﻿<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?><rss version="2.0"><channel><title>Open story community</title><link>http://www.writeopenstory.com/</link><description>Newest story</description><copyright>Copyright 2006 OS Team</copyright><generator>StoryRSSGenerator 1.0</generator><item><title>Từ, bi, hỉ, xả trong tình yêu</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4590.html</link><description /><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Khúc mưa</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4587.html</link><description>Rain won't you tell her that I love her so. Please ask the sun to set her heart aglow. Rain in her heart and let the love we knew start to grow</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Bài học từ một câu chuyện ngụ ngôn thời hiện đại</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4568.html</link><description>Ngày tôi còn nhỏ, ba tôi dạy tôi theo cách của những bậc phụ huynh thường làm: khuyên nhủ và răn đe. Khi tôi trưởng thành, ba dạy tôi bằng những câu chuyện ngụ ngôn kể trong những bữa ăn gia đình.
Tôi rất thích những câu chuyện ngụ ngôn thời hiện đại của ba. Có một câu chuyện để lại cho tôi nhiều suy nghĩ và ấn tượng sâu sắc.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Rong chơi</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4557.html</link><description>Đi đến bao giờ? 
Đi đâu?
Về đâu?

Mặt sạm đi
Lòng có mở ra?
Em về còn tinh khôi?</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Sống ở xứ tiên...</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4545.html</link><description>"Đi quá chợ Lồ một tí, quẹo trái tìm vào Địch Giáo là thấy con đèo cao, đường lên xứ tiên ấy". Người bạn ở Hoà Bình nhắn tin chỉ đường là vậy. Nhưng phải trở đầu, trở đuôi năm bảy lượt mới tìm thấy con đèo cao ngất mà người bản địa gọi là dốc Mùn.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Nỗi niềm của người con gái lấy chồng xa</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4544.html</link><description>Chiều thu se lạnh. Một mình nó với nỗi buồn bảng lảng, không rõ vì sao nữa... chỉ thấy cứ mơ mơ, thực thực như thể một điều gì đó đang loang dần theo đám mây ngoài kia, như thể những chiếc lá vàng bay về đâu đó xa lắm theo cơn gió cuối chân trời.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Một đêm thức khuya</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4516.html</link><description>Hơi mệt mỏi sau một ngày dài nhiều hoạt động. Tui không lạ khi mình vẫn có cảm giác muốn viết một cái gì đó, thật thà và thú vị.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Sát na</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4493.html</link><description>Là sát na? sác na hay sac-na ?</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>For the old me far far away</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4480.html</link><description>I'm every color. I'm evergreen. I'm changing yet still the same. Dann, for those, the very people I used to be so close to, it's not a tragedy to see a new one. Now i leave my back view to you. This backview will never leave. You can watch the old me disapear from view. I, myself, as well draw as many back views as I can to keep everything I love within sight. And for the sake of starting alfresh.... Let's downing a big flask of rot Wein. This piece of writing is my words for you. Because you guys call me Ms Attitude. Yes. I am.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Oxymoronica (AHK-see-mor-AHN-uh-kah) n</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4477.html</link><description /><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Horoskop fur September</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4476.html</link><description /><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Only let me make my life simple and straight.... like a flute of reed for thee to fill with music</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4472.html</link><description /><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Hoa sương khói</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4449.html</link><description>Ở quê tôi, người ta vẫn gọi loài hoa ấy bằng cái tên thật dân dã – hoa xoan. Chẳng ai biết được cái tên ấy có ý nghĩa gì cũng như chẳng ai hiểu được tại sao trong trăm ngàn loài hoa tôi lại yêu loài hoa mỏng manh như có như không ấy…</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Khúc ngày mưa</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4421.html</link><description>"Chiều nay nghe mưa rơi.

Bỗng nhiên thấy lòng mình mềm lại,xanh hơn.

Mưa Sài Gòn ào ạt nhưng rất mau tan.

Không giống như mưa Đà Lạt triền miên....

Đà Lạt ơi,nhớ mi chết mất."</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Học như thế nào?</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4419.html</link><description>Đây là một bài viết xuất phát từ những điều tôi chiêm nghiệm về những cách tôi đã - đang - sẽ học trong quá khứ, hiện tại và tương lai.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Dọn dẹp</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4418.html</link><description /><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Người già</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4385.html</link><description>Bắt gặp hình ảnh ông cụ già đẩy chiếc xích lô vào con hẻm giữa trưa hè, cái bóng người như oằn xuống trải dài, chan hoà cả con hẻm. Ai biết được ông đã đi như thế bao lâu rồi? Và ai biết được những giọt mồ hôi chảy trên đôi gò má sạm đen vì nắng, đầy những dấu chân chim và nếp nhăn vì bước đi của thời gian...</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Một ngày rơi...</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4383.html</link><description>Em sắp đánh mất mình rồi, trong trò chơi đuổi bắt mà người ta dành cho em. Có phải là trò chơi đuổi bắt không nhỉ? Em không biết nữa... chỉ thấy như mình đang rơi...</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Sống là không chờ đợi...</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4382.html</link><description>Giờ đây, tôi không chần chờ gì mà không hẹn lại và không giữ điều gì có thể đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi. Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một dịp đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút... đều đặc biệt cả.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Anh sẽ yêu em chứ?</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4381.html</link><description>Anh sẽ yêu em nhiều chứ? Bao nhiêu thì được gọi là nhiều, hơn hai là nhiều hay không đếm được là nhiều? Em chẳng mong thế đâu, yêu em vừa đủ thôi anh nhé. Vừa đủ để chấp nhận quá khứ và yêu em của hiện tại, vừa đủ để cùng em chia sẻ mọi vui buồn trong cuộc sống, vừa đủ để không yêu ai nhiều hơn em nữa, vừa đủ để em biết là anh yêu em.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Đau đớn thay phận... đàn ông</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4380.html</link><description>Chuyện kể rằng, có chàng võ sĩ quyền anh cứ suốt ngày lải nhải với vợ: quyền anh thế này, quyền anh thế kia. Cô vợ bực quá "tặng" cho một bạt tai và gắt: "Rốt cuộc thì quyền anh hơn hay quyền em hơn?". Chàng võ sĩ lí nhí: "Thì quyền em hơn".</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Quyển nhật ký nhặt được</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4373.html</link><description>Nhưng tôi không phải là Chris, tôi là cô gái Susan kia. Bằng trí nhớ của tôi và quyển nhật kí mà tôi tìm thấy sau một năm ngày anh ấy ra đi vĩnh viễn, viết lại những dòng cuối...</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Lòng thật bình yên mà sao buồn thế...</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4372.html</link><description>Hồi đó, có đọc mục "tư vấn đời sống" trên một tờ báo, đại khái một độc giả hỏi vầy: Số tui sao khổ kỳ vậy chị, mần gì cũng trật giuộc, chắc tại kiếp trước tui sống ba trợn lắm nên bây giờ trả báo! Người tư vấn đáp: Do tính cách quyết định số phận thôi!</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Đâu là bùa hộ mệnh của kẻ hiếp dâm</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4371.html</link><description>Cô bé bị láng giềng cùng dòng họ cưỡng bức. Phú (tên bị cáo) xưa học cùng lớp với mẹ cô, anh ta từng thích và muốn cưới, nhưng mẹ cô đã có người hỏi, nên...</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Giàu và nghèo</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4370.html</link><description>Cuộc đời vẫn thế, có quá nhiều sự lựa chọn thì càng khó lựa cho mình phù hợp, cái cần thiết. Cứ mãi đuổi theo sự lựa chọn hoàn hảo, mà không biết rằng, sự lựa chọn hoàn hảo là không phải lựa chọn.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Em không phải là Song Ngư</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4369.html</link><description>Tôi sinh ra vào những ngày đầu xuân dưới cơn mưa bụi. Mẹ bảo chắc là đứa con gái này sẽ yếu đuối lắm. Khi lớn lên, mẹ lại nói "đứa con gái này thật lạ...!". Vì tôi như một ánh lửa bập bùng quanh năm.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Những thiên thần của trái đất</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4368.html</link><description>Trên quả địa cầu xanh này, dù người ta vẫn mặc định sự khác nhau về màu da hay chủng tộc. Nhưng trẻ con thì không phân biệt điều đó, có thể vì lẽ đó chúng hạnh phúc. Mong sao, những gương mặt trẻ thơ từ khắp nơi trên trái đất sẽ luôn rạng rỡ, dù chỉ là trong ngày cuối tuần này. Cả tôi và bạn…hi vọng thế.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>May mà anh không đẹp trai</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4367.html</link><description>May mà anh không đẹp trai, nên anh có nhiều thời gian đọc sách, nghe nhạc, tập thể dục, chơi thể thao, chăm lo cho cún, miu, học hỏi cách giao tiếp và các mối quan hệ xã hội. Anh có đủ thời gian cho việc khám phá và rèn luyện năng lực bản thân, học tiếng Anh và suy nghĩ về cách gây dựng sự nghiệp.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Hoa và cỏ dại</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4366.html</link><description>Ngày xưa, em từng nói với một người rằng: "Em yêu anh như cỏ. Cỏ dại không như hoa hồng, hoa hồng kiêu sa quá, lúc nào cần bàn tay chăm sóc nâng niu, còn cỏ dại ở đâu cũng sống được, bền bỉ và dai dẳng, trong từng khe đá hay trên cát cằn khô".</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>3 good domain names</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4287.html</link><description>Introduce 3 good domain names for sale</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Tờ bạc 500</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4263.html</link><description>From Blog of _Wild _Wind_</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Trại Phong bến Sắn</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4241.html</link><description>1 chút nhìn nhận và suy nghĩ.
Những ng đang sống ngoài lề của cuộc đời.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>ĐÓI KHÔNG GIAN</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4228.html</link><description /><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Nhành cây gãy</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4223.html</link><description>1 nhành cây gãy cũng như 1 mqh rạn vỡ.
Tiếc nuối, nhưng rồi nhành cây ấy cũng sẽ héo tàn. Điều cần làm là.........?</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Cổ tích mưa part 1</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4205.html</link><description /><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Nhớ Hoàng tử bé (Miss little princess)- Antoine De Saint</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4101.html</link><description>Những người lớn đều đã từng là 1 đứa trẻ, nhưng họ thường hay quên mất điều ấy. Hãy thử cảm nhận ký ức trẻ thơ, tìm lại cái gì đó ..lỡ đánh mất</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Dead Wife's Blog</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4083.html</link><description /><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Cảm nhận Tết 2008</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4041.html</link><description /><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Đôi dép tầm thường</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story3996.html</link><description>Thật ra, tôi chỉ là đôi dép tầm thường như tất cả đôi dép khác, nhưng có lẽ do người thiết kế ra tôi là nhà tạo mẫu lừng danh Robert Tèo, nên lúc nào tôi cũng được ưu ái trưng trên quầy giày dép cao cấp, sang trọng, nơi có nhiều qúy cô sành điệu giàu có săm soi, thèm thuồng.

Tôi không thích Robert Tèo lắm. Nghe tên đã dị ứng, chẳng ra Tây mà chẳng ra ta. Chưa kể mái tóc nhuộm hoa vàng, cắt lỉa chỉa kiểu Hàn. Một số người nói đó là phong cách. Còn tôi, tôi chỉ biết nói: "gia tài của mẹ, một bọn lai căng, gia tài của mẹ, một lũ bội tình" mà thôi.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Thắp một ngọn lửa lòng</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story3983.html</link><description>Anh lo lắng sao dạo này em thường bi quan và chán nản. Em bảo em vừa trải qua một khúc quanh lớn trong đời mình. Tâm lý em chưa thể bình thản ngay được.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Xuân mai</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story3982.html</link><description>Khi những nụ xanh cựa mình, những lộc hồng thức giấc là lúc bạn biết mùa xuân đã về. "Xuân về với ngàn hoa tươi thắm" nhưng không gì đại diện cho mùa xuân hơn cành mai vàng miền Nam hay đào hồng xứ Bắc.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Đừng Để Hồn Mình Lạnh Giá!</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story3948.html</link><description>Đêm mùa đông giá lạnh. Ngồi bên bàn soạn trang giáo án tôi vô tình lật trang sách văn lớp tám đọc truyện ngắn "Gió lạnh đầu mùa" của nhà văn Thanh Lam. Truyện ngắn này, tôi đã được học từ thuở còn là học sinh cấp II. Câu chuyện dung dị chân thật và cảm động chứa chan tình nhân ái. Cảm giác lạnh lẽo tan biến hòa vào trong từng nhịp đập của tim, của máu, của hơi thở là hơi ấm tình người. Tôi lắng nghe bên đường tiếng chổi xào xạc của người công nhân vệ sinh, tiếng rao đêm lanh lảnh của ai kia văng vẳng vọng về. Ngồi trong căn phòng, nệm ấm chăn êm nhưng bên ngoài kia còn biết bao người lam lũ vất vã... Tôi cất tiếng thở dài...</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Sài gòn - ăn gì - ở đâu ?</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story3914.html</link><description>Địa chỉ một số quán ngon cho mọi người ở Tp HCM. Tham khảo và giúp mình update nhé</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Quán nhỏ Hà Nội</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story3913.html</link><description>Có câu chuyện về một người đã lang thang trên khắp các nẻo đường Hà Nội chỉ để tìm một quán nước nhỏ, một quán nước thấp bé và nghèo nàn, nhưng đặc biệt ở chỗ quán có một loại nước mang tên “ngày xưa”. Nước này không bán, không cho mà để đổi lấy viên kẹo “thương nhớ”. Lữ khách đã không chờ nổi tới khi tìm được quán nước của mình, người đã về cõi thiên thu…</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Những câu chuyện, cổ tích đã làm tôi tổn thương sâu sắc</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story3911.html</link><description>Một bài viết hay từ blog của Trang Hạ (được đăng trên Thể thao Văn hoá 3/8/2007)</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Album ngày hát đôi của PN và TDK</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story3889.html</link><description>Nhân dịp năm mới, TDK và PN (my girl friend) cho ra đời album đầu tay - Ngày hát đôi. Do thu âm tại nhà và trình độ chơi guitar cũng có hạn, nên ko khỏi có nhiều khiếm khuyết - mong quý vị khán giả cố gắng bỏ qua trong quá trình thưởng thức. Vì album được share online - nên phụ thuộc nhiều vào chất lượng đường truyền. Bạn muốn nghe bài nào thì vui lòng click vào nút play của music player và ... kiên nhẫn đợi tí xíu cho đến khi bài hát được tải về trên máy. Lưu ý: nghe lần đầu ko hay - nghe lại lần thứ hai mới thấy hay.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Con gái sang sông</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story3802.html</link><description>Cảm ơn sự sống đã cho con người được làm cha, làm mẹ.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Dạ khúc</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story3792.html</link><description>Bài hát đã kết thúc từ lâu nhưng âm điệu và lời ca vẫn còn vang vọng đâu đó. "Dạ khúc" vẫn mãi là bài ca của một tâm sự sâu kín, trầm buồn và tĩnh lặng. Những yêu thương trong lời ca cứa vào tim nó một nỗi miên man khó dứt...</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Bình yên ta chờ nghe</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story3791.html</link><description>Hãy hít thật sâu, hãy thở thật nhẹ để lắng nghe bình yên đang tồn tại trong ta. May sao bình yên còn đây: bình yên trong ta và bình yên trong anh…</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item><item><title>Donde Voy - Chỉ có ta trong đời</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story3727.html</link><description>Nó không biết được nơi nó đi, nơi nó đến. Nó chỉ biết tiếp tục bước đi và phó mặc cho con tàu cuộc đời định đoạt số phận nó. Đồng hành với nó vẫn chỉ là nước mắt, nụ cười và cái bóng lặng lẽ sau nó. Nó biết rồi đây những hội ngộ, chia ly vẫn đang chờ nó phía trước. Ngày qua ngày những câu chuyện của nó vẫn tiếp tục, vẫn ngổn ngang với những điều ĐƯỢC và MẤT.</description><pubDate>Thu, 04 Dec 2008 15:10:59 GMT</pubDate></item></channel></rss>