Dĩ giả cầu chân là lấy chuyện giả làm chuyện thật để đánh vào tâm lý của đối phương kích động đối phương.
Kế này dựa trên nguyên tắc đồng thanh tương ứng hoặc còn gọi là đồng thanh tương hô thực lý đồng quy.
Xét cho cùng ai cũng có danh dự, quyền lợi, cuộc sống riêng. khi quyền lợi, danh dự , cuộc sống riêng bị xúc phạm , hoặc đe dọa nặng nề thì dễ dàng phản ứng bộc lộ cá tính, quyết tâm bảo vệ danh dự, quyền lợi và cuộc sống của mình.
THÍ DỤ A : MỘT NỀN ĐỒNG TƯỚC
Trong việc liên kết với LƯU BỊ để đánh TÀO , Ngô Quốc thái thấy TÔN QUYỀN nghi hoặc không quyết, mới bảo :
_Khi hấp hối mẹ con dặn phải theo lời di chúc của BÁ PHÙ , là phàm công việc trong nước không quyết định thì hỏi TRƯƠNG CHIÊU , việc bên ngoài không quyết định được thì hỏi CHU DU. Nay sao không cho mời CHU DU về mà hỏi.
QUYỀN mừng lắm , lập tức sai sứ ra Phiên Dương mời CHU DU về bàn việc.
* * * * *
Chiều hôm ấy được tin LỖ TÚC đưa KHỔNG MINH đến , Du ra tận cửa đón vào. Thi lễ xong , chia ngôi chủ khách ngồi chơi , TÚC hỏi CHU DU rằng :
_ Nay TÀO THÁO huy động lực lượng lấn chiếm miền Nam , hòa với đánh chỉ có 2 con đường. Chúa Công chưa quyết định , cốt đợi tướng quân. Ý kiến tướng quân thế nào?
DU nói :
_ TÀO THÁO mượn tiếng thiên tử , thì không nên kháng cự ; vả lại thế TÀO to lắm , chưa dễ địch nổi. Đánh thì tất thua , mà hàng thì dễ yên. Ý ta đã quyết, ngày mai ta vào hầu Chúa Công xin sai sứ đi hàng TÀO.
LỖ TÚC ngạc nhiên nói :
_ Ông nói lầm rồi ! Cơ nghiệp Giang Đông đã trải qua 3 đời rồi, sao 1 chốc để vào tay người khác? TÔN BÁ PHÙ trước đã dặn phàm công việc ngoài phó thác cho tướng quân .
Chính lúc này phải trông cậy vào tướng quân giữ sao cho cơ nghiệp Đông Ngô vững như núi Thái Sơn. Chẳng dè tướng quân cũng theo lời mấy đứa...hèn nhát đó sao?
DU nói :
_Sáu quận Giang Đông , nhân dân đông đúc biết bao. Nay nếu bị nạn binh đao tất quy oán cho ta , nên ta nhất định xin hàng.
LỖ TÚC nói :
_ Không thể được . Tướng quân là bậc đại anh hùng , Đông Ngô là nơi hiểm trở , vị tất TÀO THÁO đã làm mưa làm gió gì được !
Hai người cùng tranh luận , KHỔNG MINH chỉ thu tay cười mát . DU hỏi :
_ Tiên sinh có việc gì mà phải cười ?
KHỔNG MINH đáp :
_ Tôi có cười gì đâu , chỉ cười TỬ KÍNH không thức thời.
TÚC hỏi ;
_ Sao tiên sinh bảo tôi không thức thời ?
KHỔNG MINH đáp :
_CÔNG CẨN hàng TÀO rất hợp lẽ.
DU nói :
_ KHỔNG MINH là người thức thời, tất 1 lòng như ta.
TÚC nói :
_ KHỔNG MINH ! Sao ông lại nói thế ?
KHỔNG MINH đáp :
_ THÁO rất giỏi việc dùng binh , thiên hạ không ai địch nổi. Trước chỉ có LÃ BỐ , VIÊN THIỆU , VIÊN THUẬT , LƯU BIỂU là dám chống cự . Mấy người ấy đều bị giết cả rồi, thiên hạ không còn ai nữa ! Chỉ có LƯU DỰ CHÂU là không thức thời , mới dám gượng gạo chống lại , nay thân cô thế cô ở đất Giang Hạ , mất còn chưa hiểu ra sao? Tướng quân quyết kế hàng TÀO , để bảo toàn vợ con, phú quý ; còn như vận nước đổi thay, phó mặc trời có chi đáng tiếc !
LỖ TÚC giận lắm nói :
_ Ngươi muốn cho chủ ta uốn gối chịu nhục với lũ giặc nước à?
KHỔNG MINH nói :
_ Ta có 1 kế không cần đến khiêng dê gánh rượu , không phải nộp nước dâng ấn ; không cần phải thân sang sông ; chỉ sai sứ với chiếc thuyền nhẹ đưa 2 người sang sông mà thôi. TÀO THÁO mà được 2 người ấy , thì lập tức trăm vạn quân cũng cởi giáp , cuốn cờ rút lui ngay.
DU hỏi :
_ Dùng 2 người nào mà lui được quân TÀO ?
KHỔNG MINH nói :
_ Đất Giang Đông mà bỏ 2 người ấy bất quá như cây to rụng cái lá , kho lớn mất 1 hạt thóc . Nhưng TÀO THÁO được 2 người ấy , lập tức sẽ cuốn cờ cởi giáp , vui mừng rút lui ngay.
DU lại hỏi :
_ Hai người nào ?
KHỔNG MINH nói :
_ Khi tôi còn ở Long Trung , nghe tin TÀO THÁO mới dựng cái đài ở trên sông Chương Hà , gọi là đài Đồng Tước , trang hoàng lịch sự , rồi kén những con gái đẹp trong thiên hạ nhốt đầy trong đó .
THÁO vốn là đồ hiếu sắc , biết bên Giang Đông ông Kiếu Công có 2 người con gái, con lớn là ĐẠI KIỀU , con nhỏ là TIỂU KIỀU . Hai người đều nhan sắc chim sa cá lặn ,
hoa nhường nguyệt thẹn . THÁO từng thề rằng : Một là ta thề đạp bằng 4 bể, dựng nên nghiệp hoàng đế ; Hai là lấy được 2 chị em nàng KIỀU ở Giang Đông , đem về đài Đồng Tước để vui tuổi già, thì dẫu chết cũng không tiếc gì đời nữa !
Nay sao không tìm Kiều Công , đem nghìn vàng mua lấy 2 người con gái rồi sai
người mang dâng cho TÀO THÁO. THÁO mãn nguyện tất rút quân về . Đó cũng là kế PHẠM LÃI dâng TÂY THI cho NGÔ VƯƠNG , sao không kíp làm đi ?
DU hỏi :
_ Có gì làm chứng về việc TÀO THÁO muốn được 2 nàng KIỀU không ?
KHỔNG MINH nói :
_ Con nhỏ TÀO THÁO là TÀO THỰC , tự là TỬ KIẾN , có tài đặt bút thành văn. THÁO sai làm 1 bài phú, gọi là phú đài Đồng Tước. Ý chính trong bài phú ấy , chỉ nói về nhà TÀO nếu làm thiên tử thì sẽ lấy cho kỳ được 2 nàng KIỀU.
DU hỏi :
_ Ông có nhớ bài phú ấy không ?
KHỔNG MINH nói :
_ Tôi thích lời văn hoa mỹ của bài ấy , nên cũng thuộc .
DU hỏi :
_ Xin thử đọc cho nghe.
KHỔNG MINH đọc luôn bài phú , trong bài có mấy câu :
Lập song đài ư tả hữu hề !
Hữu Ngọc Long dữ Kim Phụng ;
Lãm nhị KIỀU ư Đông Nam hề !
Lạc chiêu tịch chí dữ cộng .
tạm dịch :
Dựng 2 đài bên trái bên phải
Có đài Ngọc Long, có đài Kim Phụng
Nhốt 2 nàng KIỀU bên Đông Nam
Để sớm chiều cùng vui vầy.
CHU DU nghe xong mấy câu ấy, đỏ mặt tía tai ,đứng phắt dậy trỏ tay về phương Bắc mà mắng rằng :
_ Thằng giặc TÀO này khinh ta quá chừng !
KHỔNG MINH vội ngăn lại :
_ Ngày xưa chúa rợ Hung Nô hay xâm lấn bờ cõi , thiên tử nhà Hán còn phải đem công chúa gả cho nó , để cầu hòa , nay tướng quân tiếc làm chi hai con gái thường dân ấy ?
DU nói :
_ Ông chưa rõ : ĐẠI KIỀU là vợ TÔN BÁ PHÙ , TIỂU KIỀU là vợ DU đó .
KHỔNG MINH giả vờ sợ sệt nói :
_ Tôi thật vô tình , nói năng lỗ mỗ , tội thật đáng chết ! đáng chết !
CHU DU nói :
_ Ta thề cùng thằng giặc già một còn một mất !
KHỔNG MINH nói :
_ Tướng quân nên nghĩ cho chín , kẻo hối về sau .
DU nói :
_ Ta đã vâng lời TÔN BÁ PHÙ ủy thác , có lẽ đâu hạ mình mà hàng TÀO.Vừa rồi ta nói như thế , là thử lòng nhau đó thôi. Từ khi ta ở Phiên Duông về đây , vẫn có chủ trương đánh miền Bắc . Dù dao kề đầu cũng không lay được . Xin KHỔNG MINH giùp ta 1 tay , cùng phá giặc TÀO .
KHỔNG MINH nói :
_ Nếu ngài không bỏ LƯỢNG , thì LƯỢNG xin đem hết lòng khuyển mã , sớm tối vâng lời sai khiến .
DU nói :
_ Ngày mai ta vào yết kiến Chúa Công, sẽ bàn ngay việc cất quân .
KHỔNG MINH và LỖ TÚC từ biệt CHU DU ra về .
LẠM BÀN : Đây là cuộc gặp gỡ lần đầu hai kỳ tài thời Tam Quốc :GIA CÁT LƯỢNG và CHU DU.
1/. DU định muốn đánh nhưng chưa rõ lực lượng của TÀO THÁO , dấu ý nghĩ của mình nói hàng TÀO để thăm dò ý kiến của KHỔNG MINH ( thuật đóng mở ).
KHỔNG MINH tương kế tựu kế, dùng thuật đóng mở, khuyên CHU DU hàng , cố ý xem thường CHU DU không bằng những anh hùng hào kiệt của thời ấy , DU không phải là địch thủ của TÀO.
2/. Lồng trong thuật úp mở là thuật lấy giả làm thật, để đánh vào tâm lý CHU DU qua những bước khá rõ :
Cố tình đổi " nhị kiều" ( kiều là cầu ) ra " nhị KIỀU " ( ĐẠI KIỀU, TIỂU KIỀU )
Cố tình không biết ĐẠI KIỀU là vợ TÔN BÁ PHÙ , TIỂU KIỀU là vợ CHU DU.
Là 1 đại anh hùng tất nhiên CHU DU không thể bị xem thường , khinh miệt khi nghe TÀO THÁO muốn bắt vợ mình về nhốt ở Đồng Tước để hưởng lạc.
Danh dự bị xúc phạm, đời sống riêng tư bị đe dọa cho nên tức khí xung thiên, vô hình trung lọt vào bẫy của KHỔNG MINH .
KHỔNG MINH còn bồi thêm 1 đòn tâm lý nữa bằng cách hỏi CHU DU : Tướng quân nghĩ cho chín để khỏi hối về sau.
Thế là DU bày tỏ luôn ý định của mình , không còn úp mở : Vừa rồi ta nói thế, là thử lòng nhau đó thôi.
3/. Từ những bậc anh hùng đến những người bình thường ai cũng có lòng tự trọng , tự tôn , và tự ái cá nhân, có gia đình vợ con , quyền lợi riêng tư. Khi lòng tự trọng , tự ái, tự tôn bị chà đạp, vợ con gia đình bị xâm phạm, quyền lợi bị tước đoạt , tất nhiên có sự phản ứng , căm giận . Từ đó tìm cách chống lại hoặc trả thù.
4/. Sự giả dối, lừa dối của KHỔNG MINH được che đậy dưới lớp vỏ khôn khéo thật lợ hại, cộng với cơn giận của CHU DU thì ngọn lửa chiến tranh Nam Bắc bắt đầu bùng cháy .
5/. Kế dĩ giả cầu chân tương tự kế khích tướng . Khích động lòng người,chọc giận, chọc tức làm cho người ta tự ái đem hết sức lực ra để ganh đua hoặc tìm cách trả thù
Ví dụ : TÔ TẦN choc tức TRƯƠNG NGHI để TRƯƠNG NGHI tìm cách vào đất TẦN.
ĐỘ THƯỢNG đời Hán tự đốt trại mình để khích động lòng quân sĩ.
THÍ DỤ B : KHI VÀNG BẠC THÀNH TRO
ĐỘ THƯỢNG muốn dẹp 2 tên cướp , thế lực khá mạnh , ẩn trong rừng sâu lá PHAN HỒNG và PHỐC DƯƠNG , nhưng lâu ngày không thể nào đánh dẹp được.
Quân lính của ĐỘ THƯỢNG trong thời gian hành quân , ai nấy cũng vơ vét được 1 số vàng bạc của cải cất dấu trong trại ; lương thực khá dồi dào, lại thêm hàng ngày săn bắn kiếm được nhiều muông thú nên đời sống đầy đủ, ít ai nghĩ đến chuyện đánh giặc.
Một hôm quân sĩ theo lệ vào rừng săn bắn , ĐỘ THƯỢNG lén tự đốt sạch cả doanh trại và phao tin là quân của 2 tên cướp PHAN HỒNG và PHỐC DƯƠNG đột nhập tấn công.
Quân lính ĐỘ THƯỢNG săn về thấy của cải , vàng bạc lương thực thành đống tro , ai nấy đều tức giận.
Biết là lòng căm giận của binh sĩ lên cao , ĐỘ THƯỢNG ra lệnh xuất kích.
Quân ĐỘ THƯỢNG hăng hái sục sạo truy lùng.
Bị tấn công bất ngờ và táo bạo , bọn cướp không kịp trở tay, bị đánh tan tác. PHAN HỒNG và PHỐC DƯƠNG chết trong đám loạn quân.
Source: vnthuquan
Next chapter of this story is splitted into these branches
Posted at Monday, November 26, 2007 - 11:45 PM
Đầu thạch vấn lộ tượng như là ném đá hỏi đường. Trước là ném đá, sau đó là nghe ngóng sự động tĩnh, và cuối cùng là đi đến quyết định hành động cho thích hợp với hoàn cảnh.