﻿<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?><rss version="2.0"><channel><title>Open story community</title><link>http://www.writeopenstory.com/</link><description>Newest story</description><copyright>Copyright 2006 OS Team</copyright><generator>StoryRSSGenerator 1.0</generator><item><title>Chùm Thơ LƯƠNG THÁI SỸ</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4831.html</link><description /><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Nhạc xuân</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4830.html</link><description /><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Đi, Nhìn và Cảm...</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4788.html</link><description>Đi du lịch Thái Lan, Singapore, Malaysia, Trung Quốc… đã trở thành chuyện bình thường của người Việt Nam trong vài năm gần đây vì giá cả không đắt. Đến Singapore bạn được khuyên đi khuyên lại một điều quan trọng: không nên cầm giùm hành lý của người khác khi ra phi cảng, vì bạn sẽ lãnh án tử hình nếu bên trong có lượng ma tuý rất nhỏ.</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Mất Givral, nhớ La Pagode</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4787.html</link><description>Tôi không thể quên được tất cả những điều liên quan đến ký ức, cái ký ức đã làm nên một Sài Gòn thật thơ, thật hiền lành với những gì người Sài Gòn day dứt trong tim. Sài Gòn, La Pagode, Crystal Palace, Passage Eden, chếc áo thời gian đã làm người Sài Gòn thổn thức vì quá khứ nay không còn nữa. Chúng ta đã đánh mất cái góc rất đẹp của hoài niệm, của thời non trẻ. Mất La Pagode với món yaourt và chiếc máy nghe nhạc. Đôi khi ta phải khóc vì nhớ, dù ta vẫn còn đâu đó trong lòng cái thành phố lãng mạn, như một buổi chiều, ta ngồi ngắm hoàng hôn với tất cả cảm xúc của những ngày còn đi học. Thời xưa cũ đã qua rồi và cái thành phố lãng mạn cũng đã không còn nguyên vẹn. Chào La Pagode!</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>RẠP CHIẾU PHIM SÀI GÒN XƯA</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4786.html</link><description>Phim ảnh là thành phần không thể  thiếu trong cuộc sống hàng ngày, nhưng cách nay hơn 30 năm khi các phương tiện nghe nhìn tại gia chưa phát triển cùng với sự bội thực của các kênh TH trong nước, ngoài nước, thì việc đến rạp xem phim không chỉ là để thư giản, để đáp ứng một mối đam mê mà còn là cái thú. Không chỉ học sinh háo hức khi được cha mẹ dẫn đi xem một bộ phim mới, hay mà cả những đôi tình nhân cũng chọn rạp chiếu phim làm nơi hâm nóng tình yêu. Những người già thì tìm đến với những bộ phim cũ hoặc giết thời gian. Trong bối cảnh trên, các rạp chiếu phim ở Sài Gòn xưa, quanh năm hầu như không bao giờ vằng khách, tệ nhất thì cũng bán được trên 40% số ghế ngồi.</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Sài-Gòn Xưa, Cà phê Sinh viên và Tôi</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4751.html</link><description>Bạn đã uống cà phê nhiều, bạn biết muốn pha một ly cà phê tuyệt vời đâu có khó: Cà phê Sẻ loãng nước nhưng đậm mùi thơm, cà phê Mít đặc quánh mà vô vị, hãy chọn một tỷ lệ pha trộn thích hợp là đã đi được 70% đoạn đường rồi; muốn kẹo thêm nữa hả? Muốn hưởng cái cảm giác chát chát, tê tê đầu lưỡi phải không? Dễ mà, thêm vào chút xác cau khô là xong ngay. Bạn muốn có vị rhum, thì rhum; bạn thích cái béo béo, thơm thơm của bơ, cứ bỏ chút bretain vào. Bạn hỏi tôi nước mắm nhĩ để làm gì à? Chà, khó quá đi, nói làm sao cho chính xác đây! Thì để cho nó đậm đà. Đậm làm sao? Giống như uống coca thì phải có thêm chút muối cho mặn mà đầu lưỡi ấy mà. Uống chanh đường pha thêm chút rhum cho nó ra dáng tay chơi.</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 11 của lương thái sỹ: KẺ ĐỂU CÁNG ĐÁNG YÊU</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4742.html</link><description>"Thế giới này sao rặt những thằng điên và những chuyện điên loạn" – ông giật phắt lá thư dán kỹ từ tay gã thư ký đang đứng rúm ró trước cửa phòng. Lần này là lần thứ 5 ông nhận được thư hắn. Lời lẽ trong thư vẫn như những lần trước: "Ông phải bố trí cho tôi chức phó phòng B, nếu không ông sẽ biết tay tôi!".
"Đồ chó đểu" – ông ngã vật xuống ghế, tức muốn trào máu. "Cái quân mất dạy, hết người chọc phá, đi phá một lão già!".</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 10 của lương thái sỹ: TRINH NỮ HIỆN HÌNH</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4741.html</link><description>Một ngày, trên bến sông xã Vũng, người ta vớt được xác một cô gái đã trương sình, khắp mình lỗ chỗ vết cá rỉa, chỉ còn trơ lại duy nhất khuân mặt là nguyên vẹn, môi trên có điểm một nốt ruồi to bằng hạt đậu. Cô gái chừng 18 tuổi, không phải dân xã Vũng.

Cái xác vô chủ được đem chôn ở nghĩa địa, rối gửi bố cáo đi các xã trong huyện tìm tung tích. Thời gian trôi qua, cái xác vẫn là xác vô chủ. Trong huyện lỵ nhỏ bé neo người này, đó là một việc lạ lùng. Cho nên câu chuyện về cô gái chết trôi dần trở thành câu chuyện khào của dân chúng cả xã Vũng. Kẻ nói này, người nói khác tạo nên một giai thoại thêu dệt về một vụ giết người đoạt của hay một vụ tự tử vì tình...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 9 của lương thái sỹ: KÝ ỨC MẦU XÁM</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4059.html</link><description>Ông lão ngồi môt mình bên đống lửa, ngó mông ra bãi biển như trông ngóng một cái gì. Trên bãi biển chỉ có hai người, Thắng và ông lão. 

Thắng lặng lẽ đến gần ông, ngồi bệt trên cát, tay cầm một thái thông khô đã ngả sang mầu đất. Đợi cho ông lão định thần, Thắng hỏi:

- Chỗ này trưóc kia có phải là nhà lão Ngọc không ông?

...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 8 của lương thái sỹ: NGÀY THÁNG BUỒN PHIỀN</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4058.html</link><description>Chị tình cờ gặp anh tại cuộc triển lãm khoa học thành phố biển. Hôm đó, sau giờ đứng lớp, buồn chán với lũ học trò đi chân trần khó dậy, không biết làm gì, chị đi tha thẩn một mình nhìn biển động với những con sóng lăn tăn xô bờ, những chiếc thuyền thúng nhấp nhô xa xa và gặp anh. Anh quen chị như cơn mưa đầu mùa chợt đến sau những ngày nắng gắt, để lại dư vị ấm áp nhẹ nhàng. Ở vào tuổi xấp xỉ 30 như chị, có một mối tình để nhớ nhung đã là chuyện hạnh phúc. Có một người yêu thương mình càng là chuyện “Thiên hạ đại sự” nói như chị Bích làm chung phòng mỗi khi ngán ngẩm cảnh phòng không đơn chiếc của chị. Nhưng giữa đại sự và đại loạn chỉ cách nhau một khoảng nhỏ. Anh công tác ở xí nghiệp cơ khí tầu biển, mồ côi cả cha lẫn mẹ nên cuộc sống cũng khá vất vả...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 7 của lương thái sỹ: MÊ CUNG</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4057.html</link><description>Căn nhà đắp đất lọt thỏm giữa đám bắp trơ gốc trông giống kho chứa thóc với hai chái bè ra sơn phết đủ loại sắc mầu đồng bóng trông hệt một cái mê cung bát quái lập dị nhìn vào là nhức mắt, buồn nôn...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 6 của lương thái sỹ: CHA VÀ CON GÁI</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4056.html</link><description>Cởi chiếc áo blouse vắt sau ghế, bỏ ống nghe sang một bên, bác sĩ ngã mình xuống chiếc giường dành riêng cho ông trong phòng trực. Thời tiết oi bức với những cơn mưa đầu mùa không ướt đất chỉ làm tăng cái nóng. Buổi trưa, bệnh xá vắng người. Các y tá hộ lý đi xuống dưới lầu tìm chút gío mát. Chỉ còn lại với căn phòng ngột ngạt thuốc men, bác sĩ nhấp một ngụm nước, cay đắng nghĩ về mình. Những lúc vắng vẻ như thế này, ngồi đơn độc bên ấm trà nóng đậm đặc mà cô y tá pha riêng cho ông, bác sĩ mới có thì giờ soi rọi lại mình, nhìn lại niềm bất hạnh không làm sao giải thích nổi...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 5 của lương thái sỹ: MÓN QÙA TẾT LỘN ĐỊA CHỈ</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4055.html</link><description>Nhà neo đơn. Làm thư ký cho một công ty dùng toàn phụ nữ, chị thui thủi có một mình trong căn phòng 30 mét vuông. Suốt năm không có bóng đàn ông. Buồn qúa, tết này chị bày ra trò trêu ngươi bản thân và thiên hạ với hy vọng sang năm mới cuộc sống sẽ có bước chuyển biến. Một Hoàng tử sẽ ghé nhà ngỏ lời cầu hôn trên con ngựa trắng...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 4 của lương thái sỹ: HAI NGƯỜI MẸ</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4054.html</link><description>Cái nghĩa địa xe hơi không biết mọc lên từ lúc nào mà nó phình ra, choán hết cả một vùng đất lớn cạnh nghĩa trang. Người ta đổ vào đó đủ loại phế thải từ khắp nơi trong thành phố. Rồi lớp lớp vỏ xe cũ để lổn ngổn chồng chất lên nhau. Thỉnh thoảng lại có một đám cháy bùng rồi chuyển sang âm ỉ kéo dài cả tuần lễ nếu trời không mưa...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 3 của lương thái sỹ: TRÁI TIM NGƯỜI KHÁC</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4053.html</link><description>Một người già qua đời ở cái tuổi 71 chẳng có gì là lạ trong cuộc sống ngắn ngủi tạm bợ này. Thất thập cổ lai hy, sống trên 70 đã là hiếm. 

Bằng tấm lòng thành khẩn xót xa, người ta đặt bà cụ nằm trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, tài sản duy nhất còn lại trong cái chái nhà siêu vẹo, dột nát, tàn tích của một cuộc chiến đại qui hoạch biến đổi biết bao số phận con người. Trong cuộc chiến này, người nghèo đi xuống nhiều hơn là đi lên sau một thời gian vung vít với đồng tiền theo kiều tiêu xài bạt mạng của người vừa mới có trong tay một số tiền qúa lớn. Rồi kẻ ít người nhiều, có tiền bỏ tiền, có sức bỏ công, lo cho cụ tấm vải liệm, cái quan tài, bó hoa, nén nhang, xe đòn và đưa cụ đến nghĩa trang yên nghỉ. Giữa thời buổi hỗm mang này, bao nhiêu đó đã là qúi, nhất là đối với một người gìa...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 2 của lương thái sỹ: GIÓ THOẢNG</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4052.html</link><description>Thành phố đầu mùa mưa chịu đựng cảnh mất điện và cái nóng ghê hồn. Người ta dồn hết ra đường, ngồi đầy những quán sá, dưới những hàng cây hay trong công viên cố hứng lấy chút gió mát. Tin tức dự báo cho biết thời tiết chẳng có triển vọng gì trong 10 ngày tới. Những cơn dịch bệnh nối tiếp nhau, từ Sarc đến cúm gà, lở mồm long móng, heo tai xanh, dù xảy ra ở nơi khác cũng khoác lên thành phố một vẻ mặt đau ốm, mệt mỏi. Làm như chưa đủ, thành phố còn được bồi thêm bởi những cơn đỏng đảnh của thị trường chứng khóan, những cơn địa chấn gía vàng và cơn điên địa ốc khiến nó vốn đã mang sẵn bệnh vàng da thiếu vitamin lại thêm bệnh viêm gan mạn tính...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item><item><title>Truyện ngắn thứ 1 của lương thái sỹ: KẺ YẾU TIM</title><link>http://www.writeopenstory.com/Stories/Story4051.html</link><description>Kịp thoa lại một lớp son, bập bập cho hai đôi môi đều son, tôi nhìn thấy ông thắng xe bên lề đường. Hôm nay ông ăn mặc chững chạc như vừa xong một hội nghị nào đó. Compley đen, cà vạt đỏ chói mắt. Ông lúng túng mở cửa xe cho tôi rồi vòng qua bên kia, hỏi “Em chờ có lâu không?” rồi nổ máy chạy. Tôi nói: “Cái xe sóc làm em đau”. Ông nói to: “Cơ quan họp sơ kết 6 tháng lâu lắc qúa!”. Tôi nói: “Mấy giờ rồi anh?”. Ông nói to hơn, như gào lên: “Em đói bụng không?”. Tôi nói: “Không đói. Nhưng anh muốn đi ăn thì cho em đi”. Ông vừa bóp còi xe vừa cằn nhằn: “Đường sá bây giờ đi đứng khó khăn qúa”...</description><pubDate>Sat, 11 Feb 2012 06:09:45 GMT</pubDate></item></channel></rss>
