﻿<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?><rss version="2.0"><channel><title>Open story community</title><link>http://www.writeopenstory.com/</link><description>Newest story</description><copyright>Copyright 2006 OS Team</copyright><generator>StoryRSSGenerator 1.0</generator><item><title>Tử Đinh Hương linh hồn màu tím - Otoada</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4821.html</link><description>Chàng trai thấy mình quá hạnh phúc, chàng say mê mọi thứ bao quanh câu chuyện tình yêu của mình và chàng tin tưởng tuyệt đối vào những kỷ niệm êm đềm qua đi suốt gần 20 năm. Dù tin chắc rằng tình yêu của hai người là mặc nhiên, là sự thấu hiểu mà không cần bày tỏ, nhưng chàng vẫn không khỏi hồi hộp khi quyết định nói lời cầu hôn. Chắc hẳn cô ấy cũng đã chờ đợi rất lâu rồi. Đó là vào một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ. Hai người đã tâm sự rất nhiều, ôn lại những kỷ niệm buồn vui xưa kia. Liệu tất cả ký ức và niềm tin của chàng trai đã đủ sức thuyết phục cho lời câu hôn ấy? Cô gái đã không trả lời. Cô vẫn nhìn chàng trai bằng ánh mắt với tình cảm tha thiết như xưa nhưng chứa đầy nỗi buồn rồi im lặng quay đi, để lại chàng, một cái bóng đen lặng lẽ. Cô không bao giờ quay lại khu vườn nữa.</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Un plan de Vie - Một lối sống (Alexendre Duma fils) in English, Vietnamese,French Original</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4814.html</link><description>Mỗi ngày hãy đi bộ 2 giờ, mỗi đêm ngủ 7 giờ ; hãy đi ngủ khi buồn ngủ và thức dậy khi tỉnh ngủ ; hãy làm việc ngay khi thức dậy. ( Un plan de vie in 3 languages)</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Final Tear - (rewrite -2010)</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4806.html</link><description>Don't cry alone when I am not by your side. No longer I am. Forever it be.</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Understand clearly why you can't listen for each single word</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4796.html</link><description>...special useful for students who are not good at listening. It is useful because you will understand clearly why you don't understand what they are saying. First, you will know what your weakness is and focus on it, e.g.: vocabulary, grammar, bad prediction, wrong pronunciation...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Important and useful thing for your progress in learning English</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4795.html</link><description>There is an important thing to get high scores in any exam is: understand what is examiner waiting for in your test. I remember there was a test required candidates to calculate a lot of simple operations in limited time...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Công chúa Bóng Đêm</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4793.html</link><description>Nàng ao ước được là bóng đêm vĩnh cửu. Để che lấp ánh bình minh sớm mai. Trả sương sớm cho bầu trời giá lạnh. Bao phủ khắp không gian. Một bóng đen huyền ảo, bí mật. Nàng sẽ tan vào đó. Chẳng ai còn thấy Nàng...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Sao hôm</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4792.html</link><description>Từ hư vô xuất hiện. Con lại về hư vô. Từ bình yên ra đời, bình yên con xin lại......... Muôn đời này vẫn vậy Cái chết luôn đuổi theo Sinh ra để mà chết Chết rồi lại tái sinh. - Bài thơ nổi tiếng của nhà thơ Eminescu, một câu chuyện cổ tích về Sao Hôm: Các người cứ bình yên Trong cõi đời phạm tục Cứ mặc ta lạnh lẽo Bất tử với cao xanh.</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Chuyện chàng ca sĩ</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4791.html</link><description>“Sao tôi khổ thế này. Chàng đau hoài, đau mãi. Tất cả giờ chấm hết. Muốn hỏi trời vì sao?”. Thơ của Eminescu - Một mối tình giữa chàng ca sĩ và nàng công chúa hoàng gia</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Chia tay một tuổi thơ</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4790.html</link><description>Một  ngày nào đó lối về không còn như xưa. Hoa tím rủ đẫm một góc trời</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Trò đùa, niềm tin và nỗi buồn</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4785.html</link><description>Tôi có một người bạn thân, chúng tôi chưa bao giờ giận nhau, điều gì cũng có thể nói ra để nhận xét bàn bạc về nhau. Giận dỗi và làm lành thật là những kỷ niệm thú vị nhưng chúng tôi lại không có được những kỷ niệm như vậy. Chúng tôi đã có một quãng thời gian dài chơi với nhau mà không có xích mích gì... cho đến một ngày... người ấy đã nói rằng không bao giờ tha thứ cho tôi vì tôi đã lừa dối cô ấy. Còn tôi thực sự thấy tự ái vì cho rằng đó chỉ là một chút đùa vui, như nào đó mà tôi đã đùa rằng tôi bị một căn bệnh không thể chữa được và sau đó chúng tôi đã không chịu gặp mặt nhau. Cô ấy đã chuyển nhà đi xa, và lời cuối cùng cô ấy bảo rằng: cô sẽ chỉ tha thứ cho tôi nếu như đúng là tôi bị mắc bệnh thật sự, còn lại tất cả là sự lừa dối.... Rồi thời gian qua đi, đến một ngày kia tôi đã mắc chính căn bệnh được đùa năm xưa. Giờ tôi chỉ còn nằm một chỗ, mọi thứ sụp đổ và thâm chí tôi đã đánh mất cả những gì mà đáng ra tôi cần nhất lúc này. Tôi tự hỏi có khi nào cô ấy phải đi xa nên cũng đang đùa là giận tôi thôi phải không? Tôi không biết hay tất cả chỉ là một trò đùa?</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Love you and love me story</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4784.html</link><description>Họ chưa bao giờ hờn giận hay tự ái nhau bao giờ vì điều gì họ cũng có thể nói ra để nhận xét, bàn bạc về nhau. Giận rồi làm lành thật là những kỷ niệm thú vị nhưng họ lại không có được những kỷ niệm kiểu như vậy. Hai người chơi với nhau đã rất lâu mà chưa có xích mích gì…cho tới một ngày kia…Joni nói sẽ không bao giờ tha thứ cho Jimmy vì đã lừa dối mình.
Jimmy đã đùa rằng mình bị bệnh và bao lời xin lỗi của cậu cũng không thể kéo Joni trở lại. Nhưng sau đó Joni cũng trấn tĩnh lại, cô thấy nhớ Jimmy. Nhưng lúc này Jimmy lại thấy tự ái và không muốn gặp mặt Joni nữa.
Đó là lần cuối cùng họ gặp mặt nhau trước lúc Joni đi xa...
(Otoada)</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Em đừng quên</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4783.html</link><description>"Đừng quên tiếng chim ca trên đồi mai mỗi sớm. Đừng quên tiếng em thơ ca lên mỗi buổi chiều. Đừng quên con đường nhỏ nắng vào từng chiếc lá..." - Ta hứa rằng sẽ không khóc nhưng đôi mắt ta vẫn đang nhòe lệ.</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Nhành hoa cuối</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4773.html</link><description>Một cánh hoa rơi
Lòng ta tan tác
Đôi mi khép lại
Chờ cánh hoa rơi</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Khám phá Thung lũng U Buồn</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4736.html</link><description>Vườn hoa tôi rực rỡ sắc màu. Ánh nắng vàng trải rộng muôn nơi. Nhưng không chiếu nổi vào bóng tối trong tôi. Tôi đã lãng quên một phần của mình.
Như người ta đã lãng quên tôi.</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Lời kết cho truyện "Biển câm lặng"</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4735.html</link><description>Bài thơ dành riêng cho Luydo. Một câu chuyện buồn đã xảy ra từ lâu rồi nhưng luôn và mãi đè nặng lên tâm hồn của một người con. Ngày đó, Luydo cùng nhiều đứa trẻ trong làng đã mất cha trong một chuyến tàu. Nhưng tất cả mọi người cho rằng cha Luydo là “kẻ sát nhân”. Cậu không tin điều đó và không tin rằng chuyến tàu sẽ không bao giờ cập bến. Trong suốt thời thơ ấu Luydo có 2 người bạn thân là chỗ dựa vững chắc. Nhưng rồi 3 người bạn không thể ở bên nhau mãi mãi và giờ chỉ còn có Luydo trên bờ biển vắng lặng đang chờ đợi… Luydo rất sợ sóng và nước, rất sợ sự cô đơn và trống trải nhưng giờ đây Luydo đang đối mặt với những điều đó một cách đầy dũng cảm. Luydo đã chờ đợi suốt cả cuộc đời, chờ đợi tất cả những gì Luydo có trong cuộc đời</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Lời mở đầu cho Biển Câm Lặng</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4680.html</link><description>Bờ biển này đã quá quen thuộc với hình ảnh ba đứa trẻ bao nhiêu năm về trước… Nhưng giờ đây biển sẽ chỉ còn là một bức tranh buồn trống rỗng.... Hai người đã đứng dậy để lại một khoảng trống mênh mông cho biển cũng như ngày họ ra đi để lại sự trống trải vô tận trong một con người</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Mãi mãi là cho đến bao giờ</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story3415.html</link><description>"Đây thực sự là một câu hỏi đầy chua xót! Đúng là “khi đẹp trời người ta dễ quên đi những lời thề nguyền trong gió bão”. Cậu đã gặp và nhận ra rằng ‘mãi mãi’ không dài như cậu tưởng…"

Đơn giản đó chỉ là một bức thư.</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>A song of sightless girl</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story2711.html</link><description>Lyrical writting</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Một bài khó đọc và không biết có nên chấp nhận?</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story2623.html</link><description>... có phải vậy mà những người vô tư không suy nghĩ lại là những sung sướng nhất. Nhưng ít người như vậy, có lẽ thế. Vì hiện ra trước mắt ta rất nhiều con người vô tư lự, vui vẻ, sung sướng (mà là một tính cách THẬT chứ KHÔNG phải họ TỎ RA thế), nhưng sự suy nghĩ lại làm họ có những lúc thay đổi hình ảnh tại một đoạn thời gian nào đó. Hình ảnh này của họ ít có người nhận ra, và cũng do hiếm khi họ để người khác nhìn thấy...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Cậu hãy cố gắng và tôi cũng vậy</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story2438.html</link><description>Có thể kết quả thành công không làm người ta nhìn cậu khác đi là mấy nhưng tôi đánh giá cậu rất cao vì cậu chiến thắng chính mình. Nếu người ta thành công dễ dàng hay thậm chí coi kết quả này vẫn là một sự thất bại thì cậu lại phải nỗ lực rất nhiều để đạt được nó. Đừng thấy ngại ngùng!</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Bai tho Tử Đinh Hương</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story2396.html</link><description>Tử đinh hương nhuộm tím khu vườn

Để tôi buồn vì cánh hoa rời rã

Hỡi linh hồn em ẩn đâu đây

Mà tôi nghe tiếng gió buồn đến thế

.........“Cô gái nào cầm hoa Tử đinh hương sẽ không bao giờ được mang nhẫn cưới” Ngạn ngữ cổ.
Ngày trước hoa Tử đinh hương được trao tặng với ý nghĩa của sự chối từ và chia tay.</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Final Memory - Ký ức cuối cùng</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story2297.html</link><description>A SONG FOR MY FRIEND - một món quà.  "Nếu một ngày nào đó tôi không còn nhớ bạn là ai, thì xin hãy nhớ duy nhất nụ cười của tôi" - một câu của người bạn đặc biệt trên blog. --------- "If someday … I can’t mind who are you, please remember my smile" - my best friend said this. No I won't remmeber your smile, I can't be your friend if you dont be my friend.  But don't worry, you still have me who is your last best friend... forever because...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item><item><title>Final Tear</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story2182.html</link><description>This is not a lyric song that all most readers think, this is not a story, not a poetry... I dont know but wonder if it can be sung in someone's soul...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 05:19:04 GMT</pubDate></item></channel></rss>
