Hôm nay là ngày đầu tiên chị về hưu. Tối hôm qua chị tự nhủ ngày mai sẽ dậy muộn một chút, tận hưởng cái thú nằm lơ mơ trên giường lâu nay đối với chị vẫn bị coi là xa xỉ.
Monday, October 20, 2008 - 6:37 PM
Cáp treo qua biển có thể là sự kiện lớn đối với một vùng biển. Còn dự lễ khánh thành cáp treo chỉ là một sự kiện nho nhỏ, như mỗi chi tiết bình thường có thể xảy ra trong cuộc sống hàng ngày, trong tình yêu, trong nỗi nhớ và sự giận hờn của mỗi người. Nhưng người ta có thể nhìn mong đợi cả hai, nếu yêu thương nhớ nhung thật sự. Tác giả viết về tình yêu của một cô gái vùng biển. Một câu chuyện vui và nhẹ nhõm.
Monday, October 20, 2008 - 6:34 PM
Người viết bài này còn biết một người nổi tiếng khác có một phẩm chất vô cùng đặc biệt đó là phẩm chất không bao giờ thèm dùng bàn chải đánh răng. Thi thoảng ngày lễ ngày tết anh mới đi xin một ít thuốc đánh răng bôi vào đầu ngón tay rồi kì vào miệng để sơn tút lại vẻ đẹp muộn màng của hàm răng cải mả.
Monday, October 20, 2008 - 9:18 AM
Ông mù, bà cũng mù. Cả hai ông bà đều đi bán số dạo, quanh hẻm chợ và các con đường mòn ở khu Rạch Cát này. Hôm nay đi chỗ này, ngày mai đi chỗ khác. Nước lớn ngập đường thì phải nghỉ ở nhà, bữa nào đi bán được thì dành tiền cho bữa không đi bán được. Ngặt nỗi, cái kênh nước đen này một tháng hai kỳ con nước, một kỳ kéo dài thôi cả tuần. Người ta mắt mũi sáng còn sợ con nước không thấy đường chạy xe, vì nước đen thui, ngập qua đầu gối, nói gì đến người mù.
Monday, October 20, 2008 - 9:16 AM
"Đi quá chợ Lồ một tí, quẹo trái tìm vào Địch Giáo là thấy con đèo cao, đường lên xứ tiên ấy". Người bạn ở Hoà Bình nhắn tin chỉ đường là vậy. Nhưng phải trở đầu, trở đuôi năm bảy lượt mới tìm thấy con đèo cao ngất mà người bản địa gọi là dốc Mùn.
Monday, October 20, 2008 - 9:14 AM
Chiều thu se lạnh. Một mình nó với nỗi buồn bảng lảng, không rõ vì sao nữa... chỉ thấy cứ mơ mơ, thực thực như thể một điều gì đó đang loang dần theo đám mây ngoài kia, như thể những chiếc lá vàng bay về đâu đó xa lắm theo cơn gió cuối chân trời.
Monday, October 20, 2008 - 8:58 AM
Một năm sau khi sinh ra đời, tôi được đưa về sống với bà ngoại. Một mình ngoại nuôi tôi và các cậu, dì. Những năm 1990-1993 là những năm khốn khó nhất của gia đình ngoại tôi. Bảy tuổi, tôi phải đi chăn trâu, thậm chí đi cày. Cuộc sống vất vả đến nhường nào. Ngoại đã già, còn kèm thêm bệnh tim. 12 tuổi, lứa tuổi chưa đủ khôn nhưng một mình tôi phải bôn ba từ rừng này qua núi nọ để kiếm củi, đốt than, chăn trâu...
Monday, August 25, 2008 - 9:44 AM
TT - Đầu thập niên 1980, có thể nói lúc đó mọi gia đình đều khó khăn nhưng gia đình tôi càng khó khăn hơn bội phần do tôi sống với bà nội lúc đó hơn 70 tuổi. Tôi ở với bà từ lúc 6 tuổi, cha hi sinh năm 1967, mẹ lập gia đình mới, tôi cũng không có cô, chú, bác...
Monday, August 25, 2008 - 9:41 AM