﻿<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?><rss version="2.0"><channel><title>Open story community</title><link>http://www.writeopenstory.com/</link><description>Newest story</description><copyright>Copyright 2006 OS Team</copyright><generator>StoryRSSGenerator 1.0</generator><item><title>lệ ký ức</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4782.html</link><description>cry</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Suy nghĩ của một buổi chiều...</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4781.html</link><description>it's 2010, another decade to think, to act!</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Giấc mơ</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4780.html</link><description>A lovely morning.</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Cầu vồng hồng</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4779.html</link><description>Dựa trên hiện thực và 1 câu chuyện của cô bạn. Đk post tại blog cũ của Sayuri: blue_ga_con</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Nếu</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4778.html</link><description>Dành cho chú chuột của em...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>...</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4777.html</link><description>Đêm... ban công tầg 4... laptop... gió... nước mắt...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Nhớ anh...</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4776.html</link><description>Feelings...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Yêu anh...</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4775.html</link><description>Tặng Phương Chuột</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>tình dại khờ</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4774.html</link><description>một chuyện tình tuổi hai mươi thật đẹp nhưng nhiều nỗi buồn.....</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Nhành hoa cuối</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4773.html</link><description>Một cánh hoa rơi
Lòng ta tan tác
Đôi mi khép lại
Chờ cánh hoa rơi</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Hương Xuân Đồng nội</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4772.html</link><description>Mặc dù còn mươi ngày nữa mới đến Tết mà sao lòng cô vẫn rộn ràng, mong chờ như ngày xưa còn bé. Có lẽ không khí những ngày sắp tết những năm tháng ấy vẫn luôn in đậm dấu ấn trong cô...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Con đã khóc, dẫu mẹ chưa thể gọi tên con</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4771.html</link><description>Cả khu phố bị tắc nghẽn. Tiếng cười chen lẫn nước mắt. Những giọt nước mắt của người con tóc đã chớm bạc màu khi tận mắt nhìn thấy người mẹ khốn khổ, già nua sống dưới gốc phượng lặng lẽ.</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>'One Art'</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4770.html</link><description>Silence is heavy. Sitting all alone in a dark room, empty mind yet solid soul ! I seems to be tore up into thousands of pieces that could not be united. Look into the mirror, my reflection is not the whole, somehow here and there something is missing...If we are human beings born to suffer agonies of loosing, should we shake its hand or leave this life to escape from it?</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>tình dại khờ</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4769.html</link><description>chuyện tình của một cô gái vừa bước sang tuổi hai mươi với tràn đày sức trẻ ... nhiều niềm vui nhưng cũng không ít nước mắt xót xa...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>empty</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4768.html</link><description /><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Cô bé quàng khăn đỏ và …</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4767.html</link><description>Khởi động một chút cho năm mới xem nào!!!
Mời các bạn viết tiếp theo ý mình…</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Nơi có những cây tùng xanh biếc</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4766.html</link><description /><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>KHi em lựa chọn yêu anh.</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4765.html</link><description>"...Quá khứ là giấc mơ xa vời lắm
KHi tỉnh ra em hiện tại rất gần " ( Meine Liebe..!)</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Trần Trọng Chơn-Khung trời kỷ niệm</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4764.html</link><description>(Lời ngõ: Gửi anh T.N.Đ để nhớ về khung trời kỷ niệm ngày xưa)</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Đi và viết-Nguyễn Hưng Quốc</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4763.html</link><description>Nhớ, trong cuốn Thơ miền Nam (Văn Nghệ, California, 1999, tr. 3047), khi đề cập đến thơ Quách Tấn, Võ Phiến viết:</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Tiếc (bản nháp)</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4762.html</link><description>trong cuộc đời nhiều khi ta tiếc nuối 1 chuyện đã qua nhưng quá khứ chỉ là quá khứ. ta vẫn chỉ có hiện tại và tương lai</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>HÀ CHÍNH-Vũ Ngọc Tiến</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4761.html</link><description>Tặng anh Đào Hiếu và IDS</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>CÔ GIÁO MỚI-truyện ngắn TRẦN TRỌNG CHƠN</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4760.html</link><description>(Lời ngõ: Những nhân vật trong truyện và tình tiết truyện hoàn toàn là hư cấu, nhưng nếu có phảng phát hình ảnh một ai đó trong cuộc đời tác giả thì đó cũng chỉ là tình cờ, ngoài ý muốn của tác giả, xin thứ lỗi.TTC)</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Phong thái làm việc của người thành công</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4759.html</link><description>Tại sao cùng năng lực như nhau nhưng có người thăng tiến rất nhanh, có người lại giậm chân tại chỗ? Bạn có thể nghĩ rằng thành công đến với những người này vì họ có hậu thuẫn. Có thể, nhưng có một điều quan trọng hơn chính là thái độ làm việc của họ.

 Cho dù bạn đến từ đâu, bạn thông minh như thế nào nếu bạn có một thái độ đúng đắn trong công việc thì bạn sẽ thành công.</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>lời oán trách và sự cảm thức</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4758.html</link><description>moment feeling</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Nếu ai đã có lần</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4757.html</link><description>Nếu ai đã có lần</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Catherine Lim: A Romance Writer Jabs at Singapore’s Patriarchs</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4756.html</link><description>"They leave me alone. They probably say, 'Oh, this woman is no threat.'" CATHERINE LIM</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Author author: Aspiring writers from India</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4755.html</link><description>"They leave me alone. They probably say, 'Oh, this woman is no threat.'" CATHERINE LIM</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Đặng Tiến-Chữ mình trong Tiếng Việt</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4754.html</link><description>Từ hai năm nay, tôi là giảng viên một lớp Việt ngữ cho người bản xứ tại học viện Bách khoa Bình dân của thành phố. Học viên ghi tên học không đông, thường chỉ vừa đủ chỉ số cho một khóa học. Có lúc thiếu, đôi khi khít khao chỉ một học viên, chính ông giám đốc phân khoa sinh ngữ bày cho tôi diệu kế: tìm một học viên… ma (tiếng bản xứ gọi là "người rơm"); nếu là học sinh, sinh viên hay ai đó đang nhận trợ cấp xã hội càng tốt, vì họ được bớt từ 25 tới 50 phần trăm học phí.</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4753.html</link><description>Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực…nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Lương Thái Sỹ: Sài-Gòn Xưa, Cà phê Sinh viên và Tôi</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4751.html</link><description>Bạn đã uống cà phê nhiều, bạn biết muốn pha một ly cà phê tuyệt vời đâu có khó: Cà phê Sẻ loãng nước nhưng đậm mùi thơm, cà phê Mít đặc quánh mà vô vị, hãy chọn một tỷ lệ pha trộn thích hợp là đã đi được 70% đoạn đường rồi; muốn kẹo thêm nữa hả? Muốn hưởng cái cảm giác chát chát, tê tê đầu lưỡi phải không? Dễ mà, thêm vào chút xác cau khô là xong ngay. Bạn muốn có vị rhum, thì rhum; bạn thích cái béo béo, thơm thơm của bơ, cứ bỏ chút bretain vào. Bạn hỏi tôi nước mắm nhĩ để làm gì à? Chà, khó quá đi, nói làm sao cho chính xác đây! Thì để cho nó đậm đà. Đậm làm sao? Giống như uống coca thì phải có thêm chút muối cho mặn mà đầu lưỡi ấy mà. Uống chanh đường pha thêm chút rhum cho nó ra dáng tay chơi.</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Miên man với Bệt</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4746.html</link><description /><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Tự tin, gốc rễ của thành công.</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4745.html</link><description>(HieuHoc.com): Tầm quan trọng của tự tin trong thành công của một con người là điều đã được khẳng định từ lâu. Thế nhưng một số bạn trẻ mặc dù tài năng không thiếu nhưng vẫn không dám tin vào khả năng của mình để vươn tới thành công.</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Nếu con đường bạn sẽ đi, không mang tên Đại Học</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4744.html</link><description>(Hieuhoc.com). Cho dù với trường hợp nào, bạn thi rớt hay vì hoàn cảnh nên chưa thể bước chân vào đại học, điều đó không hề ngăn cản bạn tìm thấy và nắm lấy cơ hội cùa mình. Cơ hội không nhất thiết là mình phải đạt được những thứ giống người khác đạt được. Không vì người ta đỗ đại học, mình cũng phải đỗ đại học mới gọi là có cơ hội. Phần lớn do quan niệm của xã hội, áp lực bởi kỳ vọng của cha mẹ và sự hướng nghiệp chưa đầy đủ của nhà trường nên chúng ta hoang mang khi phải lập nghiệp trên con đường không mang tên đại học. Tuy nhiên dù hoàn cảnh thế nào, chúng ta vẫn có thể có cơ hội để vươn lên nếu chúng ta không tự làm mình gục ngã. Nếu con đường bạn sẽ đi không mang tên là đại học, nếu bạn không có kế hoạch ôn luyện để thi lại (vài) lần nữa, bạn vẫn còn có nhiều cơ hội khác để chọn lựa, đừng phân vân, một trong số những con đường ấy mang tên: Dấn Thân và Lập Nghiệp.</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Michael Chabon: Manhood for Amateurs: The Wilderness of Childhood</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4743.html</link><description>When I was growing up, our house backed onto woods, a thin two-acre remnant of a once-mighty wilderness. This was in a Maryland city where the enlightened planners had provided a number of such lingering swaths of green. They were tame as can be, our woods, and yet at night they still filled with unfathomable shadows. In the winter they lay deep in snow and seemed to absorb, to swallow whole, all the ordinary noises of your body and your world.</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>A World of Stories From a Son of Vietnam</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4257.html</link><description>May 13, 2008
Books of The Times
By MICHIKO KAKUTANI

THE BOAT

By Nam Le

272 pages. Alfred A. Knopf. $22.95.

The boat in the title story of this remarkable collection is filled with Vietnamese refugees, 200 people squashed into a space meant for 15, going on two weeks at sea, racked by thirst and hunger and illness, their skin blistered by the unrelenting sun on deck, the quarters below awash in vomit and human waste. There is no medicine and little water for the ill; the dead, bundles of skin and bones, are thrown overboard into the shark-infested waters. After days on the boat, Mai, the teenage heroine of this story, realizes that she now understands why her father — who spent five years fighting the Communists and two years in a re-education camp — tried to live on the surface, in the now of the moment, not looking backward or inside:...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 11 của lương thái sỹ: KẺ ĐỂU CÁNG ĐÁNG YÊU</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4742.html</link><description>"Thế giới này sao rặt những thằng điên và những chuyện điên loạn" – ông giật phắt lá thư dán kỹ từ tay gã thư ký đang đứng rúm ró trước cửa phòng. Lần này là lần thứ 5 ông nhận được thư hắn. Lời lẽ trong thư vẫn như những lần trước: "Ông phải bố trí cho tôi chức phó phòng B, nếu không ông sẽ biết tay tôi!".
"Đồ chó đểu" – ông ngã vật xuống ghế, tức muốn trào máu. "Cái quân mất dạy, hết người chọc phá, đi phá một lão già!".</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 10 của lương thái sỹ: TRINH NỮ HIỆN HÌNH</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4741.html</link><description>Một ngày, trên bến sông xã Vũng, người ta vớt được xác một cô gái đã trương sình, khắp mình lỗ chỗ vết cá rỉa, chỉ còn trơ lại duy nhất khuân mặt là nguyên vẹn, môi trên có điểm một nốt ruồi to bằng hạt đậu. Cô gái chừng 18 tuổi, không phải dân xã Vũng.

Cái xác vô chủ được đem chôn ở nghĩa địa, rối gửi bố cáo đi các xã trong huyện tìm tung tích. Thời gian trôi qua, cái xác vẫn là xác vô chủ. Trong huyện lỵ nhỏ bé neo người này, đó là một việc lạ lùng. Cho nên câu chuyện về cô gái chết trôi dần trở thành câu chuyện khào của dân chúng cả xã Vũng. Kẻ nói này, người nói khác tạo nên một giai thoại thêu dệt về một vụ giết người đoạt của hay một vụ tự tử vì tình...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 9 của lương thái sỹ: KÝ ỨC MẦU XÁM</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4059.html</link><description>Ông lão ngồi môt mình bên đống lửa, ngó mông ra bãi biển như trông ngóng một cái gì. Trên bãi biển chỉ có hai người, Thắng và ông lão. 

Thắng lặng lẽ đến gần ông, ngồi bệt trên cát, tay cầm một thái thông khô đã ngả sang mầu đất. Đợi cho ông lão định thần, Thắng hỏi:

- Chỗ này trưóc kia có phải là nhà lão Ngọc không ông?

...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 8 của lương thái sỹ: NGÀY THÁNG BUỒN PHIỀN</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4058.html</link><description>Chị tình cờ gặp anh tại cuộc triển lãm khoa học thành phố biển. Hôm đó, sau giờ đứng lớp, buồn chán với lũ học trò đi chân trần khó dậy, không biết làm gì, chị đi tha thẩn một mình nhìn biển động với những con sóng lăn tăn xô bờ, những chiếc thuyền thúng nhấp nhô xa xa và gặp anh. Anh quen chị như cơn mưa đầu mùa chợt đến sau những ngày nắng gắt, để lại dư vị ấm áp nhẹ nhàng. Ở vào tuổi xấp xỉ 30 như chị, có một mối tình để nhớ nhung đã là chuyện hạnh phúc. Có một người yêu thương mình càng là chuyện “Thiên hạ đại sự” nói như chị Bích làm chung phòng mỗi khi ngán ngẩm cảnh phòng không đơn chiếc của chị. Nhưng giữa đại sự và đại loạn chỉ cách nhau một khoảng nhỏ. Anh công tác ở xí nghiệp cơ khí tầu biển, mồ côi cả cha lẫn mẹ nên cuộc sống cũng khá vất vả...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 7 của lương thái sỹ: MÊ CUNG</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4057.html</link><description>Căn nhà đắp đất lọt thỏm giữa đám bắp trơ gốc trông giống kho chứa thóc với hai chái bè ra sơn phết đủ loại sắc mầu đồng bóng trông hệt một cái mê cung bát quái lập dị nhìn vào là nhức mắt, buồn nôn...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 6 của lương thái sỹ: CHA VÀ CON GÁI</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4056.html</link><description>Cởi chiếc áo blouse vắt sau ghế, bỏ ống nghe sang một bên, bác sĩ ngã mình xuống chiếc giường dành riêng cho ông trong phòng trực. Thời tiết oi bức với những cơn mưa đầu mùa không ướt đất chỉ làm tăng cái nóng. Buổi trưa, bệnh xá vắng người. Các y tá hộ lý đi xuống dưới lầu tìm chút gío mát. Chỉ còn lại với căn phòng ngột ngạt thuốc men, bác sĩ nhấp một ngụm nước, cay đắng nghĩ về mình. Những lúc vắng vẻ như thế này, ngồi đơn độc bên ấm trà nóng đậm đặc mà cô y tá pha riêng cho ông, bác sĩ mới có thì giờ soi rọi lại mình, nhìn lại niềm bất hạnh không làm sao giải thích nổi...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 3 của lương thái sỹ: TRÁI TIM NGƯỜI KHÁC</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4053.html</link><description>Một người già qua đời ở cái tuổi 71 chẳng có gì là lạ trong cuộc sống ngắn ngủi tạm bợ này. Thất thập cổ lai hy, sống trên 70 đã là hiếm. 

Bằng tấm lòng thành khẩn xót xa, người ta đặt bà cụ nằm trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, tài sản duy nhất còn lại trong cái chái nhà siêu vẹo, dột nát, tàn tích của một cuộc chiến đại qui hoạch biến đổi biết bao số phận con người. Trong cuộc chiến này, người nghèo đi xuống nhiều hơn là đi lên sau một thời gian vung vít với đồng tiền theo kiều tiêu xài bạt mạng của người vừa mới có trong tay một số tiền qúa lớn. Rồi kẻ ít người nhiều, có tiền bỏ tiền, có sức bỏ công, lo cho cụ tấm vải liệm, cái quan tài, bó hoa, nén nhang, xe đòn và đưa cụ đến nghĩa trang yên nghỉ. Giữa thời buổi hỗm mang này, bao nhiêu đó đã là qúi, nhất là đối với một người gìa...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 4 của lương thái sỹ: HAI NGƯỜI MẸ</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4054.html</link><description>Cái nghĩa địa xe hơi không biết mọc lên từ lúc nào mà nó phình ra, choán hết cả một vùng đất lớn cạnh nghĩa trang. Người ta đổ vào đó đủ loại phế thải từ khắp nơi trong thành phố. Rồi lớp lớp vỏ xe cũ để lổn ngổn chồng chất lên nhau. Thỉnh thoảng lại có một đám cháy bùng rồi chuyển sang âm ỉ kéo dài cả tuần lễ nếu trời không mưa...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 5 của lương thái sỹ: MÓN QÙA TẾT LỘN ĐỊA CHỈ</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4055.html</link><description>Nhà neo đơn. Làm thư ký cho một công ty dùng toàn phụ nữ, chị thui thủi có một mình trong căn phòng 30 mét vuông. Suốt năm không có bóng đàn ông. Buồn qúa, tết này chị bày ra trò trêu ngươi bản thân và thiên hạ với hy vọng sang năm mới cuộc sống sẽ có bước chuyển biến. Một Hoàng tử sẽ ghé nhà ngỏ lời cầu hôn trên con ngựa trắng...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 1 của lương thái sỹ: KẺ YẾU TIM</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4051.html</link><description>Kịp thoa lại một lớp son, bập bập cho hai đôi môi đều son, tôi nhìn thấy ông thắng xe bên lề đường. Hôm nay ông ăn mặc chững chạc như vừa xong một hội nghị nào đó. Compley đen, cà vạt đỏ chói mắt. Ông lúng túng mở cửa xe cho tôi rồi vòng qua bên kia, hỏi “Em chờ có lâu không?” rồi nổ máy chạy. Tôi nói: “Cái xe sóc làm em đau”. Ông nói to: “Cơ quan họp sơ kết 6 tháng lâu lắc qúa!”. Tôi nói: “Mấy giờ rồi anh?”. Ông nói to hơn, như gào lên: “Em đói bụng không?”. Tôi nói: “Không đói. Nhưng anh muốn đi ăn thì cho em đi”. Ông vừa bóp còi xe vừa cằn nhằn: “Đường sá bây giờ đi đứng khó khăn qúa”...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 2 của lương thái sỹ: GIÓ THOẢNG</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4052.html</link><description>Thành phố đầu mùa mưa chịu đựng cảnh mất điện và cái nóng ghê hồn. Người ta dồn hết ra đường, ngồi đầy những quán sá, dưới những hàng cây hay trong công viên cố hứng lấy chút gió mát. Tin tức dự báo cho biết thời tiết chẳng có triển vọng gì trong 10 ngày tới. Những cơn dịch bệnh nối tiếp nhau, từ Sarc đến cúm gà, lở mồm long móng, heo tai xanh, dù xảy ra ở nơi khác cũng khoác lên thành phố một vẻ mặt đau ốm, mệt mỏi. Làm như chưa đủ, thành phố còn được bồi thêm bởi những cơn đỏng đảnh của thị trường chứng khóan, những cơn địa chấn gía vàng và cơn điên địa ốc khiến nó vốn đã mang sẵn bệnh vàng da thiếu vitamin lại thêm bệnh viêm gan mạn tính...</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Sống /Chết</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4740.html</link><description>một chút ảo hoặc cho một hiển nhiên và rất đời thường</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>sad Times</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4739.html</link><description>when I was in Viet Nam with wy family I Felt something wired in my tummy???
Because I was about to leave Hanoi in Viet Nam. I said to myself"I will miss my family and cousines.:(
I cried in my brain.
My hand were tingleing.some os my cousines wre mean to we.They were Chi huyen and chi gai:((They all ways talk mean things about me??so when I leave Viet Nam I will send email to all my cousines.
I will vist them netx year. What will be a long time:((I will miss them so bad</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item><item><title>Lời con</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4738.html</link><description>Thương yêu tặng Đan nhí ! Thêm tuổi mới nhí ngày một đáng yêu hơn nhí nhé! Alles Gute zum Geburstag nhí yêu.</description><pubDate>Fri, 19 Mar 2010 09:14:16 GMT</pubDate></item></channel></rss>