Welcome Guest


   

365 Ngày của Mẹ

Author PinkyRain
Post at: Friday, May 11, 2007 - 12:19 PM
Image of current story
Nhân chương trước nói về lịch sử Mother's Day, tôi cũng muốn viết tiếp chương mới - câu chuyện về một đề nghị 365 ngày trong năm đều là ngày của Mẹ. Theo tôi, trong chương sau, các bạn nên viết thêm về lễ Vu lan. Ví dụ, câu chuyện của Quỳnh, là bạn Hùng, ngày lễ Mother's Day cô lại nhớ về lần lên chùa dự lễ Vu Lan năm ngoái và được cài hoa hồng đỏ.

Hùng và Mai là hai anh em ruột. Hùng năm nay 25 tuổi, đã ra trường hai năm và đang làm trong ngành phát triển phần mềm tại một công ty nước ngoài. Mai 18 tuổi, vừa buớc vào đại học ngành gia chánh nữ công. Hai anh em sống chung trong căn nhà trọ ở Sài gòn trong khi bà Minh, người mẹ của họ vẫn sống tại quê nhà Đà lạt. Bà Minh năm nay đã ngoài 50 tuổi, không đi bước nữa sau khi chồng bà mất 15 năm trước, quần quật làm việc với mảnh vườn hoa và su hào bắp cải, nuôi con khôn lớn, lo cho đứa trước đứa sau vào Đại học.  

Hùng là người sôi nổi, thích giao tiếp và có nhiều bạn bè, trong khi Mai lại là người sống thiên về nội tâm. Hùng thường về nhà trễ, một phần vì tính chất công việc của anh, một phần cũng vì sự ham vui. Anh thường ít khi từ chối những cuộc café hay bia bọt sau giờ làm việc từ những bạn bè. Mỗi khi thấy anh mình về quá khuya, Mai không khỏi ái ngại và khuyên anh nên giữ sức khỏe và về sớm hơn, nhưng thường thì Hùng bỏ ngoài tai, lại còn phàn nàn “Sao em nói anh giống như mẹ rầy hoài vậy?”. Những lúc đó, ít khi nào Mai bực mình, cô chỉ mỉm cười bảo “Ừ, nếu Mẹ ở bên mình chắc Mẹ cũng sẽ nói vậy đó., vậy thì em có lý rồi, phải không anh?” . Hùng thường cố cãi “Ừ, thì mày đúng rồi, lý sự hay quá”, hay im lặng không nói.

Đêm nay một lần nữa Mai lại nói vậy, và còn thêm vào “Anh nè, về sớm hơn nhé, em ít cho Mẹ hay, chứ Mẹ hay anh vậy Mẹ sẽ buồn và lo đó!” Lần này Hùng im lặng, có thoáng ân hận. Chợt anh quay qua bảo Mai.

-          Em à, hôm nay anh đọc trên Internet, biết chủ nhật này là Mother’s Day đó em. Thiệt, dân nước ngoài họ văn minh ghê, đặt ra nhiều ngày lễ có ý nghĩa quá!

Ngoài chuyên môn và tin tức, Hùng ít để tâm đến những chủ đề khác, cho dù anh dùng Internet thường xuyên. Hôm nay một đồng nghiệp gởi qua Yahoo!Messenger cho anh một đường link đến trang wikipedia về Mother’s Day , anh mới đọc và biết. Trước giờ, anh chỉ biết đến các lễ hội như Christmas hay Valentine’s Day như là các ngày lễ phưong Tây nổi tiếng đuợc du nhập vào nuớc mình. Kể cho Mai nghe về Mother’s Day, anh tưởng sẽ có dịp chứng tỏ sự hiểu biết của mình với cô em.

Mai cười nói:

-          Vậy hả anh? Mà em thấy Việt nam mình cũng có nhiều ngày lễ cũng có ý nghĩa không kém gì anh ạ. Đâu chỉ có ngừoi Mỹ mới có ngày của Mẹ đâu.

Hùng hơi cụt hứng nhưng thấy mình cũng hơi vô duyên khi khen nguời ta văn minh như vậy.

Rồi anh cười xòa nói với em về ý định ấp ủ từ chiều nay:

-          Em à, lâu rồi anh chưa về thăm Mẹ, chủ nhật này về với anh nhé. Anh muốn mang cho Mẹ một món quà.

Mai vui lắm. Nghe anh nói vậy, cô có chút bất ngờ. Cô biết tính anh mình vô tư, ít để ý xung quanh và cũng ít khi về thăm Mẹ, khi thì lấy cớ bận việc công ty, khi thì có hẹn bạn bè. Những lúc như thế, chỉ có Mai lên chuyến xe đò về Đà lạt với bà Minh. Đi một mình đường xa dĩ nhiên là Mai buồn, nhưng sẽ buồn hơn khi thấy mẹ cứ mình ngóng trông anh trai và chỉ biết về anh qua mình.

-          Ừ, mình sẽ đi sáng sớm nha anh. Thứ 7 anh về sớm ngủ cho khỏe. Em chuẩn bị đồ đạc trước rồi mình về.

Chợt nhớ ra điều gì, Mai hỏi lại:

-          Thứ hai đi làm rồi, anh vẫn muốn về sao?

-          Không sao em à. Dự án của anh mới xong, anh lấy phép vài ngày đó.

Cả hai vui vẻ nghĩ đến ngày trở lại thành phồ hoa. 

Trưa chủ nhật, họ đến nơi. Đón hai chiếc xe ôm, chưa đầy 20 phút sau cả hai đã đứng trước cổng cây của nhà mình. Bà Minh vui mừng bỏ thùng nước tuới cây xuống, chạy ra mở cửa. Hùng cao lớn khi đứng bên Mẹ. Anh ôm lấy vai Mẹ, cảm thấy bùi ngùi vì chạm phải những vết chai sần, xương xẩu. Anh nói:

-          Mẹ ơi, trưa mẹ không nghỉ chút đi, sao làm việc sớm quá.

-          Không sao con à. Trưa rảnh ở không mẹ làm cho vui đó mà.

Mai cười với hai mẹ con:

-          Thôi mình vô nhà đi. Mẹ cho con tưới cây tiếp mẹ nha.

Buổi tối, trời lạnh, gió bên ngoài thổi từng cơn. Bà Minh không thấy lạnh như mọi khi. Bà mang cồn cho Hùng nướng mấy con mực anh mang theo từ Sài gòn. Ngọn lửa nóng lan tỏa trên cái bàn nhỏ trong bếp, còn trong lòng bà, bà thấy ấm áp lắm. Bỗng Hùng rụt rè nói:

-          Mẹ à. Con có món quà nhỏ kính tặng Mẹ nhân ngày Mother’s Day nè.

Anh vừa nói vừa mở cái túi vải trên ghế, lấy ra một cái áo lạnh. Anh đã mất cả tiếng đồng hồ để lựa nó tối hôm trước khi đi làm về. Bà Minh hơi bất ngờ và cảm động, nói:

-          Con mua chi cho tốn tiền. Mấy đứa bây về chơi là mẹ vui rồi.

Cái áo thật hợp với bà. Nó không quá rộng, cũng không chật. Hùng vui vì thấy mẹ mình sẽ ấm hơn trong cái áo này. Chợt bà Minh hỏi:

-          Hồi nãy con nói hôm nay là ngày gì hả Hùng?

-          Dạ, Mother’s Day, là ngày lễ của Mẹ ở Mỹ và nhiều nước trên thế giới đó mẹ à.

Rồi Hùng kể cho mẹ và em gái nghe về lịch sử và truyền thống của ngày này mà anh đọc được từ trang web nọ hôm trước. Bà Minh mỉm cười khen:

-          Con kể thật hay, mà Internet cũng nhiều cái hay quá ha

Mai im lặng nghe anh mình, tỏ vẻ thích thú.

-          Anh mình biết nhiều quá ta.

Rồi cô ngồi bên mẹ thủ thỉ:

-          Mẹ à, con cũng có quà tặng Mẹ nhân dịp sinh nhật nè.

Đó là một chai dầu thơm. Mai nghĩ mẹ mình nên chăm chút hơn cho bản thân hơn. Thời trẻ, bà Minh có một vẻ thanh tú tao nhã khiến nhiều người yêu mến. Mai nghĩ dù lao động cực khổ mấy, mẹ cô cũng có quyền sửa soạn một chút.

Hùng ngồi bên, ngạc nhiên lẫn ngượng ngùng. Anh đã quên ngày sinh của mẹ. Thực sự là anh không nhớ. Trong máy tính của anh ở nhà, anh làm một nhắc nhở về ngày sinh của Quỳnh, bạn gái anh, thế nhưng không có một mục tuơng tự cho mẹ. Anh trách mình vô tình quá. Không những ít về thăm, anh còn ít gọi điện hỏi thăm mẹ. Anh giao khoán cho cô em gái và Mai trở thành cấu nối thông tin giữa anh và mẹ. Anh thấy lý do tặng quà Mother’s Day của mình hơi sao đó so với lý do của Mai.

Bà Minh cảm động quá. Hôm nay quả là một ngày vui khi bà thấy hai con thể hiện tình yêu thương với mình. Bà nói:

-          Các con à. Người Việt nam mình cũng giàu truyền thống hiếu đạo, cũng tôn chữ hiếu làm đầu. Mẹ rất vui và cảm ơn các con. Các con làm mẹ nhớ đến Bà ngoại. Tiếc rằng giờ đây mẹ không còn có thể lo cho bà như các con lo cho mẹ.

Hai đứa con nhìn bà mẹ, xúc động, cảm thấy một tình cảm thiêng liêng thân thuộc đang nối kết họ lại với nhau. Tình gia đình, phải, đó chính là điểm tựa bình an nhất, lúc nào cũng nâng đỡ những thành viên cho dù cuộc sống có thế nào đi nữa.

Bà Minh ngồi xuống và kể cho các con một lần nữa về sự tích Vu Lan. Ừ, người Việt mình trọng Phật giáo từ ngàn đời, coi trọng ngày rằm tháng 7 và lễ Vu Lan từ lâu rồi, chứ đâu phải chỉ có phương Tây tổ chức lễ mẹ.

Mai chợt nói:

-          Mẹ à, con nghĩ 365 ngày trong năm đều phải là Mother’s day cả đó!

-          Vì sao vậy con? Nếu vậy thì đâu có ngày nào đặc biệt nhất để mà người ta nhắc đến nhiều nhất hả con?

-          Con nghĩ vậy mới công bằng đó mẹ. Cha mẹ luôn lo cho con cái quanh năm suốt tháng có chừa ngày nào đâu, vậy thì con cái phải thương kính cha mẹ cả năm, và mỗi ngày nên hành động như đó là Ngày của Cha hay Ngày của Mẹ vậy.

Bà Minh nhìn con vui sướng. “Con gái mình sâu sắc quá”, bà nghĩ.

Cả ba mẹ con cùng ngồi nói chuyện đến khuya.

                    
Previous chapter
  

Your comment

Smiley code

  • :) smiley
  • :( smiley
  • ;) smiley
  • :D smiley
  • ;;) smiley
  • :-/ smiley
  • :x smiley
  • :\ smiley
  • :p smiley
  • :* smiley
  • :O smiley

Your name
Email (is not shown)

Click here to generate new image if you can not see it.

Please input the code on above image before submit.

User comments


Back to top