Khách sạn đêm nay tưng bừng, rộn rã
Hoàng tử và ánh đèn cùng óng ánh như nhau
Dạ hội đêm nay rộn ràng, êm ả
Như tư tưởng diệu kỳ trong tâm trí nhà thơ.
Nhưng các bạn ơi, dạ hội này phải đâu là tư tưởng
Phải đâu bữa tiệc mừng cho nước Pháp yêu thương
Và thực ra, có cần đâu một đêm vui bay bướm
Giữa một sóng thương đau, ta hay gọi phố phường
Hỡi những kẻ mạnh! Sao ta không băng bó
Một vết thương, mà bậc thánh mơ màng đang hoảng hốt
Sao ta không trải bậc thang để xóa tan đẳng cấp
Mở rộng công trường làm giảm bớt màu tang
Sao ta không nghĩ đến trẻ thơ đang đói lòng trong tăm tối
Tạo một thiên đường cho kẻ nghèo khó lầm than
Hơn là đốt sáng ngọn đèn, làm tưng bừng dạ hội
Cho những thằng điên làm náo động ầm vang.
Ôi, những bà chúa của gia đình, những người đàn bà trắng trong thần thánh
Những bông hoa thai nghén đang tỏa ngát hương nồng
Mà hạnh phúc gia đình đã tạo nên đức hạnh
Và tâm hồn chưa vẩn đục bên trong
Và cái đói, nỗi nhục nhằn đầu độc
Chưa rỉ tai bà : “Hãy bán thân thể cho ta !”
Nghĩa là bán cho nó, tâm hồn bà trong sạch.
Ôi trái tim bà, đầy vui đẹp ngây thơ
Mà sự trắng trong đã khoác lên nhiều lớp lụa
Mà nữ thần J-sis cũng chưa có bao giờ
Dạ hội đối với bà như một buổi bình minh rực rỡ
Mặc đau khổ của mọi người, bà vẫn cứ yêu mơ
Sự may mắn đã đặt bà trong một môi trường tuyệt mỹ
Bà sống, bà vui như chưa thấy bao giờ
Dù đôi mắt bà ánh lên những tia sáng chói
Những cảnh đời tăm tối người đang chà đạp nhớp nhơ
Vâng ! Chính thế - Kẻ giàu có, ông hoàng và thế giới
Tìm vui với bà, và đứng ở chung quanh
Sắc đẹp của bà và đồ trang sức mới
Dạ hội thầm thì làm bà ngây ngất trái tim
Và, như con bướm bay vờn trong ánh sáng
Bà lao đi lao vào cánh cửa rực sáng ánh đèn
Bà đến đây và không hề nghĩ đến
Hằng đống con người trên đường phố tối đen
Trong đám người đang ngơ ngác nhìn ngựa xe và quần áo
Có những người đàn bà cũng được trang sức như ai
Đứng bán mình ở đầu đường góc phố
Mà tâm hồn, mối tình đầu kỷ niệm vẫn chưa phai
Cũng như bà đi dạ hội, họ đứng đấy nửa trần truồng và đẹp
Nhìn bà đi qua, đi, như nhìn một nữ thần
Che dấu vết thương lòng bằng một nụ cười bỡ ngỡ
Căm giận trong tim, vòng hoa trên trán, và bùn lầy nhơ nhớp dưới chân.