Welcome Guest

   

Truyện ngắn thứ 1 của lương thái sỹ: KẺ YẾU TIM

Author sonletay
Post at: Thursday, March 20, 2008 - 5:26 PM
Kịp thoa lại một lớp son, bập bập cho hai đôi môi đều son, tôi nhìn thấy ông thắng xe bên lề đường. Hôm nay ông ăn mặc chững chạc như vừa xong một hội nghị nào đó. Compley đen, cà vạt đỏ chói mắt. Ông lúng túng mở cửa xe cho tôi rồi vòng qua bên kia, hỏi “Em chờ có lâu không?” rồi nổ máy chạy. Tôi nói: “Cái xe sóc làm em đau”. Ông nói to: “Cơ quan họp sơ kết 6 tháng lâu lắc qúa!”. Tôi nói: “Mấy giờ rồi anh?”. Ông nói to hơn, như gào lên: “Em đói bụng không?”. Tôi nói: “Không đói. Nhưng anh muốn đi ăn thì cho em đi”. Ông vừa bóp còi xe vừa cằn nhằn: “Đường sá bây giờ đi đứng khó khăn qúa”...
http://3c.com.vn/Uploaded/nhungvtd/LySuConGiun_XIV.gif

Kịp thoa lại một lớp son, bập bập cho hai đôi môi đều son, tôi nhìn thấy ông thắng xe bên lề đường. Hôm nay ông ăn mặc chững chạc như vừa xong một hội nghị nào đó. Compley đen, cà vạt đỏ chói mắt. Ông lúng túng mở cửa xe cho tôi rồi vòng qua bên kia, hỏi “Em chờ có lâu không?” rồi nổ máy chạy. Tôi nói: “Cái xe sóc làm em đau”. Ông nói to: “Cơ quan họp sơ kết 6 tháng lâu lắc qúa!”. Tôi nói: “Mấy giờ rồi anh?”. Ông nói to hơn, như gào lên: “Em đói bụng không?”. Tôi nói: “Không đói. Nhưng anh muốn đi ăn thì cho em đi”. Ông vừa bóp còi xe vừa cằn nhằn: “Đường sá bây giờ đi đứng khó khăn qúa”.

Ông là người có cá tính kỳ lạ nhất mà tôi đã gặp. Trong ông pha tạp đủ thứ tính cách. Ông vừa độ lượng, vừa keo kiệt; vừa xuề xoà vừa nguyên tắc. Có khi ông cộng trừ nhân chia rất kỹ nhưng cũng có lúc ông ngây thơ như đứa học trò. Ông nói với tôi ông là tiến sĩ gì đó học ờ nước ngoài về, giám đốc một công ty có chữ mex ở đuôi. Rõ ràng ông là một người có địa vị.

Còn tôi, kẻ lang thang đáng ghét. Có chút nhan sắc nhưng mất dậy. Kẻ được dậy dỗ 12 năm bằng đủ mọi nghi thức Thiên chúa giáo để chẳng còn giữ cho mình được một mảnh đức tin. Kẻ luôn phải chứng kiến cha mình du dương với những đưá con gái cùng trang lứa và người mẹ suốt ngày ngả nghiêng bên sóng tứ sắc. Mười bốn tuổi, tôi đã bị đè nghiến ra bởi một lũ nhãi ranh con nhà giầu, bị tê liệt hết mọi cảm giác. Chỉ còn lại nỗi kinh sợ. Tôi mang bệnh động kinh mãn tính từ đó.

Cho đến năm tôi 17 tuổi, một bà sồn sồn mặt đầy son phấn đến nhà tôi hỏi: “Dạo này bọn Việt kiều về nước nhiều, bọn trưởng giả nhiều. Mi có chút nhan sắc, chút còn chữ, kiếm việc khác mà mần. Đánh đôi đánh lứa mãi phí cái ngàn vàng con ạ”. Tôi nói: “Tôi là đứa vô tài vô tướng, biết mần chi ăn”. Bà sửng cồ: “Chi? Càng vô học càng giầu. Nói cho mi thông. Không làm cha thiên hạ được thì làm đĩ cũng sướng”. Tôi nói: “Mô phật. Bà ni nói lạ”. Bà xỉa vào mặt tôi: “Đừng gỉa dại con ơi. Đừng đạo đức gỉa con ơi, làm đĩ còn lương thiện hơn bọn trộm ngày cướp đêm đó con!”.

Vài hôm sau, thấy tôi không phản đối gì, bà đem lại cho tôi bộ đồ jean ,cái nít ngực, cặp xì líp. Bà bảo tôi tắm rửa sạch sẽ, làm móng tay móng chân, sức nước hoa cho thơm, bôi xanh đỏ lên mặt rồi ra phố với bà; leo ba tầng lầu đi theo một hành lang tối om. Phố của những ánh đèn mờ ảo và mùi chua mặn của đàn ông…

 

Xe dừng tại tiệm hủ tíu H.P. Ông mở cửa cho tôi xuống. Trời gần tối rồi, đèn đường đã lên. Vẫn rón rén như kiểu bố đi với con, tệ lắm cũng như thủ trưởng đưa kế toán đi đú đởn sau khi rút xong một khoản tiền. Ông đưa tôi vào góc cửa, chỗ kín đáo nhất, kéo ghế cho tôi và hỏi: “Em dùng gì… nào?”. Chữ nào ông phát âm nhè nhẹ nghe đy hơi hướm chèo.

Tôi buông mình xuống ghế, bỗng hỗn láo kinh khủng.: “Không đói! Em ngồi coi anh ăn, được chứ?”. "Không được rồi, em dùng bánh bao vậy”. Đây là lần thứ 100 ông gọi cho tôi món ăn này. Tôi nói: “Trời hầm qúa anh nhỉ?”. Ông nói: “Côca nhé?”. Tôi dí chết con kiến chạy lăng xăng trên bàn. “Có con ruồi đậu nơi mép anh kìa!”. Ông duỗi đôi giầy xuống sàn: “Có chút qùa cho em đây!”. Tôi nói: “Gía có cái máy lạnh thì mát phải biết anh nhỉ?”. Ông giúi vào tay tôi chiếc hộp nhỏ. Chiếc hộp chui tọt vào trong túi xách, tận đáy. Không một tiếng cám ơn.

Ông nhìn ra ngoài: “Quán này làm ăn tạp nham qúa. Chẳng thấy bồi biếc gì cả”. Tôi rất muốn cười vì người bồi đứng sau lưng ông đã lâu. Ông chỉ tay vào tờ thực đơn. Mọi sự đâu vào đấy, cứ như là xiếc. Có tiền kể cũng sướng. Ông nói như mếu: “Da em hơi xanh đấy! em uống thuốc bổ nhiều vào”. Tôi cười, mở cái khăn tẩm nước nóng cho ông. “Đèn đuốc cúp hoài, nóng qúa anh nhỉ?”. Ông nhìn vào trong: “Tối qúa, chẳng thấy gì cả!”.

Thế đó, tôi với ông như hai đường song song, mạnh ai nói nấy nghe. Một thằng thì đãng trí, một con thì đoảng hậu. Người bồi bưng cái khay ra. Tôi vắt chanh, lấy ớt, tương, rau bỏ đầy tô ông, chầm chậm kéo chiếc bánh bao về phía mình, lén lút như kẻ trộm. Ông ngó mãi mu bàn tay tôi như muốn nói: “Tay em nhăn và đen qúa, lại lắm gân, chắc lúc nhỏ xách, vác nhiều”. Nhưng không, ông chìa tay mời tôi rồi cúi xuống phần của mình.

Tôi ngấu nghiến cái bánh bao chưa đầy 3 phút. Làm xong vài thủ tục vệ sinh, tôi vừa xoay tròn những cục đá trong ly vừa chống cằm nhìn ông. Cái nọng mỡ nơi cổ đảo lên đảo xuống dầy uy quyền. Đôi mắt lươn, cặp môi dầy bóng lưỡng hơi thâm ở trung tâm và nhếch lên ở ngoại vi. Cái mồm chửi thề, thuyết giáo, buôn chuyện này. Cái mồm mà tôi tin rằng đã từng thốt ra cả ngàn chữ Đ.M với âm ẹ hay á ở cuối từ khi cánh đàn ông ngồi với nhau. Rồi cái đầu hói đầy mưu mẹo. Tôi ngắm ông qúa kỹ . Nhưng thái độ ấy chẳng hề làm phiền gì ông.

Heavy metal cover yourself

Ông vẫn tọng từng bụm mì vào mồm và húp sùm sụp những muỗng nước váng mỡ. Thỉnh thoảng ông có ngước lên tu một ngụm bia, sụt sịt và hỏi tôi: “Sao em không uống?” rồi tiếp tục cúi xuống vật lộn với mớ bòng bong. Giữa tôi và tô hủ tíu thì lúc này ông đang chọn cái sau. Tôi gõ gõ cái muỗng. Gío cứ tạt cái mùi nước hoa đàn ông trộn với mùi mồ hôi thum thủm về phía tôi, ngột ngạt.

 

Một gã ăn xin chìa bàn tay cùi lở đỏ loét ngay trước mũi tôi. Một cái gì đó tanh lợm rơi vào trong họng. Tôi chỉ kịp mở chiếc khăn và úp mặt vào đó. Tôi hết hơi, tím tái. Sự thảng thốt của tôi làm ông ngừng ăn, hốt hoảng hỏi tôi có sao không rồi cất tiếng ồm ồm: “Bọn ăn xin bây giờ hệt lũ trộm cướp”. Ông lấy chai dầu gío xanh đổ vào lòng bàn tay tôi, nói: “Em bôi một ít vào mũi”. Tôi làm theo ý ông. Ông ực một ly bia rồi gọi bồi tới tính tiền. Không đợi thối lại tiền ông kéo tôi chạy như bay biến ra ngoài. Tôi giằng tay ông ra, nói: “Anh kỳ qúa, em tự đi đựơc mà!”.

Không khí ngoài quán làm tôi dễ thở hơn. Tôi kín đáo tìm cách xoay xoay chiếc nịt ngực lách tách sau lưng cho lỏng ra. Một làn gío mát tràn vào phổi. Ông bật diêm mồi thuốc hút. Điếu thuốc cố ý cắm du côn một bên mép làm hỏng khuân mặt đạo mạo của ông. Ông đưa cho tôi một thỏi chewing gum Mỹ, nói: “Ngậm cho thơm miệng rồi tới nhà người bạn anh chơi nhé! Ở đó có đánh tứ sắc”. Chứ nhé ông lại kéo dài ra nghe thật đểu. Đồng hồ đã chỉ 21 giờ. Ông lại hỏi: “Không sao chứ. Em đi được… chứ?”. Chứ chứ cũng đểu cáng không thua gì chứ nhé, chứ nhá.

 

Tôi nói: “Tay em bẩn qúa, mà đi đâu vậy anh?”. Ông hơi gắt: “Thì đi tới chỗ anh Khôi, chơi tứ sắc với các bà”. Tôi nói: “Em chúa ghét lại khách sạn. Ở đó càng ngày càng bẩn. Lại xoi mói”. Ông cười khằng khặc văng ra cả học vị, bằng cấp.

 

Ông đưa tôi ra xe. Cái xe Civic hơi cũ. Tôi phun nước miếng ra cửa sổ, nói: “Em buồn nôn qúa!”. Ông bỗng cười hồng hộc thoả thuê. Chai bia SàiGòn cũng đủ làm trổi dậy con thú trong ông. Nó luôn trong tình trạng đói chỉ chờ cơ hội là nhảy xổ ra. Nó đè nén trí khôn, sự lương thiện và minh mẫn. Nhưng ông là thế. Ngay cả lúc trí khôn đi vắng cũng khó lòng lấy nổi của ông một đồng.

Tôi chọn một chiếc đĩa hát bỏ vào máy, nhưng vội tắt nhanh như bị ma đuổi khi nhạc vừa trổi lên. “Nhạc gì dung tục qúa, có cái khác không anh?”. Ông nhìn tôi ngạc nhiên, hai mắt cứ trố ra. Tôi bấm chiếc đĩa ói khỏi hộp máy, thấy có lỗi với ông. “Em đã cố gắng nhưng không làm sao chịu đựng nổi sự dung tục. Tình yêu mà dung tục thì còn tạm được. Văn hóa mà dung tục thì nặng mùi qúa!”.

Xe đã tới nơi. Mấy con chó bẹc-giê sủa rất dữ. Tôi sửa lại mái tóc, rà lại chút son môi, chỉnh vội chiếc nít ngực cứ đòi nhảy ra ngoài do sợi dây qúa lỏng. Sốc nhẹ cái quần sịp sang bên này. Có người ra đón chúng tôi. Cứ nhìn ánh mắt bất lương của gã cũng có thể đoán được 90% hậu vận của mình. Ngôi nhà kín cổng cao tường, tìm mù mắt không ra người đứng đắn. Chỉ toàn bọn nhỏ to thì thào. Hết ăn, ngủ lại đánh bạc. Đây là loại nhà chứa cao cấp của những kẻ lắm tiền nhưng vô công rỗi nghề. Một dạng nhà thuê thường thấy ở bọn trưởng gỉa hiện nay.

Tôi lết theo ông lên lầu, ôm ngực thở hổn hển. Ông đưa tôi đến một căn phòng sơn trắng. Trông ông còn tím tái hơn tôi. Sự tím tái của người gìa. Ông lại thè lè lưỡi, nói: “Vào đây nằm nghỉ. Chờ anh một lát nghe cưng”. Rồi ông dợm bỏ đi.

Đúng lúc đó có một khoảng trống rơi hẫng trong tôi. Một tiếng kêu thảng thốt của sự chết. Tôi cần bấu víu lấy một cái gì đó, và tôi chộp lấy ông.

Ông còn run hơn tôi. Tay ông lạnh ngắt, hỏi dồn dập. “Cái gì thế? Em sao thế?”. Lần đầu tiên tôi nghe chữ “thế” được nói một cách chân thật, không gỉa dối. Cơn động cỡn chui tọt vào. Nỗi khiếp sợ lộ nguyên hình. Da ông đã tái lại tái thêm. Những thớ thịt trên mặt giựt giựt như muốn xổ tung ra một lần rồi tan biến. Chắc ông sợ tôi chết. Tôi vẫn bấu chặt lấy ông như người chết đuối bấu chiếc phao cứu sinh. Ông run lên như bị điện giật, vãi cả nước đái ra quần. Hình như ông có nức nở, tay đấm thùm thụp vào tường, rưng rức như con nít: “Chết mẹ tôi rồi! Chết mẹ tôi rồi!”.

Tôi tìm cách lết lại phía giường, nhưng ông cố gắng lôi tôi ra cửa. Cuộc chiến đấu giữa một gìa một trẻ, một con đực và một con cái. Sự giằng co giữa dục vọng và nỗi sợ tai tiếng diễn ra thật thê thảm. Cuối cùng phần thắng nghiêng về phía ông. Trong tình thế khốn cùng, ông dũng mãnh như một con thú phá vây bằng cả sức lực còm cõi của mình. Và ông đã thoát ra được. Đôi tay hơ hững, tôi ngã vật xuống sàn. Thả cho chiếc phao trôi tự do.

Chạy ra ngoài, ông lôi vào một tay bảo vệ và nói: “Gọi xe taxi ngay. Dàn xếp vụ này giúp tao. Địt Mẹ. Hôm nay qúa xui”. Rồi ông tất tả bỏ đi. Chưa bao giờ tôi thấy ông đi nhanh như thế. Ông chạy thì đúng hơn.

Sau đó, tôi tỉnh dậy tại bệnh viện với bệnh án ghi đại khái. “Động kinh!” hay một căn bệnh gì gần như thế mà tôi không còn nhớ.

Đó cũng là cơn động kinh đầu tiên từ lúc tôi quen ông và cũng là lần cuối cùng tôi gặp ông. Tôi thầm cám ơn Trời Phật là tôi đã không làm hại gì một con người chân chính. Ông đúng là một con người chân chính và… sạch, rất sạch!

                    

  

Your comment

Smiley code

  • :) smiley
  • :( smiley
  • ;) smiley
  • :D smiley
  • ;;) smiley
  • :-/ smiley
  • :x smiley
  • :\ smiley
  • :p smiley
  • :* smiley
  • :O smiley

Your name
Email (is not shown)

Click here to generate new image if you can not see it.

Please input the code on above image before submit.

User comments


Back to top