Welcome Guest

Bichthuy's story space

   

Cây ngò rí

Author Bichthuy
Post at: Tuesday, December 04, 2007 - 11:40 AM
Image of current story
Thò tay bứt một cọng ngò Thương em đứt ruột, giả đò làm lơ!

 

 

 

 

 

 
 

Cần và Hoa ở chung một xóm, cùng học với nhau từ mẫu giáo đến hết cấp ba. Mọi người xung quanh đều nhận xét: hai đứa này hạp nhau lắm, thế nào lớn lên, chúng nó cũng thành một cặp đẹp đôi. Thế mà, thế mà… Tạo hóa thích đùa dai và thường bày ra những trò thử thách oái oăm khó lường.

Minh họa: A. Dũng

Khi nghỉ học, Hoa được người chú ruột ở nước ngoài gởi về tặng một số vốn khá to. Cô tổ chức nuôi gà công nghiệp và “thắng” liên tiếp 6, 7 năm liền. Trại gà của cô hiện giờ có 5.000 con. Và cô trở thành một bà chủ có tầm cỡ, thuộc đẳng cấp những người thành đạt.

Còn Cần, số phận không mỉm cười với anh. Mỗi khi anh bước tới thì thần May Mắn ngáng chân, còn thần Rủi Ro nắm tóc anh kéo ngược lại. Nhà có một mẫu đất, đã phải bán đi lo thuốc thang khi cha mẹ đau ốm. Và khi phụ mẫu quy tiên thì Cần chỉ còn… hai bàn tay trắng!

Giữa hai người bạn thân thiết cũ bây giờ xuất hiện một bức tường vô hình, không có rào kẽm gai, không có chó ngao canh giữ mà khó vượt qua, rất khó, nếu không muốn nói là không thể.

Thấm thoát Hoa đã 25 tuổi. Một cô gái thành đạt, giàu có tất nhiên được nhiều người ngấm nghé. Bỏ qua một bên mấy ứng viên làng nhàng thiếu tầm cỡ, thì còn lại hai vị nổi cộm đã đánh tiếng mượn mai mối cầu hôn.

Vị thứ nhất, một thanh niên đẹp trai, lịch thiệp, con của ông Số Ba. Công tử này không có chức nhưng lại lắm quyền. Trước cửa biệt thự của cậu luôn có người chầu chực, khúm núm xin xỏ đặc ân và xem ra ai cũng được hài lòng.

Vị thứ hai, còn ở nhà vách ván mái tôn, nghĩa là chưa giàu, nhưng thế mạnh của cậu lại ở chỗ khác: Cậu đã đỗ cử nhân và là người có bằng cấp cao nhất vùng này.

Ông bà Sáu, cha mẹ cô Hoa, có lần ngồi cân nhắc. Bà Sáu trầm ngâm:

- Người có quyền thế bao giờ cũng hơn.

Ông Sáu tư lự:

- Người văn hóa cao ứng xử với vợ con bao giờ cũng tốt.

Còn nhân vật chính là Hoa? Cô trả lời dứt khoát: - Bây giờ còn phải lo làm ăn. Con chưa tính đến chuyện lấy chồng.

Nhưng sự thật không phải vậy. Sự thật là tâm hồn cô luôn hướng về người bạn thân thiết thời thơ ấu.

Bây giờ Cần sống bằng nghề làm mướn. Nhưng sao đối với Hoa, anh ta có vẻ lừng khừng khó hiểu và lắm khi lạnh nhạt nữa.

Hoa đã mấy lần gởi đến anh những tín hiệu tình cảm. Một lần anh làm lao động công ích gần nhà. Hoa thấy anh ho húng hắng, bèn chạy đi mua thuốc và pha một ly nước cam ngọt ngào đem đến tận tay anh. Lần khác thấy anh mặc cái áo rách vai đi cuốc đất, cô đã bắt anh cởi ra đưa cô vá lại. Lần nữa thừa lúc không có ai, cô dúi tận tay anh cái bao thư dày cộm. Anh giở ra xem, thấy tiền bèn trả lại và nói:

- Giữ giùm mình đi, khi nào cần mình sẽ nhận lại.

Hoa tự hỏi: - Anh chàng này vô cảm hay là tự ái quá cao?

Mấy lúc sau này, Cần lại có những hành động khác thường: Anh nhờ lò rèn ông Khả ở xã bên rèn cho một dụng cụ (hay binh khí?) trông giống như cây Thanh Long Đao của ông tướng Tàu, và cũng lớn như thế. Mà lại đòi rèn bằng thép nhíp xe (là thứ thép tốt nhất). Anh định đi học võ nghệ? Hay chuẩn bị đi cướp giết người đây? Hay đơn giản chỉ là đi học làm nghệ sĩ hát bội?

Cần thường biến đi đâu mất độ một tuần lễ rồi xuất hiện, đen đúa, hốc hác nhưng xem ra có chiều hớn hở khác thường.

Cái tin cô Hoa có người dạm hỏi và cha mẹ cô dường như đã xiêu lòng, tin ấy lan nhanh trong xã và cố nhiên cũng đến tai Cần.

Một buổi chiều, Cần và Hoa đứng bên bờ rạch Mù U hỏi thăm sức khỏe của nhau. Bỗng Cần mặc nguyên quần áo lội qua bờ bên kia rạch, lom khom tìm vật gì đó trong rẫy bà Hai rồi lội về bên đây. Anh trịnh trọng mở bàn tay ra và nói với Hoa:

- Tặng Hoa nè!

Trong tay anh, một cây nhỏ bé vẫy những cọng lá màu xanh tươi mát. Cây ngò.

Hoa hiểu ngay bức thông điệp thầm lặng của bạn:

Thò tay bứt một cọng ngò

Thương em đứt ruột, giả đò làm lơ!

Gò má Hoa ửng hồng, cô cười rất tươi, đón nhận tặng phẩm của bạn:

- Cám ơn không biết để đâu cho hết. Đây là ngò rí. Thơm lắm mà không có gai!

Hôm ấy xảy ra một chuyện lạ.

Trên con rạch nước chảy lững lờ, nổi lềnh bềnh những xác vịt chết. Bầy vịt thả đồng của ông Bảy Hào ở trên ngọn tự nhiên thi nhau lăn quay ra, lượm xác không kịp. Rồi đến đám gà của ông Tư Ngọt cũng vậy. Củ rủ cù rù một lúc, rồi gục cả đám. Thú y trên huyện, trên tỉnh xuống rần rần. Kết luận: Cúm gia cầm đấy. Cẩn thận. Có thể lây qua người.

Trại gà của cô Hoa có 12 nhân công, 12 người tự ý nghỉ việc. Một mình Hoa loay hoay với bầy gia cầm. Rồi những con gà đầu tiên củ rủ. Rồi hàng trăm con gục ngã trong một buổi sáng. Hoa lượm xác gà cũng đủ mệt lừ. Rồi điều tệ hại nhứt đã xảy ra: Hoa bị sốt cao và ho - triệu chứng nhiễm cúm gà!

Nhà có cái xe tải nhỏ nhưng mấy hôm trước, cây cầu nối ấp với xã bị hư mấy nhịp, bây giờ chỉ xe hai bánh mới qua lại được.

Ông Sáu, cha của Hoa, vội vàng gọi điện cho con ông Số Ba, nói rõ tình hình và nhờ đưa Hoa đi bịnh viện. Bên kia đầu dây, nghe xì xào một lát rồi có tiếng phụ nữ:

- Cậu Cả đi nghiên cứu thị thường ở nước ngoài rồi. Nửa tháng nữa mới về.

Trời đã nhập nhoạng tối. Ông Sáu sai đứa cháu nội là Thuận năm ấy 12 tuổi qua nhà cậu Thành, vị học giả của xã, nhờ cậu đưa Hoa đi bịnh viện. Nghe trong nhà thì thầm một lát, rồi chị của cậu Thành ra nói:

- Thành nó đi họp trên thành phố rồi, năm bảy bữa gì đó mới về.

Ông Sáu vừa thất vọng, vừa lo lắng. Trời sụp tối rồi, bịnh này đâu có thể để tới ngày mai. Chợt có tiếng ai ngoài cửa. Cần đấy.

Anh chào ông bà Sáu, rồi nói:

- Cho cháu đưa Hoa đi bịnh viện.

Rồi gọi:

- Hoa ơi! Khẩn trương lên.

Cái xe đạp tróc sơn, gỉ sét. Yên sau đã ràng cẩn thận một cái gối bông gòn. Dưới ánh trăng mờ, Cần đạp xe vù vù. Đường mấp mô dằn xóc. 18 cây số. Đến nơi, Hoa được đưa ngay vào phòng cách ly.

Thầy giỏi, thuốc tốt. Nhưng món thuốc quý nhứt là ngày nào Hoa cũng thấy Cần đứng vẫy tay bên ngoài cửa kính của phòng cách ly. Vừa đi vừa về 36 cây số. Chỉ để làm cái việc đứng vẫy tay trong ít phút cho người trong phòng thấy mình. “Cần có mặt đây - Hoa không đơn độc đâu”.

28 ngày sau, Hoa xuất viện. Gầy đi nhiều. Cần chở Hoa về vẫn trên cái xe đạp lọc cọc. Dọc đường, cô hỏi:

- H5N1 đấy, không sợ lây à?

Cần vừa đạp xe lên dốc vừa đáp:

- Sợ chứ sao lại không.

- Lây H5N1 có thể chết đấy. Không sợ chết à?

- Sợ chứ sao lại không. Nhưng có thứ còn mạnh hơn cả cái chết nữa đấy!

Về tới nhà, Hoa mới biết 5.000 con gà đã chết tiêu. Chuồng trại trống trơn, chỉ còn vôi bột, vôi bột và vôi bột.

Cô thất vọng ngồi phịch trên ghế và thở dài:

- Thế là hết sạch, làm sao bây giờ đây?

Cần vỗ vai bạn:

- Ngoài nghĩa địa, không có cái mộ bia nào đề “Người này chết vì không nuôi gà” cả. Không có gà thì ta tìm cách khác.

Độ nửa tháng sau, Hoa đã khá khỏe. Cần rủ:

- Đi, mình đi xem điều bí mật.

Đến rạch Nước Ngọt, giữa đám chà là gai góc hiện ra một khoảng đất đã dọn dẹp sạch sẽ. Cần tự hào:

- Chỗ này không ai thèm, mình sang lại được với giá hời. Dọn dẹp hai năm mới thành đấy.

Hoa nghĩ: “Cây chà là đầy gai, đâm trúng đâu thúi thịt ở đó. Gỗ nó cứng như sắt. Cần sắm cây Thanh Long Đao bằng thép là để trị đám cây hoang dại này đây”.

- Chỗ này trồng lúa, chim với chuột nó ăn hết – Hoa nêu nhận xét.

- Đúng. Nên ta trồng bông huệ. Đất này thích hợp với cây huệ. Một công huệ trồng đúng cách, một mùa cũng thu hoạch 20 triệu chứ đâu có ít. Mà chỗ này những 10 công. Có điều phải hai đứa mình làm mới được. Và còn phải đối phó với mấy bà bạn hàng. Khoản này thì chỉ có Hoa mới ứng đối được thôi. Còn chỗ này ta cất tạm cái nhà lá.

Hoa cười:

- Vậy là lại chơi nhà chòi nữa rồi!

- Chứ sao! Như hồi đó vậy mà.

Khi ông Sáu đem thiệp mời đám cưới Cần – Hoa đến cô Hai, cô cười:

- Mấy người gà mờ cả đám. Chớ tôi biết vụ này từ 10 năm trước rồi!

Hôm dọn về nhà riêng, Hoa ôm khư khư một bọc gì đó. Cần rớ tới, Hoa hét:

- Ấy, ấy! Nhẹ tay, nhẹ tay.

Té ra là một nhúm cây ngò. Hoa cười:

- Gầy giống từ cái hôm ở rạch Mù U đấy.

Thò tay bứt một cọng ngò.

Thương em đứt ruột, giả đò làm lơ!

Cảm ơn đất nước mến thương đã sản sinh ra câu ca dao mộc mạc tuyệt vời, gắn bó hai người lại với nhau, vượt qua mọi trở ngại trên bước đường đời.

Ít lâu sau, trên mảnh đất trước kia hoang vu, giờ nở hoa những cành huệ trắng tỏa hương thơm tinh khiết, hương của tình yêu đầu đời trong sáng và thủy chung không thể phai nhòa.

Chu Thao

 

Source: Saigon giaiphong
                    

  

Your comment

Smiley code

  • :) smiley
  • :( smiley
  • ;) smiley
  • :D smiley
  • ;;) smiley
  • :-/ smiley
  • :x smiley
  • :\ smiley
  • :p smiley
  • :* smiley
  • :O smiley

Your name
Email (is not shown)

Click here to generate new image if you can not see it.

Please input the code on above image before submit.

User comments


Back to top
MyRSS

Bichthuy



Highlight post

< April, 2014 >
Mon Tue Wed Thu Fri Sat Sun
30 1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11