Đông đến trong em tự bao giờ?
Sương bay sớm lạnh giữa phố mơ.
Lao xao gió thoảng khơi niềm nhớ.
Thoáng buốt tim non thuở dại khờ.
Đong mãi cơn đau vẫn thêm dài.
Mưa gió đi về cõi mắt ai.
Anh vẫn ùa qua như sương khói.
Lạnh cả tim yêu, cả hình hài.
Em vẫn đi từ độ anh xa.
Mây trong màu mắt nắng chan hòa
Ngờ đâu sóng gió cùng bão lũ.
Trong một đêm mưa gió nhạt nhòa.
.....................
Như khói bay nhạt cõi nắng phai.
Gió reo lay lắt cuốn then cài.
Hai mùa quên -nhớ hòa mưa nắng.
Lạc bước chân quen một dấu hài.
Đông sao rét mướt cả vạn ngày.
Vọng về hư ảo khói sương bay.
Lời ca ru lá,trăng côi cút.
Anh đã xa vời vạn trùng mây.