Welcome Guest

   

DĨ KHUẤT CẦU THÂN : CO ĐỂ DUỖI.

Author yesterday
Post at: Monday, November 26, 2007 - 11:14 PM
Dĩ khuất cầu thân là co mình lại để lấy thế duỗi ra. Tượng như con Rồng, cuộn thì ngắn vươn thì dài, như con Hổ thu mình để vươn ra chụp con mồi, như con cáo rút cổ lại để nhảy ra cắn người. Là những thuật giả bệnh, giả sắp chết ,giả điên...để lừa đối phương.Đối phương tưởng là vô hại, chủ quan không phòng bị, từ đó tung đòn ác hiểm để tiêu diệt. Kế này dựa trên đạo lý có Âm Dương, Dương động thì hành động, Âm ngưng thì thu tàng, Dương động thì xuất, tùy theo Âm mà nhập. Khi chưa gặp thời cơ, cơ hội, cần lui thì lui; khi gặp thời cơ, cơ hội, cần tiến thì tiến. Lui thì thanh tĩnh nhẹ nhàng, tiến thì nhanh ồ ạt. Lui như Rồng ẩn vực sâu. Tiến như Hổ lao xuống núi.
THÍ DỤ : A_ TƯỞNG ĐÃ CHẾT.

BÀNG QUYÊN và TÔN TẪN là bạn đồng môn, cùng học với QUỶ CỐC. BÀNG QUYÊN sợ TÔN TẪN giỏi hơn mình, sẽ tranh giành ảnh hưởng và địa vị của mình ở NGỤY,bèn tìm cách hại TÔN TẪN.
_ Đại Vương giận lắm, muốn xử cực hình, tiểu đệ phải kêu mãi và hết sức bảo đảm, mừng cho đại huynh được toàn tính mệnh, nhưng đại huynh phải chặt chân và thích chữ vào mặt, đó là theo pháp luật nhà NGỤY, không phải là tiểu đệ không hết sức kêu xin.
TÔN TẪN nói :
_Tiên sinh đã nói dẫu TÔN TẪN này có bị tàn hại nhưng không phải là đại hung, nay được toàn mệnh như thế này là nhờ ơn đại huynh, TẪN này không dám quên ơn báo.
BÀNG QUYÊN bèn sai đao phủ trói TÔN TẪN lại , chặt bỏ 2 xương bánh chè ở đầu gối. TẪN kêu rú lên 1 tiếng rồi ngã lăn ra không biết gì,hồi lâu mới tỉnh; kẻ hành hình lại dùng kim châm vào mặt TẪN 4 chữ:tư thông ngoại quốc,rồi lấy mực bôi vào.
BÀNG QUYÊN giả ý kêu khóc, lấy thuốc rịt đầu gối, dùng lụa quấn bọc, sai người kiệu ra thư quán, dùng lời nói ngon ngọt để yên ủi.
Chừng hơn 1 tháng vết đau đã liền, nhưng vì mất 2 xương bánh chè, 2 chân yếu đuối không đi lại được, chỉ xếp vòng tròn mà ngồi. TÔN TẪN đã trở thành phế nhân, mỗi ngày chịu ơn BÀNG QUYÊN cung phụng 3 bữa, lấy làm buồn.
BÀNG QUYÊN bèn nhờ TÔN TẪN truyền bảo cho những bài của QUỶ CỐC tiên sinh chú giải binh pháp TÔN TỬ, TẪN khẳng khái nhận lời. QUYÊN đưa thẻ tre nhờ TẪN viết ra.
TẪN viết 10 phần chưa được 1,QUYÊN sai 1 người hầu là THÀNH NHI ở hầu hạ bên cạnh TẪN. Tên này thấy TẪN vô tội bị oan có ý thương xót.
1 hôm bỗng QUYÊN cho gọi nó đến hỏi TẪN mỗi ngày viết được mấy bản, nó nói vì TẪN bị chặt chân, ngồi rất khó khăn,nên mỗi ngày chỉ viết được 2-3 bản.QUYÊN nổi giận nói rằng :
_Viết chậm thế thì biết bao giờ cho xong, mày phải thúc giục luôn cho ta.
THÀNH NHI lui ra hỏi tên hầu cận BÀNG QUYÊN rằng :
_Quân sư nhờ TÔN TẪN viết, sao thúc giục như thế?
Tên hầu cận nói :
_Mày không biết , quân sư đối với TÔN TẪN bề ngoài thì làm ra thương xót nhưng trong lòng thực ghen ghét, sở dĩ còn giữ toàn tính mệnh cho TÔN TẪN là vì muốn TÔN quân truyền bảo binh thư cho, chờ khi viết xong, sẽ không cho ăn uống nữa để TÔN quân phải chết đói, đó là việc kín, mày chớ nên tiết lộ.
THÀNH NHI biết thế, về mật báo cho TÔN TẪN biết, TẪN cả sợ, nghĩ thầm : BÀNG QUYÊN đã bất nghĩa như thế, há có nên truyền bảo cho binh pháp? Lại nghĩ đến mình không chịu viết, tất nó sẽ nổi giận giết ngay.
Nghĩ mãi muốn cầu kế thoát thân,sực nhớ khi ra đi QUỶ CỐC tiên sinh có trao cho 1 cái cẩm nang, dặn khi nào nguy cấp quá thì mở ra xem, nay chính là lúc nên mở ra. Bèn mở cái cẩm nang ra xem, đó là 1 bức lụa vàng, ở trong đó viết 3 chữ : Cách giả điên. TẪN nghĩ bụng : Hóa ra là như vậy.
Buổi chiều hôm ấy, khi mâm cơm mới bưng lên, TẪN cầm đũa chực ăn, bỗng làm ra dáng mê man và nôn ọe hồi lâu rồi nổi giận, giương mắt hét to lên rằng:
_Mày sao dùng thuốc độc hại ta?
Rồi vứt chai lọ xuống đất, lấy những thẻ gỗ đã viết rồi ném vào lửa đốt bỏ, miệng cứ lảm nhảm chửi mắng mãi không thôi.
THÀNH NHI không biết TÔN TẪN giả cách, vội đi báo BÀNG QUYÊN.
Ngày hôm sau QUYÊN đến xem, thấy TẪN đờm dãi đầy mặt, phục xuống đất cười khà khà, bỗng lại khóc òa lên. QUYÊN hỏi :
_Đại huynh làm sao mà cười , làm sao mà khóc như thế?
TẪN nói :
Ta cười là cười vua NGỤY muốn hại mệnh ta, ta có 10 vạn thiên binh giúp sức,làm gì được ta !Ta khóc là khóc cho nước NGỤY không có TÔN TẪN không có ai làm đại tướng !
Nói rồi giương mắt nhìn QUYÊN, rồi cứ dập đầu mà lạy hoài, miệng nói xin QUỶ CỐC tiên sinh cứu mạng. QUYÊN nói :
_Tôi là BÀNG QUYÊN đây đại huynh chớ nhận lầm !
TẪN cứ nắm chặt lấy áo QUYÊN không chịu buông, miệng cứ kêu tiên sinh cứu mệnh. QUYÊN sai người giằng ra , hỏi THÀNH NHI :
_TÔN tử phát bênh bao lâu rồi?
THÀNH NHI nói phát tự ban đêm. QUYÊN lên xe về phủ, trong lòng nghi hoặc, sợ TÔN TẪN giả cách điên, muốn thử xem thật giả, bèn sai người đặt vào trong chuồng lợn, đầy dẫy những phân, TẪN xỏa tóc úp mặt mà nằm sấp xuống. QUYÊN lại sai người mang cơm rượu đến nói dối rằng :
_Tôi thương tiên sinh bị chặt chân gọi là tỏ lòng kính mến, nguyên súy không biết đâu .
TẪN biết mưu gian của QUYÊN , trợn mắt mắng rằng :
_ Mày lại đem thuốc độc hại ta à ?
Nói rồi đổ rượu vất cơm xuống đất, tên kia lại nhặt đống cơm cho chó ăn, và lấy phân chó và cục bùn đưa cho, TẪN cầm lấy ăn ngay .
Tên kia về báo QUYÊN, QUYÊN chắc là TẪN điên rồ thật, không lấy làm lo, từ đó thả lỏng TÔN TẪN , mặc cho ra vào .
TẪN hoặc sớm đi chiều về lại cứ nằm ở chuồng lợn, hoặc đi mà không về, nằm đất nằm cát ở đường chợ ; hoặc cười nói hoặc kêu khóc . Nhiều người biết TÔN là khách khanh, thương hại TẪN bị tàn phế đều cho ăn uống . TẪN hoặc ăn hoặc không ăn, nói lảm nhảm luôn mồm, không ai biết là TẪN giả cách điên cả.
Tuy vậy, BÀNG QUYÊN vẩn còn lấy làm lo , hạ lệnh cho địa phương cứ mỗi sáng phải đến trình báo xem TẪN ở đâu .
Bấy giờ, MẶC ĐỊCH sang chơi nước Tề ở nhà ĐIỀN KỴ . Có người học trò là CẦM HOẠT mới ở nước Ngụy đến . MẶC ĐỊCH hỏi thăm TÔN TẪN ở nước Ngụy có đắc ý hay không .
CẦM HOẠT đem việc TÔN TẪN bị chặt chân thuật lại cho MẶC ĐỊCH nghe. MẶC ĐỊCH nói :
_ Ta vốn muốn tiến cử hắn, ngờ đâu thành ra hại hắn.
MẶC ĐỊCH bèn đem tài học của TÔN TẪN và việc BÀNG QUYÊN ghen ghét nói với ĐIỀN KỴ . ĐIỀN KỴ vào tâu ngay với Uy Vương xin đem quân đón TÔN TẪN về nước. ĐIỀN KỴ nói :
_BÀNG QUYÊN đã không muốn cho TẪN làm quan ở nước Ngụy thì khi nào lại muốn cho TẪN làm quan ở nước Tề . Muốn đón phải như thế, như thế...mới được.
Uy Vương bèn sai THUẦN VU KHÔN mượn tiếng sang Ngụy dâng trà, CẦM HOẠT giả làm người hầu đi theo. Sang đến ngụy, THUẦN VU KHÔN vào chầu Huệ vương rồi ra ở ngoài nhà trạm.
CẦM HOẠT thấy TẪN điên, không cùng nói chuyện, nửa đêm mới lén đến thăm. TẪN dựa lưng vào thành giếng mà ngồi. Thấy HOẠT chỉ giương mắt nhìn mà không nói. CẦM HOẠT ứa nước mắt nói rằng :
_TÔN TẪN khổ đến thế ư? Có biết CẦM HOẠT này không? Thầy tôi có kể nỗi oan cho Vua Tề, Vua Tề rất thương mến, nay sai ông THUẦN VU đến đây, không phải vì việc dâng trà mà thực là muốn đem TÔN khanh về Tề báo cái thù chặt chân đó thôi.
TÔN TẪN chảy nước mắt như mưa, hồi lâu mới nói rằng :
_ Tôi vẫn chắc chết rấp ở ngoài rãnh, không ngờ ngày nay lại có cơ hội này. Nhưng BÀNg QUYÊN vẫn ngờ vực lắm, khơng thể đem tôi đi lọt đâu.
CẦM HOẠT nói :
_ tôi đã có kế rồi, TÔN khanh không phải quá lo, chờ khi nào tôi đi, tôi sẽ đến đón nhưng xin cứ gặp nhau ở đây, chớ dời đi nơi khác.
Hôm sau, Huệ Vương khoản đãi THẦN VU KHÔN , biết KHÔN là người biện luận giỏi, nên tặng vàng lụa rất nhiều , KHÔN từ tạ Huệ Vương chực đi, BÀNG QUYÊN lại đặt rượu ở Trường Đình để tiễn hành
Đêm trước, CẦM HOẠT đã đem TÔN TẪN giấu trong 1 cái xe phủ kín, đem quần áo của TẪN mặc cho đầy tớ là VƯƠNG NGHĨA mặc, bù đầu xỏa tóc, lấy bùn đất bôi vào mặt giả làm TÔN TẪN, địa phương cứ thế mà báo, nên BÀNG QUYÊN không ngờ.
THUẦN VU KHÔN từ biệt BÀNG QUYÊN , bảo CẦM HOẠT cho xe đi trước và giục đi cho thật nhanh,
còn mình thì đi áp hậu.
Mấy ngày sau VƯƠNG NGHĨA cũng tìm được sách thoát thân, chạy theo.
Quan địa phương thấy những quần áo bẩn thỉu quăng bỏ trên mặt đất, không thấy TÔN TẪN đâu, liền đi báo BÀNG QUYÊN, QUYÊN nghi là TẪN nhảy xuống giếng tự tử, sai người mò vớt không thấy, lại cho đi dò hỏi khắp nơi cũng không thấy tung tích TẪN đâu, nhưng sợ Ngụy Vương trách hỏi, bèn tâu TÔN TẪN chết đuối , cũng không ngờ TÔN TẪn đã về nước Tề rồi.
Sau này TÔN TẪN làm tướng quốc nước Tề, đã phục binh giết BÀNG QUYÊN tại Mã Lăng.



Thí dụ : B _ Con ngựa hèn tham nắm đậu

TƯ MÃ Ý, TÀO SẢNG phò thái tử TÀO PHƯƠNG lên ngôi hoàng đế. TÀO PHƯƠNG tự là LAN KHANH , nguyên là con nuôi TÀO TUẤN , chuyện bí mật ở trong cung , không ai biết do đâu mà đến.
TÀO PHƯƠNG lên ngôi, tôn tên thụy cha là MINH ĐẾ , táng ở Cao Bình; tôn QUÁCH hoàng hậu làm thái hậu;đổi niên hiệu là Chính thủy. SẢNG rất trọng vọng TƯ MÃ Ý , phàm việc gì to đều hỏi Ý trước.
SẢNG tên tự là BÁ CHIÊU , tự thuở nhỏ ra vào trong cung. MINH ĐẾ thấy người cẩn thận, đem lòng yêu mến lắm.SẢNG có 500 khách môn hạ ; trong đó có 5 người ưa chuộng thói phù hoa là HÀ YẾN, ĐẶNG DƯƠNG, LÝ THẮNG,ĐINH BẬT, TẤT PHẠM.
Lại có quan đại tư nông là HOÀN PHẠM, tự NGUYÊN TẮC , có nhiều mưu trí, người ta khen là trí nang ( túi khôn ). Mấy người ấy đều được TÀO SẢNG tin dùng.
HÀ YẾN nói với TÀO SẢNG rằng :
_ Đại quyền của chủ công, chớ cho người khác được can thiệp đến mà để lo về sau.
SẢNG nói :
_Tư Mã công cùng với ta chịu lời tiên đế thác cô, nỡ nào ta bỏ nghĩa ấy.
YẾN nói :
_ khi xưa tiên công cùng với TRỌNG ĐẠT đánh THỤC , nhiều khi bị hắn lấn át, nhân thế mà chết. Chủ công sao không xét việc đó?
SẢNG nghĩ ra, cùng với các quan thương nghị, rồi vào tâu với Ngụy Chủ rằng :
TƯ MÃ Ý công cao đức nặng, nên gia chức làm Thái Phó.
PHƯƠNG nghe lời.Từ đó binh quyền về cả tay TÀO SẢNG. SẢNG sai em là TÀO HI làm
Trung lĩnh quân, TÀO HUẤN làm Võ vệ tướng quân, TÀO NGẠN làm Tản kỵ thường thị. Mỗi người 3000 ngự lâm quân, tùy tiện ra vào chốn cung cấm. Lại dùng HÀ YẾN, ĐẶNG DƯƠNG,ĐINH BẬT làm thượng thư, TẤT PHẠM làm Tư lệ hiệu úy, LÝ THẮNG làm Hà Nam doãn. Năm người ấy ngày đêm bàn việc với TÀO SẢNG. Bởi thế tân khách nhà TÀO SẢNG mỗi ngày một nhiều.
TƯ MÃ Ý thấy vậy, thác có bệnh không ra đến ngoài. Hai con cũng từ chức về nhà.
TÀO SẢNG mỗi ngày cùng với bọn HÀ YẾN uống rượu làm vui. Phàm các đồ dùng , áo sống, không khác gì của triều đình. những đồ quý báu các nơi tiến cống, trước hết chọn đồ quý nhất lấy làm của riêng, còn thừa mới nồp vào cung.
Trong phủ chứa rất nhiều con gái đẹp. Quan hoàng môn là TRƯƠNG ĐƯƠNG xiểm nịnh TÀO SẢNG , kén lấy 18 nàng hầu của Tiên Đế , đưa vào trong phủ. SẢNG lại kén ba bốn chục con gái nhà tử tế, biết hát múa lập ra 1 đội nữ nhạc trong phủ. Lại dựng lên lầu cao gác chạm ; đúc các đồ vàng bạc ; dùng hơn 100 thợ khéo , ngày đêm chế tạo đồ dùng.
TÀO SẢNG thường hay cùng với bọn HÀ YẾN , ĐẶNG DƯƠNG ra ngoài săn bắn. Em là TÀO HI can rằng :
- Uy quyền của anh to lắm, mà cứ hay đi chơi săn bắn, nếu có người mưu hại thì làm thế nào ?
SẢNG mắng rằng :
_ Binh quyền ở trong tay ta, còn sợ gì ai nữa?
Tư nông là HOÀN PHẠM cũng can , nhưng SẢNG cũng không nghe.
Bấy giờ Ngụy chủ TÀO PHƯƠNG đổi năm Chính Thủy thứ 10 là năm Gia Bình thứ nhất. TÀO SẢNG 1 mực chuyên quyền. không biết bệnh TRỌNG ĐẠT hư thực ra làm sao.
Bữa ấy, nhân Ngụy Chủ cho LÝ THẮNG ra làm Thứ sử ở Kinh Châu. SẢNG cho LÝ THẮNG đến từ TRỌNG ĐẠT , nhân để dò xem ý tứ thế nào. LÝ THẮNG đến phủ Thái Phó, có lính canh cửa vào báo với TƯ MÃ Ý. Ý bảo với 2 con rằng :
_ Đây là TÀO SẢNG sai đến dò xem bệnh ta thực hay giả đây.
Lập tức bỏ mũ, để tóc rũ rượi, trèo lên giường ngồi dựa vào cái chăn và sai 2 nàng hầu nâng đỡ ; rồi mới sai mời LÝ THẮNG vào phủ.
LÝ THẮNG đến trước giường , lạy nói rằng :
_ Lâu nay không được hầu Thái Phó, không ngờ ngài yếu đau thế này ! Nay thiên tử sai tôi làm thứ sử Kinh Châu, xin đến đây kạy từ Thái Phó.
Ý giả điếc , đáp rằng :
_ Tinh châu gần phương bắc, ra đó giữ gìn cho khéo.
THẮNG nói :
_ Tôi được cử làm Thứ sử Kinh Châu, không phải Tinh Châu.
Ý cười nói :
_ Ngươi ở Tinh Châu lại à?
THẮNG nói :
_ Kinh Châu ở Hán Thượng.
Ý lại cười ha hả mà rằng :
_ Ngươi ở Kinh Châu lại đây à?
THẮNG nói :
_Thái Phó sao ngài yếu đến thế?
Tả hữu nói :
_ Thái Phó điếc đấy !
THẮNG mượn bút giấy viết mấy chữ đệ lên.
Ý xem xong cười rằng :
_ Ta lâu nay mệt lắm , tai điếc nghe không rõ. Chuyến này có đi thì phải giữ gìn !
Nói đoạn , lấy tay trỏ vào mồm , ra hiệu muốn uống nước. Thị tỳ dâng chén nước nóng. Ý hớp miệng vào chén nước , nước đổ ra ướt cả vạt áo. Ý ậm ự trong cổ, làm ra tiếng nghẹn, rồi nói rằng :
_ Ta suy nhược lắm , sớm tối chưa biết chết lúc nào. Ta có 2 con chẳng ra gì, nhờ người dạy bảo đỡ cho ta. Ngươi có về ra mắt đại tướng quân, nhờ nói giùm với tướng quân trông nom đỡ 2 con cho ta, thì may lắm.
Nói đoạn, nằm lăn ra bên giường, thở hồng hộc 1 lúc.
LÝ THẮNG cáo từ TRỌNG ĐẠT , về ra mắt TÀO SẢNG , thuật hết cả tình hình như thế
SẢNG mừng, nói :
_ Lão này chết thì ta không lo gì nữa !
TƯ MÃ Ý thấy LÝ THẮNG đi rồi, đứng dậy bảo với 2 con rằng :
_ LÝ THẮNG chuyến này về báo tin , TÀO SẢNG tất không nghi ta nữa ; đợi khi nào y ra thành săn bắn, thì mới thực hiện ý đồ được.
Không mấy bữa. TÀO SẢNG mời Ngụy Chủ TÀO PHƯƠNG ra yết lăng Cao Bình , tế tự Tiên Đế . Quan viên lớn nhỏ theo cả ra.
SẢNG dẫn 3 anh em và bọn tâm phúc HÀ YẾN cùng quân ngự lâm, hộ giá ra thành.
Tư nông là HOÀN PHẠM can rằng :
_ Chủ công coi giữ quân cấm binh, không nên anh em cùng đi cả ; phỏng trong thành có biến , thì làm thế nào?
SẢNG cầm roi ngựa quật vào HOÀN PHẠM , mắng rằng :
_ Ai dám làm loạn , chớ có nói càn !

* * * * * * * *

Đây nói TƯ MÃ Ý , nghe tin TÀO SẢNG dẫn 3 anh em và bọn tâm phúc , cúng quân ngự lâm theo cả Ngụy Chủ ra thành , yết lăng vua Minh Đế , nhân thể đi săn. Ý mừng lắm, lập tức vào nơi công đường, sai Tư Đồ là CAO NHƯ lĩnh chức đại tướng quân , trước hết đến giữ dinh TÀO SẢNG. Lại sai Thái Bộc là VƯƠNG QUAN , quyền chức trung lĩnh quân, giữ dinh TÀO HI.
Ý dẫn các quan vào hậu cung tâu với Quách thái hậu việc TÀO SẢNG bỏ lời tiên đế thác cô, gian tà loạn nước , xin trị tội.
Quách thái hậu thất kinh , nói :
_ thiên tử ra ngoài chưa về, thì làm thế nào?
Ý tâu rằng :
_ Tôi đã dâng biểu tâu với thiên tử, có mẹo giết được gian thần, thái hậu chớ ngại.
Thái hậu sợ hãi, phải theo lời. Ý sai Thái Úy là TƯỞNG TẾ , thượng thư lệnh là TƯ MÃ PHU cùng với mình viết biểu, phái hoàng môn mang ra ngoài thành tâu với Ngụy Chủ. Ý tự dẫn đại quân giữ kho khí giới.
HOÀN PHẠM được xem như là mưu sĩ , túi khôn của TÀO SẢNG , nghe có biến tìm cách chạy ra cửa thành. Có người bảo với TƯ MÃ Ý. Ý giật mình nói :
_ Túi khôn lọt ra mất rồi thì làm thế nào?
TƯỞNG TẾ nói :
_ Ngựa hèn tham nắm đậu trong chuồng , dù có túi khôn, cũng không dùng được.
Ý gọi HỨA DOÃN, TRẦN THÁI đến bảo rằng :
_ Hai ngươi ra gặp TÀO SẢNG , nói Thái Phó không có bụng nào hại đâu, chỉ muốn tước bớt binh quyền của anh em họ đấy thôi.
HỨA , TRẦN 2 người đi liền.
Lại đòi quan Điện trung hiệu úy là DOÃN ĐẠI MỤC đến, sai TƯỞNG TẾ viết thư, cho ĐẠI MỤC cầm ra đưa cho TÀO SẢNG. Ý dặn rằng :
_ Ngươi thân thiết với TÀO SẢNG , nên giúp việc này. Ngươi có ra mắt TÀO SẢNG , thì nói rằng ta với TƯỞNG TẾ trỏ sông Lạc Thủy ăn thề, chỉ vì việc binh quyền, chớ không có bụng nào cả.
DOÃN ĐẠI MỤC vâng lệnh đi ra.

* * * * * * * *

Nói về TÀO SẢNG đang mãi săn bắn, huýt chó thả chim. Chợt có tin báo trong thành nổi loạn, Thái phó có biểu văn đưa đến.SẢNG giật nảy mình, suýt nữa ngã ngựa. Quan hoàng môn dâng biểu quỳ trước mặt thiên tử. SẢNG tiếp lấy tờ biểu mở ra, sai cận thần d0oc5 lên vua nghe.
Biểu rằng :
Chinh Tây đại tướng quân thái phó thần là TƯ MÃ Ý, rất sợ hãi, cúi đầu kính dâng biểu lên bệ hạ : Thần tự khi đánh liêu Đông trở về, tiên đế giao phó bệ hạ cho Tần Vương và bọn thần, bên giường ngự, cầm tay thần, gắn bó dặn dò việc sau. Nay đại tướng quân TÀO SẢNG bỏ lời cố mệnh, loạn phép nhà nước, trong thì tiếm pháp, ngoài thì chuyên quyền , dung hoàng môn là TRƯƠNG ĐƯƠNG làm đô giám, cùng nhau tư thông, để ngấp nghé ngôi báu,làm cho lìa cách 2 cung,tàn hại trong tình cốt nhục. Thiên hạ nôn nao, mang lòng sợ hãi. Đó không phải là ý của tiên đế bảo bệ hạ và dặn thần như thế. Thần tuy già yếu, dám đâu quên lời xưa. Thái úy thần là TẾ, thượng thư thần là PHU cũng nghĩ rằng TÀO SẢNG không có bụng tôn vua, không nên cho anh em y được giữ binh quyền túc vệ trong cung nữa. Vì thế , thần tâu với hoàng thái hậu, thái hậu sai thần tấu biểu với bệ hạ để ra lệnh. Vậy thần dâng biểu này, xin bắt SẢNg , HI , HUẤN phải bãi binh đi mà về nhà, không được để xa giá bệ hạ ở lâu ngoài thành. Nếu chậm trễ, xin án quân pháp mà trị tội. Thần phải gượng bệnh đem quân ra đóng trên cầu Lạc Thủy, để coi xét việc bất thường. Vì vậy bày tỏ, xin được soi xét.
Ngụy Chủ TÀO PHƯƠNG nghe xong,bảo với TÀO SẢNG rằng :
_ Thái phó nói vậy , ngươi khu xử làm sao?
TÀO SẢNG cuống cả người lại, bảo với 2 anh em rằng :
_ Lam thế nào bây giờ?
HI nói :
_ Em đã can mãi anh,anh chẳng nghe cho, mới đến nỗi này. TƯ MÃ Ý quỷ quyệt vô cùng, KHỔNG MINH còn không đánh nổi, huống chi anh em chúng ta ! Chi bằng tự trói mình về chịu lỗi, cầu khỏi cái chết là hơn !
Một lát, tham quân TÂN TỆ, TƯ MÃ LỖ CHI đến. SẢNG hỏi chuyện. Hai người nói :
_ Trong thành vây kín như rào sắt, thái phó đem quân đóng trên cầu sông Lạc, không tài nào mà về được đâu. Nên định kế lớn đi !
Đang nói thì tư nông là HOÀN PHẠM tế ngựa chạy đến. PHẠM nói :
_ Thái phó đã khởi biến rồi , tướng quân sao không rước thiên tử ra Hứa Đô, cất quân ngoài mà đánh TƯ MÃ Ý ?
SẢNG nói :
_ Cả nhà ta ở trong thành , sao nên đi nơi khác mà cầu cứu?
PHẠM nói :
_ Thất phu đương lúc nạn, còn muốn cầu sống. Nay chủ công theo với thiên tử, hiệu lệnh thiên hạ, đâu chẳng phải nghe , sao lại đâm đầu về đất chết làm chi?
SẢNG nghe nói phân vân chưa quyết, chỉ ứa nước mắt khóc.
PHẠM lại nói :
_ Tự đây ra Hứa Đô , chẳng qua nửa đêm thì đến nơi. Lương thảo trong thành, đủ chi được vài năm. Vả lại quân mã trại riêng của chủ công, ở ngay Quan Nam gần đây, gọi 1 tiếng là đến. Ấn đại tư mã tôi đã mang ra đây, chụ công nên làm cho kịp đi, nếu chậm thì việc hỏng mất.
SẢNG nói :
_ các ngươi chớ thôi thúc lắm, để ta nghĩ kỹ xem đã !
Được 1 lát , thị trung HỨA DOÃN , thượng thư lệnh TRẦN THÁI đến. Hai người nói :
_ Thái phó chỉ vì việc tướng quân quyền to quá, muốn tước bớt binh quyền đi, chớ không có bụng gì đâu. Tướng quân nên về ngay trong thành cho sớm.
SẢNG nín lặng chẳng nói gì , 1 lát , lại có DOÃN ĐẠI MỤC đến nói :
_ Thái phó trỏ sông Lạc phát lời thề, tịnh không có bụng nào. Có thư của TƯỞNG thái úy ở đây. tướng quân nên bỏ binh quyền, về ngay tướng phủ cho.
SẢNG tin là thực.
HOÀN PHẠM lại nói ;
_ Việc đã cấp rồi, chớ nghe người ta nói mà đâm vào đất chết !
Đêm hôm ấy, TÀO SẢNG vẫn không quyết bề nào, tay cầm thanh gươm thở ngắn thở dài cho đến sáng, lúc nào cũng nước mắt chảy vòng quanh mà vẫn hồ nghi không biết nghĩ ra sao.
HOÀN PHẠM vào trướng giục rằng :
_ Chủ công nghĩ suốt cả đêm, mà vẫn chưa quyết ư?
SẢNG vất thanh gươm xuống than rằng :
_ Bụng ta không muốn cất quân, ta tình nguyện bỏ quân, chỉ làm 1 tên phú ông là đủ.
PHẠM khóc ầm lên, ra trướng nói :
_ TÀO TỬ ĐAN khoe mình trí mưu, nay được 3 con đụt như chó lợn cả.
HỨA DOÃN, TRẦN THÁI xui SẢNG nộp ấn thụ trước cho TƯ MÃ Ý. SẢNG sai đem ấn thụ đưa ra. Chủ bộ là DƯƠNG TỐNG giằng lại ấn thụ, khóc rằng :
_ Hôm nay chủ công bỏ binh quyền, tự trói xin hàng, không tránh khỏi chết ở chợ cửa đông đâu.
SẢNG nói :
_ Thái phó tất không thất tín với ta !
Bởi thế, TÀO SẢNG đem ấn thụ đưa cho HỨA, TRẦN 2 người mang về trước, giao nộp TƯ MÃ Ý. Quân sĩ thấy không có tướng ấn, lẻ tẻ tan mất cả. Thủ hạ TÀO SẢNG chỉ còn mấy người, đi theo về đến Phù kiều.
TƯ MÃ Ý cho 3 anh em TÀO SẢNG hãy về nhà riêng, còn các quan đi theo thì tống giam chờ sắc chỉ.
Anh em TÀO SẢNG khi vào đến thành,không còn 1 người nào theo hầu.
HOÀN PHẠM về đến cầu, TƯ MÃ Ý ngồi trên ngựa trỏ roi mà rằng :
_ HOÀN đại phu cớ sao lại thế?
HOÀN PHẠM cúi mặt xuống không nói gi, rồi đi vào thành.
TƯ MÃ Ý rước xa giá nhổ trại về Lạc Dương.Ba anh em TÀO SẢNG về đến nhà, TƯ MÃ Ý dùng khóa to khóa cửa lại, sai 800 dân phu vây giữ.
TÀO SẢNG trong bụng lo buồn. Hi nói :
_ Trong nhà ta thiếu lương ăn, anh thử viết thư đưa cho Thái phó vay lương. Nếu y đem đỡ cho ta, thì tất không nỡ hại nhau.
SẢNG liền viết thư sai người cầm đến. TƯ MÃ Ý xem thư, cho người vận 100 hộc lương vào phủ TÀO SẢNG.
SẢNG mừng nói :
_TƯ MÃ CÔNG hẳn không bụng nào nỡ hại ta !
Từ đó khôpng lo gì nữa.
TƯ MÃ Ý trước hết bắt TRƯƠNG ĐƯƠNG tống ngục tra hỏi. ĐƯƠNG xưng ra bọn HÀ YẾN,ĐẶNG DƯƠNG, LÝ THẮNG , TẤT PHẠM, ĐINH BẬT năm người đồng mưu phản nghịch. Ý lấy khẩu cung , rồi sai bắt bọn HÀ YẾN tra hỏi minh bạch , cả bọn cùng xưng là trong 3 tháng nữa thì làm phản. Ý sai đòng gông ráo cả lại.
Tướng giữ cửa thành là TƯ PHIÊN tố cáo HOÀN PHẠM trá xưng phụng chiếu ra thành, nói là thái phó làm phản.
Ý nói :
_ Vu cho người làm phản , tội cũng như làm phản.
Liền sai bắt cả bọn HOÀN PHẠM bỏ ngục. Rồi bắt 3 anh em TÀO SẢNG và các người phạm tội, cùng cả 3 họ điệu ra ngoài chợ chém sạch. Bao nhiêu của cải tịch thu bỏ kho làm của công.


LẠM BÀN :

1/. ngay cả KHỔNG MINH cũng kiêng mặt TƯ MÃ Ý , rõ ràng TÀO SẢNG không phải là đối thủ của Ý
2/. TÀO SẢNG danh vọng đã lên đến cực điểm : Nắm hết binh quyền , cao sang , xa hoa...chủ quan không hiểu được âm mưu TƯ MÃ Ý , thiếu phòng bị, lại còn cao hứng kéo
quân ra khỏi hang ổ để săn bắn.
Khi gặp nguy biến,nhu nhược sợ chết,không nghe lời mưu sĩ, thiếu quyết đoán.
Đúng như lời TƯỞNG TẾ : Con ngựa hèn tham nắm đậu trong chuồng, có túi khôn cũng không dùng được.
khi đắc thế khoác lác la mắng cấp dưới, tiền hô hậu ủng, lúc thất bại run rẩy khóc lóc, bọn tay chân thuộc hạ lãng ra. Chịu nhục xin gạo ăn để cầu sống, ảo tưởng kẻ thù sẽ tha mạng nhưng kết cuc cũng bị chém giửa chợ.
3/.Ngoạn mục là TƯ MÃ Ý cáo quan, giả bệnh,giả nghễnh ngãng, yếu đuối như sắp chết, còn trối trăn...nhưng khi có cơ hội thì sáng suốt sắp đặt đâu vào đấy, cướp lại được binh quyền địa vị.
Thủ đoạn chính trị thật ghê gớm. 1 màn kịch giả bệnh, giả sắp chết, thay đổi, khuynh đảo cả 1 thế lực của 1 triều đình.
4/. Đáng buồn là HOÀN PHẠM được gọi là túi khôn chẳng khôn chút nào, khi biết SẢNG đụt như chó lợn thì quá muộn.
5/. Quỷ Cốc còn cho rằng âm thì thối tàng, không hành động. Lẽ thường thì Âm cực điểm sẽ
chuyển hóa thành Dương, đó là thời cơ nhanh chóng hành động.
6/. Bàn về kế này người ta cho rằng bắt chước 1 loài cá gọi là mê ngư, cá sống trong bùn.Khi mặt nước có biến động rúc nhanh xuống bùn bất động; nhịn ăn hàng năm, sáu tháng ; người ta không phát hiện được nên nó sống sót va sống rất lâu.


Source: vnthuquan
                    
Previous chapter
  

Next chapter of this story is splitted into these branches

TIÊN ĐẢ HẬU MA : Trước đánh sau bắt

Posted at Monday, November 26, 2007 - 11:39 PM
Tiên đả hậu ma là trước đánh sau bắt. ví như muốn bắt cá , trước là khuấy lên cho đục nước làm cho cá mất phương hướng, sau đó là mò bắt cá. Dựa vào nguyên lý Âm Dương, đóng mở để quan sát, thẩm định ; đo lường lực lượng, khả năng ; kỹ năng, kỹ xảo ; sở trường, sở đoản của đối phương. Muốn đánh bại 1 đạo quân thì làm cho đạo quân ấy mệt mõi, tiêu tan ý chí sau đó mới tiến quân. Muốn thôn tính 1 nước thì phải làm cho nước đó rối loạn, vua không phân biệt được phải trái,chính tà,trung nịnh,quần thần và nhân dân mất niềm tin. Muốn cho 1 nước thần phục mình phải cắt đứt chỗ dựa của nước đó.

Your comment

Smiley code

  • :) smiley
  • :( smiley
  • ;) smiley
  • :D smiley
  • ;;) smiley
  • :-/ smiley
  • :x smiley
  • :\ smiley
  • :p smiley
  • :* smiley
  • :O smiley

Your name
Email (is not shown)

Click here to generate new image if you can not see it.

Please input the code on above image before submit.

User comments


Back to top

Enjoy the life of a freelancer


MyRSS

yesterday

787086 Views


Cuộc sống là đại dương bao la

< February, 2012 >
Mon Tue Wed Thu Fri Sat Sun
29 30 1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11