HUYỀN THOẠI TÌNH YÊU
Post at:
Friday, May 16, 2008 - 1:42 AM
Huyền thoại (Đoàn Thị Lam Luyến)
Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Khi tỉnh dậy, anh đã chia tay với người con gái ấy...
Giá được anh hẹn hò dù phải chờ lâu đến mấy
Em sẽ chờ như thể một tình yêu
Em sẽ chờ
Như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xa, mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thuở trước
Sắc cầu vồng chấp chới mé trời xa
Em sẽ chờ anh
Như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải vội đơm hoa, đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau
Em ở hiền
Em có ác chi đâu
Mà trời lại xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác
Có phải rượu đâu mà chờ cho rượu nhạt
Có phải miếng trầu
Đợi trầu dập, mới cay!
Dẫu chẳng được hẹn hò
Em cứ đợi, cứ say
Ngâu có xa nhau, Ngâu có ngày gặp lại
Kim - Kiều lỡ duyên nhau
Chẳng thể là mãi mãi
Em vẫn đợi
Vẫn chờ!
Dẫu chỉ là huyền thoại một tình yêu.
Giọng điệu da diết, thiết tha của người con gái gây xúc cảm mạnh mẽ. Biết rõ thân phận mình là kẻ thứ ba, một kẻ đứng bên lề của cuộc tình đó mà sao cô vẫn nuôi niềm hi vọng dạt dào. Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm. Khi tỉnh dậy, anh đã chia tay với người con gái ấy... Một điều ước hoang đường, một giấc ngủ dài đằng đẵng để mơ tới kết cục “tươi sáng” - sự chia ly của người này phải chăng sẽ là sự khởi đầu của kẻ khác! Trách rằng cô ích kỷ quá cũng có nghĩa lý gì! Tình yêu đâu chấp nhận sự sẻ chia? Ai mà chẳng muốn chiếm vị trí độc tôn trong trái tim người mình yêu. Nhưng vì là người đến sau nên cô chỉ biết… Giá như!
Giá được anh hẹn hò dù phải chờ lâu đến mấy. Em sẽ chờ như thể một tình yêu - một sự cam chịu, nhẫn nhục thật đáng thương! Cô sẽ chờ đến khi nào?
Em sẽ chờ
Như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xa, mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thuở trước
Sắc cầu vồng chấp chới mé trời xa
Em sẽ chờ anh
Như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải vội đơm hoa, đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau
Sự chờ mong phủ rêu phong lên con người cô, vắt kiệt tâm hồn cô chẳng khác gì bến sông trơ đáy mùa cạn nước. Nhưng cô không tuyệt vọng, giữa cơn hạn hán của tâm hồn, cô vẫn thấy lấp lánh ánh cầu vồng ở khoảng trời xa hứa hẹn một cơn mưa tươi mát. Cô khao khát tình yêu của anh, khao khát được tắm mình trong dòng nước tràn ngập yêu thương.