Đêm ấy, chị trằn trọc không sao ngủ được. Chị tắt máy di động, rút dây diện thoại bàn rồi cứ bồn chồn lo lắng thả bộ trong phòng. Chị nhìn tách uống trà và khăn mặt anh dùng qua, nhìn máy hút khói trong bếp do chính tay anh cọ rửa, nhìn chậu lô hội anh trồng ngoài hàng hiên, nhìn gối kê lưng trên xôpha do anh mua và những thức ăn vặt đủ loại cho chị trong ngăn tủ... Tim chị cứ thắt lại từng trận một.
0 point(s)
0 votes
621 views
Monday, August 25, 2008 - 10:52 AM
Nhẽ ra... Không, chúng tôi khác nhau nhiều quá. Những kỷ niệm xưa có lẽ chỉ là kỷ niệm của riêng tôi, Thân không có kỷ niệm. Nhưng cũng chỉ là kỷ niệm của một thời "chuồn chuồn cắn rốn".
0 point(s)
0 votes
606 views
Sunday, August 17, 2008 - 2:51 PM
Phở được coi là món điểm tâm sáng đặc sản của Hà thành. Tất nhiên tôi phải chọn phở “thương hiệu” để ăn. Phở “thương hiệu” thì nhiều lắm: phở Thìn, phở Gia Truyền, phở Lý Quốc Sư, rồi phở Bát Đàn...
0 point(s)
0 votes
878 views
Sunday, August 17, 2008 - 10:07 AM
Thế giới thật rộng lớn. Có từng khoảnh đất rất rộng, xa xa còn có núi dập dờn như cá lội. Trời không bị những toà lầu cao cắt ra từng mảnh từng mảnh một như thành phố mà là một màu xanh ngút ngát vô biên.
0 point(s)
0 votes
601 views
Saturday, August 09, 2008 - 5:20 PM
Họ là dân kẻ chợ hay dân nhập cư? Chẳng biết, nhưng chỉ là những con người vô danh bé nhỏ, chen chúc ngột ngạt trong đô thị giữa mùa hè nóng bức. May mà có cơn mưa nhưng rồi như tất yếu, người ta lại muốn cơn mưa mau ngớt để trở lại ngôi nhà của mình, đi đến những nơi không rõ có mang lại cho mình niềm vui hay chỉ là nỗi buồn, hoặc lang thang vô định như một gã điên trong câu chuyện.
0 point(s)
0 votes
432 views
Saturday, August 09, 2008 - 5:13 PM
0 point(s)
0 votes
590 views
Saturday, August 09, 2008 - 5:04 PM
Kẻ nào không yêu súc vật, kẻ đó chẳng yêu nổi con người". Ông hàng xóm của tôi khi nào cao hứng đều tuyên ngôn như vậy.
0 point(s)
0 votes
642 views
Saturday, August 09, 2008 - 4:56 PM
Mẹ tôi chết, tính tình cha tôi thay đổi theo hướng xấu, lúc nào cũng rượu, uống say thì đánh tôi mà đánh rất dữ. Năm 14 tuổi, tôi bỏ nhà đi lang thang và vào tù hai lần. Lần này thấy anh cứu người bị tai nạn giao thông, tôi nghĩ nếu năm ấy mẹ tôi cũng gặp được người tốt bụng như anh thì mẹ tôi đã không chết, cha tôi đã không say mà đánh đập tôi, tôi đã có một mái nhà ỵên ấm, tôi đã không trở thành kẻ xấu mhư bây giờ... - Hắc Tử nghẹn ngào, không nói tiếp được, nước mắt chan hoà.
0 point(s)
0 votes
1139 views
Saturday, August 09, 2008 - 9:25 AM