Đầu thạch vấn lộ tượng như là ném đá hỏi đường. Trước là ném đá, sau đó là nghe ngóng sự động tĩnh, và cuối cùng là đi đến quyết định hành động cho thích hợp với hoàn cảnh.
THÍ DỤ A : GIÁ CÁI ĐẦU GIỬA CHỢ.
Từ đời TỀ TUYÊN VƯƠNG , TÔ TẦN được trọng dụng nên bọn tả hữ quý thích có nhiều người ghen ghét , đến đời MÂN VƯƠNG vẫn tin yêu TÔ TẦN.
Nhưng từ lúc MÂN VƯƠNG không nghe kế TÔ TẦN nữa, mà nghe kế của MẠNH THƯỜNG QUÂN ,đã có lòng ghen ghét TÔ TẦN , 1 tráng sĩ giắt đồ nhọn sắc lẻn vào đâm TÔ TẦN ở trong triều.
TÔ TẦN bị đâm thủng bụng , lấy tay bịt lại chạy tới kêu với MÂN VƯƠNG. MÂN VƯƠNG sai bắt hung thủ đã chạy thoát. TÔ TẦN nói :
_ Sau khi hạ thần đã chết , xin đại vương chém đầu hạ thần , cho người rao lên ở ngoài chợ rằng TÔ TẦN vì nước YÊN đến làm phản gián TỀ , nay may đã giết chết được TÔ TẦN rồi, có người nào biết được việc kín của TÔ TẦN đến tố cáo , sẽ thưởng cho ngàn vàng , như vậy có thể bắt được hung thủ. Nói xong , rút mủi nhọn ở trong bụng ra ,máu chảy đầy đất mà chết.
MÂN VƯƠNG nghe theo lời TÔ TẦN chém đầu TÔ TẦN đem hiệu lệnh ở trong chợ , bỗng có người đi qua dưới cái đầu , thấy có treo thưởng , liền khoe với mọi người rằng :
_ Kẻ giết TÔ TẦN là tôi đây !
Thị lại bèn bắt trói lại, dẫn vào nộp MÂN VƯƠNG , vua sai đem tra tấn , quả nhiên ra được người chủ mưu , trị tội tru diệt mất vài nhà.
LẠM BÀN :
1/. TÔ TẦN biết sau khi mình chết không dùng kế chặt đầu treo giửa chợ với tội phản gián cho TỀ, thì sẽ không bao giờ tìm ra hung thủ. Là thủ đoạn đầu thạch. Khi có người tự khoe mình giết TÔ TẦN để lãnh thưởng thì thủ phạm đã lộ ra , tượng như hỏi ra đường.
2/. Tương tự kế này là kế Đả thảo kinh xà , đập vào cỏ làm cho rắn sợ phải bò từ trong hang ra. Là cách dẫn dụ cho rắn ra khỏi động. Trong khi nghi hoặc không thấy rõ đối phương , thì đánh vào cỏ , tức là hành động do thám trinh sát , đe dọa , dẫn dụ...buộc đối phương kinh sợ phải lộ diện
THÍ DỤ B : TÁM LẠNG GẶP NỬA CÂN
CHU DU muốn lấy lại Kinh Châu nẩy ra 1 kế , nói với LỖ TÚC :
_ LƯU BỊ chết vợ tất nhiên phải lấy vợ khác. Chúa công có cô em gái can trường lắm ,luôn có vài trăm thị tỳ cắp gươm hầu bên cạnh. Trong phòng bày la liệt đủ thứ vũ khí , ngay đàn ông cũng không giỏi bằng.
Ta dâng thư lên Chúa công xin cho người sang Kinh Châu làm mối, dụ LƯU BỊ sang đính hôn rồi lừa hắn đến Nam Từ , không gả người cho mà bắt giam lại. Đoạn sai người đến đòi Kinh Châu đánh đổi LƯU BỊ. Khi nào lấy được kinh Châu ta lại liệu. Như thế TỬ KÍNH không phải lo gì nữa !
LỖ TÚC bái tạ.
CHU DU viết thư,chọn thuyền tốc hành đưa LỖ TÚC sang Nam Từ ra mắt TÔN QUYỀN.
Đến nơi, trước hết TÚC trình bày việc Kinh Châu, và đưa tờ văn tự lên.
QUYỀN nói :
_ Sao ngươi hồ đồ thế? cái thứ văn tự này dùng được việc gì ?
TÚC nói :
_ Đô đốc có thư đệ trình , bảo dùng kế đó thì sẽ lấy lại được Kinh Châu.
QUYỀN xem xong , gật đầu mừng thầm , nghĩ bụng :
_ Ai có thể đi được nhỉ ?
Rồi sực nhớ ra , QUYỀN nói :
_ Chỉ có LÃ PHẠM mới làm nổi việc này.
Liền cho gọi LÃ PHẠM vào, bảo rằng :
_ Ta nghe LƯU HUYỀN ĐỨC mới góa vợ , ta có người em gái , muốn kén y làm rễ, kết thân với nhau, đồng tâm phá TÀO , để giúp nhà Hán.
Ngoài TỬ HÀNH ra , không ai có thể làm mối được, mong người sang ngay Kinh Châu cho ta !
LÃ PHẠM vâng mệnh , thu xếp thuyền bè mang theo mấy tên tùy tùng thẳng tới Kinh Châu.
* * * * *
Lại nói , HUYỀN ĐỨC từ khi mất CAM phu nhân , ngày đêm buồn rầu. Một hôm, đang ngồi nói chuyện với KHỔNG MINH , sực có tin báo Đông Ngô sai LÃ PHẠM đến.
KHỔNG MINH cười nói :
_ Đây lại là mưu mô gì của CHU DU về chuyện Kinh Châu thôi ! Tôi ngồi nghe ở sau bình phong. Sứ giả có nói việc gì, Chúa công cứ việc nhận lời và giữ họ nghĩ ngơi ở nhà khách , rồi sau sẽ hay.
HUYỀN ĐỨC cho mời LÃ PHẠM vào .
Chào hỏi xong, trà nước đâu đấy , HUYỀN ĐỨC hỏi :
_ TỬ HÀNH lại đây chắc có việc gì dạy bảo ?
PHẠM nói :
_ Tôi nghe Hoàng Thúc thất ngẫu , nay có 1 nơi xứng đáng lắm , nên mạnh dạn sang đây làm mối , chưa biết ý Hoàng Thúc thế nào ?
HUYỀN ĐỨC nói :
_ Nửa đời góa vợ là 1 sự rất không may , nay nấm mồ còn chưa xanh cỏ , sao dám vội bàn chuyện lấy vợ khác ?
PHẠM nói :
_ Người ta có vợ , như nhà có kèo , không nên nửa chừng bỏ đạo nhân luân.
Chúa công tôi có 1 cô em gái có nhan sắc , lại hiền hậu , có thể nâng khăn sửa túi đỡ ngài được.
Nếu 2 nhà kết thân Tần , Tấn với nhau, thì giặc TÀO chắc không dám nhìn ngó đến
phía đông nam này nữa.
Việc này công tư đều vẹn cả , xin Hoàng Thúc chớ ngại ! Song Ngô Quốc Thái tôi yêu thương cô gái út lắm , không muốn gả chồng xa , chỉ muốn mời Hoàng Thúc sang Đông Ngô làm lễ thành thân.
HUYỀN ĐỨC hỏi :
_ Việc này Ngô Hầu có biết không ?
PHẠM đáp :
_ Chưa bẩm với Ngô Hầu , có đâu tôi dám đến đây.
HUYỀN ĐỨC nói :
_ Ta đã nửa đời người , đầu tóc hoa râm, em gái Ngô Hầu đang độ son trẻ , e không xứng đôi phải lứa.
_ Em Ngô Hầu tuy là con gái , nhưng chí khí hơn cả nam nhi. Cô ấy thường nói :"Không phải người anh hùng nhất thiên hạ , ta không thèm lấy ". Hoàng Thúc tiếng tăm lừng lẫy cả 4 bể , chính là thục nữ sánh với người quân tử ,có ngại gì tuổi nhiều hay ít ?
HUYỀN ĐỨC nói ;
_ Vậy ông hãy ở chơi đây , đến mai sẽ xin nói lại.
Hôm ấy , HUYỀN ĐỨC mở tiệc khoản đãi LÃ PHẠM , rồi lưu lại nhà khách. Đến tối HUYỀN ĐỨC bàn với KHỔNG MINH. KHỔNG MINH nói :
_ Ý tứ của họ thế nào , tôi đã biết cả rồi. Tôi vừa bói Dịch được 1 quẻ đại cát. Chúa công cứ nhận lời đi. Mai nên sai TÔN CÀN đi theo LÃ PHẠM sang thưa chuyện với Ngô Hầu ; hứa hẹn xong rồi ta sẽ chọn ngày sang cưới.
HUYỀN ĐỨC nói :
_ CHU DU lập mưu muốn hại ta , sao ta lại đem mình vào nơi nguy hiểm ?
KHỔNG MINH cười , nói :
_ CHU DU tuy giỏi dùng mưu , nhưng che sao được mắt tôi. Tôi chỉ dùng 1 chút mẹo nhỏ , khiến CHU DU không thò được ngón gì , mà em gái Ngô Hầu lại về tay Chúa công , Kinh Châu cũng vững như bàn thạch.
HUYỀN ĐỨC vẫn còn hoài nghi ; KHỔNG MINH sai ngay TÔN CÀN cứ việc sang Giang Nam nói việc hôn nhân, TÔN CÀN vâng mệnh cùng đi với LÃ PHẠM sang ra mắt TÔN QUYỀN
QUYỀN nói :
_ Ta muốn gả em gái cho HUYỀN ĐỨC , chớ không có bụng dạ nào khác.
TÔN CÀN lạy tạ , về thưa chuyện lại với HUYỀN ĐỨC , nói Ngô hầu chỉ mong Chúa công sang làm lễ thành hôn, HUYỀN ĐỨC ngại ngùng không muốn đi. KHỔNG MINH nói :
_ Tôi đã định sẵn 3 kế , việc này phi TỬ LONG đi không xong !
Bèn gọi TỬ LONG đến cạnh, ghé tai dặn rằng :
_ Ngươi bảo vệ Chúa công sang Đông Ngô , nên nhận lấy 3 cẩm nang này , trong đó có 3 kế rất hay , cứ theo thứ tự mà làm.
Nói đoạn , đưa 3 cẩm nang cho VÂN giấu kỹ trong người. Đoạn KHỔNG MINH sai người sang Đông Ngô dâng lễ cưới trước , lễ vật đầy đủ không thiếu gì.
Tháng 10 mùa Đông , năm Kiến An thứ 14 , HUYỀN ĐỨC cùng với TRIỆU VÂN , TÔN CÀN thu xếp chục chiếc thuyền tốc hành , mang theo 500 quân sĩ , dời Kinh Châu sang Nam Từ. Mọi việc ở Kinh Châu đều giao cho KHỔNG MINH trông coi.
HUYỀN ĐỨC trong lòng áy náy không yên. Khi thuyền đã đến Nam Từ , VÂN tự nhủ :
_ Quân sư trao cho 3 kế hay , dặn cứ thứ tự làm theo , nay đã đến đây , phải mở túi thứ nhất ra xem mới được !
VÂN bèn mở túi thứ nhất ra xem. Xem xong , VÂN gọi 500 quân sĩ , dặn bảo các việc. Lại nói với HUYỀN ĐỨC vào ra mắt KIỀU quốc lão trước. Cụ này nguyên là cha 2 nàng KIỀU,
nhà ở Nam Từ.
HUYỀN ĐỨC mang dê và rượu vào bái kiến Quốc lão, thuật lại việc LÃ PHẠM sang làm mối TÔN phu nhân. 500 quân sĩ , người áo thắm , kẻ quần điều , tấp nập ra phố mua bán đồ vật , nói toáng lên rằng HUYỀN ĐỨC vào làm rễ Đông Ngô. Mọi người trong thành đều biết chuyện cả.
TÔN QUYỀN thấy HUYỀN ĐỨC đã đến , sai LÃ PHẠM ra đón tiếp , mời đến nhà khách nghỉ ngơi.
Đây nói KIỀU Quốc lão gặp HUYỀN ĐỨC xong , vào ngay trong cung chúc mừng Ngô Quốc Thái.
Quốc Thái hỏi :
_ Có việc gì mà mừng?
KIỀU Quốc lão đáp :
_ Cô em đã gả cho HUYỀN ĐỨC làm phu nhân, nay chàng rễ đã sang đây rồi, sao còn giấu tôi ?
Quốc Thái ngạc nhiên nói :
_ Quả thật tôi không biết gì hết !
Lập tức 1 mặt Quốc Thái cho gọi Ngô Hầu lại hỏi xem hư thực ra sao, 1 mặt cho người ra phố xá nghe ngóng tình hình
Mọi người đều nói rằng :
_ Quả có việc ấy thực ! Chàng rễ mới đã nghĩ ở nhà khách , 500 quân sĩ đi theo đang tíu tít mua sắm dê lợn , hoa quả để sửa lễ kết hôn. Bên nhà gái là LÃ PHẠM , bên nhà trai thì TÔN CÀN , hai người làm mối , hiện đã ở cả nơi nhà khách tiếp đãi nhau.
Quốc Thái giật mình. Một lát, TÔN QUYỀN vào, Quốc Thái cứ đấm bụng khóc ầm lên. QUYỀN hỏi :
_ sao thân mẫu phiền não thế?
Quốc Thái nói :
_ Mày thật không coi tao ra gì nữa rồi ! Khi chị ta lâm chung , dặn mày những câu gì ?
QUYỀN thất kinh , hỏi :
_ Mẫu thân có điều gì cứ cho con biết , sao lại khổ sở như vậy ?
Quốc Thái nói :
_ Trai khôn dựng vợ , gái lớn gả chồng , vẫn là lẽ thường xưa nay. Tao là mẹ mày , có việc gì cũng phải nói với tao trước mới phải chứ ! Nay mày đem em gả cho LƯU HUYỀN ĐỨC , sao mày lại giấu tao? Con gái phải quyền ở tao chớ?
QUYỀN giật mình , hỏi :
_ Mẫu thân nghe chuyện ấy ở đâu vậy ?
_ Trừ khi không làm thì mới không biết thôi. Nay trăm họ trong thành , ai ai cũng biết cả , mày lại còn giấu diếm gì?
KIỀU Quốc lão nói :
_ Lão biết việc này đã mấy hôm nay rồi , nay vào mừng đấy !
QUYỀN nói :
_ Không phải đâu ! Đó là kế của CHU DU , vì muốn lấy Kinh Châu, cho nên mượn tiếng như thế , cốt lừa LƯU BỊ đến đây , bắt giam lại , đổi lấy Kinh Châu , nếu không nghe thì giết đi. Đó là mưu kế chớ không phải là sự thật !
Quốc Thái nổi giận , mắng CHU DU rằng :
_ Ngươi làm đại đô đốc 6 quận , 81 châu, không nghĩ được 1 mưu gì để lấy Kinh Châu mà phải mượn tiếng con gái bà , dùng kế mỹ nhân?
LƯU BỊ bị giết , con bà chưa chồng , mà té ra mang tiếng góa bụa, còn ai lấy nữa , có phải lỡ cả 1 đời con gái bà không? Thế cũng đòi lập mưu với mẹo !
KIỀU Quốc lão nói :
_ Nếu dùng kế ấy, dù có lấy lại được Kinh Châu , cũng bị thiên hạ chê cười !
TÔN QUYỀN ngồi im thin thít. Quốc Thái thì cứ chửi mắng CHU DU không ngớt miệng. KIỀU Quốc lão can rằng :
_ Việc đã lỡ thế này rồi, nhưng xét LƯU HUYỀN ĐỨC cũng là tôn thân nhà Hán , chi bằng gả đi, kẻo mang tiếng xấu.
QUYỀN nói :
_ E không vừa đôi phải lứa.
KIỀU Quốc lão nói :
_ LƯU Hoàng thúc là hào kiệt đời nay, nếu kén được người rễ ấy cũng xứng đáng , không nhục gì cô em đâu !
Quốc Thái nói :
_ Ta chưa biết mặt LƯU Hoàng Thúc ra sao , ngày mai mời đến chùa Cam Lộ cho ta xem mặt. Nếu không vừa ý ta thì mặc cho bọn ngươi muốn làm thế nào thì làm. Nếu vừa ý thì ta gả quách con ta cho Hoàng Thúc cũng được.
TÔN QUYỀN vốn là người chí hiếu , thấy mẹ nói thế, liền vâng lời, trở ra gọi LÃ PHẠM bảo :
_ Ngày mai mở 1 yến tiệc ở nhà phương trượng chùa Cam Lộ , để Quốc Thái xem mặt LƯU BỊ.
LÃ PHẠM nói :
_ Sao không sai GIẢ HOA phục sẵn 300 quân đao phủ ở 2 bên hành lang. Hễ thấy Quốc Thái có ý không bằng lòng , thì nổi 1 tiếng hiệu cho quân phục đổ ra mà trói LƯU BỊ lại.
QUYỀN y lời , bảo GIẢ HOA sắp sẵn mọi việc đâu vào đấy , chỉ chờ xem ý Quốc Thái ra sao thôi.
Lại nói , KIỀU Quốc lão từ biệt Quốc Thái trở về , sai người báo tin cho HUYỀN ĐỨC :
_ Ngày mai , Ngô Hầu và Quốc Thái thân đến gặp mặt vậy phải để ý cẩn thận !
HUYỀN ĐỨC bàn với TÔN CÀN và KIỀU Quốc lão , đến trước chùa Cam Lộ , vào nhà phương trượng ngồi chơi. TÔN QUYỀN dẫn 1 ban mưu sĩ cùng đến, sai LÃ PHẠM ra nhà khách mời HUYỀN ĐỨC.
HUYỀN ĐỨC mặc áo giáp nhỏ ở trong, ngoài khoác cẩm bào. Các tùy tùng đeo kiếm đi theo , lên ngựa thẳng tới chùa Cam Lộ.TRIỆU VÂN mặc áo giáp, nai nịt gọn ghẽ , dẫn 500 quân bảo vệ. HUYỀN ĐỨC đến cửa chùa xuống ngựa vào ra mắt TÔN QUYỀN trước. QUYỀN thấy HUYỀN ĐỨC diện mạo phi thường đã có ý sợ.
Hai bên chào hỏi nhau rồi , vào nhà phương trượng ra mắt Quốc Thái. Quốc Thái thấy HUYỀN ĐỨC mừng lắm , nói với KIỀU Quốc lão :
_ người này thật đáng rễ ta lắm !
Quốc lão nói ;
_ HUYỀN ĐỨC có dáng như rồng như phượng, uy nghi đường bệ. Vả lại nhân nghĩa dội khắp thiên hạ. Quốc Thái được rễ hiền như thế , thật đáng chúc mừng !
HUYỀN ĐỨC lạy tạ , cùng ăn yến ở trong nhà phương trượng. Một lát, TỬ LONG đeo gươm đi vào , đứng bên cạnh HUYỀN ĐỨC. Quốc Thái hỏi người nào? HUYỀN ĐỨC bẩm :
_ Đó là TRIỆU VÂN ở Thường Sơn.
Quốc Thái nói :
_ Có phải là tướng cứu được A ĐẨU ở trận Đương Dương Trường Bản đó không?
HUYỀN ĐỨC nói :
_ Bẩm chính phải !
Quốc Thái khen :
_ Thế mới thực là tướng quân !
Nói rồi ban cho TRIỆU VÂN 1 cốc rượu. VÂN bảo HUYỀN ĐỨC rằng :
_ Tôi vừa đi xem xét ngoài hành lang , thấy có quân đao phủ mai phục trong phòng , tất nhiên có chuyện chẳng lành ; Chúa công nên kêu với Quốc Thái.
HUYỀN ĐỨC liền đến quỳ trước mặt Quốc Thái , khóc mà nói rằng :
_ Quốc Thái nhược bằng muốn giết LƯU BỊ , thì BỊ xin ra đây để chịu chết !
Quốc Thái hỏi :
_ Sao lại thế?
HUYỀN ĐỨC thưa :
_ Quân đao phủ mai phục 2 bên hành lang, không có ý giết BỊ thì để làm gì?
Quốc Thái nổi giận mắng TÔN QUYỀN rằng :
_ Nay HUYỀN ĐỨC đã là rễ ta , thì cũng như con ta , sao dám phục quân để mưu hại ?
QUYỀN chối không biết , gọi LÃ PHẠM ra hỏi. PHẠM lại đổ lỗi cho GIẢ HOA. HOA cũng nín lặng. Quốc Thái sai tả hữu lôi ra chém. HUYỀN ĐỨC can rằng :
_ Trong việc vui mừng không nên chém đại tướng. Nếu chém thì việc kết thân sẽ bất lợi. BỊ này khó ở đây hầu hạ Quốc Thái.
KIỀU Quốc lão cũng khuyên can. Quốc Thái mới mắng đuổi GIẢ HOA. Quân đao phủ tên nào tên nấy ôm đầu lủi thủi đi ra.
LẠM BÀN :
CHU DU dùng các kế chính :
1/. Mỹ nhân kế, gả em TÔN QUYỀN cho LƯU BỊ.
2/. Điệu hổ ly sơn , dụ LƯU BỊ rời Kinh Châu , sang Đông Ngô , nhân đó bắt giam làm con tin để đòi lại Kinh Châu.
3/. Đánh rắn dập đầu , quyết giết tên đầu não là LƯU BỊ.
KHỔNG MINH áp dụng các kế chính :
1/. Đầu thạch vấn lộ hoặc đả thảo kinh xà , cho người mang dê và rượu vào bái kiến Quốc lão để KIỀU Quốc lão báo cho Quốc Thái biết , là hang ổ của TÔN QUYỀN , CHU DU. Đưa Quốc Thái và KIỀU Quốc lão vào cuộc.
2/.Phô trương thanh thế cho 500 quân lính, kẻ áo thắm , người quần điều tấp nập mua sắm để mọi người trong thành đều biết việc LƯU BỊ làm rễ Đông Ngô.
3/. Từ 2 kế trên dẫn đến kế thứ 3 là giả thành thật , Dĩ giả cầu chân ,chuyện đám cưới giả thành đám cưới thật.
Source: vnthuquan
Next chapter of this story is splitted into these branches
Posted at Monday, November 26, 2007 - 11:46 PM
Dĩ tĩnh chế động là lấy cái tĩnh khống chế cái động.
Nguyên tắc của kế lấy tĩnh chế động là muốn duỗi thì phải co , muốn cao thì phải thấp , muốn người khác nói thì phải im lặng ,muốn bắt thì thả ra. Lạt có mềm thì buộc mới chặt.
Tĩnh là Âm , là con mái , là ở dưới ; động là Dương , là con trống , là ở trên. Âm có thể chế được Dương.
Kẻ cương cường hành động thường bộc lộ yếu điểm.
Bình tĩnh quan sát đợi cho đối phương hành động và lộ ra yếu điểm thì có thể chế ngự được.
Tĩnh cũng có nghĩa là bình tĩnh thì mới tỉnh táo, không bị mê hoặc tâm trí bởi sự náo động ,tranh chấp.