MA CŨNG SỢ - truyện ngắn của VĂN KIM KHANH
16.04.2008 06:18
Bầu rời đêm tối đen như mực, sao đêm lấp lánh như kim cương nhấp nhánh trên trời cao. Gió không nhiều nhưng cảnh nghĩa địa vào đêm làm cho Hoa có cảm giác lạnh lẽo và sờ sợ.
- Anh, mình ra chỗ khác đi, ở đây em sợ ma lắm!
- Có gì mà sợ, mình yêu nhau đến ma cũng sợ mình nữa, em cứ yên tâm!
- Dừng anh, nhột!
- Đồ quỷ, vô đây còn màu mè!
- Thủng thẳng, anh làm gì gấp vậy!
Trong bóng đêm, ánh lửa lân tinh phụt cháy lên màu trắng xanh, rồi một ánh lửa khác cũng phụt cháy sáng lên. Hoa nép sát vào Minh vừa sợ vừa thở mạnh "Anh ơi, đèn ma".
Từ hai ánh lửa xanh lè, hai con ma phảng phất trên ngọn cỏ. Con ma già nói với con ma trẻ:" Đói quá, kiếm gì ăn mới được". Bỗng con ma trẻ dừng lại nói: "Ô, có người, mình nhát nó cho chúng phải kinh sợ". Con ma già tiếp lời" Nào, tiến tới". Bỗng con ma trẻ nói to: "Hai người chớ không phải một, chúng nó làm gì kỳ lắm". Nhìn kỹ lại con ma già nói với con ma trẻ: "Chúng tình tự với nhau chứ gì, đừng lại. Theo Ma Luật dưới âm phủ, ai thấy cảnh người trần đang "tình tự" thì xui lắm và phải bị lưu đày ở đây thêm một trăm năm. Mày phải cút, nêu không sẽ rất nguy".
Hai con ma nắm tay nhau và nói nhanh" biến".