Cũng như mọi hôm, nàng đẩy cửa lùa bước vào quầy, ngồi vào chỗ cố hữu của nàng, vừa xỉa răng vừa nhìn ra ngoài chờ đợi, không một chút bi lụy nơi đôi mắt bồ câu mà thỉnh thoảng nàng lại cố làm cho chúng ướt đi một chút, gợi cảm hơn một chút.
Sơn len lén tháo đồng hồ bỏ vào túi, nhấc cặp mông tê cứng khỏi chiếc ghế và lấy hết sức bình sinh bước sang bên kia đường, đến chỗ nhốt “giấc mơ” của mình. Dĩ nhiên là trái tim Sơn đập nhanh khác thường khi đối diện nàng, nhất là lúc nàng nhìn thẳng vào Sơn, đôi mắt từ ươn ướt chuyển sang lim dim ngờ vực.
Sơn đứng trước quầy, tay thọc vào túi, nắm chặt chiếc đồng hồ đã bỏ ra cả một buổi để đánh bóng, lấy hết những chất bẩn bám bên trong với hy vọng là gía của nó sẽ được đẩy rất cao lên giống như giá của một cô gái nhà quê lên thành thị sau một thời gian ngâm tẩy phân, phèn.
Chiụ đựng không nổi sự câm lặng rờn rợn báo hiệu nguy cơ trấn lột, nàng cao giọng hỏi Sơn. Ôi, cái giọng nói đã làm hỏng nhan sắc của nàng. Nó rè rè, nhừa nhựa; nửa nam nửa nữ:
-Ông cần gì ạ. (Phải chi nàng nói can i help you? còn dễ nghe hơn).
Sơn lùi lại thủ thế, sững một giây chết điếng rồi trở lại trạng thái bình thường.
-Anh…à, mà… tôi có cái này muốn cầm.
Nàng ứ lên một tiếng như người bị chứng húng hắng kinh niên rồi cố hạ thấp âm lượng của giọng nói. Khi nỗi nghi ngờ đã biến mất, nàng thở nhẹ một cái, trở về với con người thật của mình rồi thoăn thoắt mở sổ. Từ thế thủ nàng chuẩn bị quay sang thế công.
-Vâng ạ! Vậy ông đưa đây cháu xem!
Thế này thì tệ hại qúa. Nàng xưng hô chẳng lịch sự chút nào. Chẳng lẽ sơn lại gìa thế sao. Sơn còn đang nghĩ miên man theo kiểu “bỏ của chạy lấy người” thì nàng lên tiếng.
-Đâu, cái của ông đâu?
-Cái gì? Của ai?
Sơn giật nẩy người khi bị kéo ra khỏi vô thức và buột mồm như kẻ mộng du. Suýt chút nữa cái tật nói lắp của anh đã phản lại anh. Nàng bật cười ha hả trước một tình huống không lường trước. Chút kinh hoàng thoáng qua trong đầu Sơn. Sao một người con gái xinh đẹp như nàng lại có thể cười to đến thế. Nàng cười văng cả nước mắt nước mũi.
Sơn đưa cho nàng cái đồng hồ. Nàng nhìn cái đồng hồ rồi nhìn từ đầu đến chân Sơn, ra bộ là nàng đang đánh gía về Sơn, xem mối quan hệ giữa Sơn và vật thể bé nhỏ này, chúng có phải là “của” nhau hay của bá tánh, để truy xét Sơn là đứa sa cơ lỡ vận hay một tên ăn cắp vặt. Đánh gía cách nào thì cũng bất lợi cho Sơn.
Nàng vói tay mở đèn. Ánh đèn 100 watts làm cho mọi vật trở thành vàng vọt bệnh hoạn. Nàng thận trọng đặt chiếc đồng hồ dưới ánh sáng, ấn ra ấn vào cái chốt máy. Thậm chí nàng còn đưa cả lên mũi để ngửi. Tất cả các giác quan của nàng đều căng ra để tránh giảm tối đa những lầm lẫn nhỏ nhất. Cứ như thế, sau hai phút, chiếc đồng hồ của Sơn qua tay nàng trở thành một vật thảm hại.
Nàng đẩy nó về phía Sơn, tay vẫn cầm cuốn sổ, mặt lạnh như tiền.
-100 ngàn được không ông?
-Sao? Cái gì?
Vẫn cái tật mau mồm mau miệng chết người. Nhưng lần này thì Sơn nổi đóa thật sự. Cái đồng hồ mua trên 1 triệu mua mới có 6 tháng. Nhưng Sơn lại nghĩ mình đến đây vì mục đích khác kia. Vả lại Sơn có bán đứt cái đồng hồ này cho nàng đâu. Sơn sửa bộ, hai má bắt đầu nóng bừng.
-Vâng, anh… à, mà tôi đồng ý.
Nàng hỏi tên Sơn, viết vào tờ biên lai. Xé cho Sơn 1 nửa kèm theo 100.000 đồng toàn bằng giấy 10 ngàn, nói:
-Cám ơn ông, Lần sau có gi khác ông cứ mang lại đây. Cái đồng hồ này qúa tã.
Sơn nắm tờ giấy một tay, tiền bạc một tay, chẳng nghe nàng nói vì còn mê mải nhìn cái mồm nàng “tém’ lại sau khi trề ra phát âm chữ “tã” cho gọn hơn. Hình như hàm răng trên của nàng có vẩu ra một chút mà nhìn xa Sơn tưởng môi nàng cong lên khêu gợi. Mũi nàng không thẳng mà có chỗ gồ lên như bị u xương ở vị trí giữa hai mắt. Còn một vết sẹo nơi má trái nữa.
Khi Sơn dợm quay lưng, đột ngột nàng thò tay vào gầm bàn lấy ra một trái nhãn lồng bỏ vào mồm, nhay vỏ và hột rồi phun toẹt dưới chân. Rồi nàng lấy thêm một trái, hai trái nữa cho đến khi dưới chân nàng chỉ toàn vỏ và hột nhãn. Hai khoé môi nàng dính những bợn nhãn trắng nhờ nhờ trông tệ hại.
O
Sơn thở dài ngao ngán quay lại quán cà phê, mang theo thất bại do chính mình gây ra. Sơn nốc hết cặn cà phê còn sót lại, thấy đắng ngắt, tanh lợm, hé mắt nhìn sang tiệm cầm đồ. Lần này vì tò mò nhiều hơn là khoái cảm. Khi không còn gì để ăn, nàng vẫn ngồi sau khòm lay-dơn đỏ máu, vòng tay ôm chặt cái quầy như sợ ai cướp mất. Sơn nhìn nàng ngầm bảo: “Xin chào mối tình thổ tả của tôi” và bỗng bật lên cười sằng sặc như vừa bị ai nhấn vào chỗ hiểm.