Welcome Guest

   

Thà là rong rêu lênh đênh trên biển

Author yesterday
Post at: Friday, June 13, 2008 - 7:36 PM
Những cảm xúc lại về, những cảm xúc hỗn độn, mông lung, mờ ảo không rõ nét........nhận ra mình đã lãng quên quá nhiều điều, lãng quên quá nhiều thứ.......những kỷ niệm vô hình, những nốt nhạc vô hình.......mình đang về đâu......còn nơi nào cho ta đi về, còn nơi nào để ta nương náu tâm hồn ngoài 1 nơi mà mình gọi là Ký Ức........

 
 
Lyric:

"Thà là rong rêu lênh đênh trên biển.

Thà là chim bay vui theo tháng ngày.

Thà là mây trôi mênh mang giữa bầu trời

Lang thang giữa cuộc đời mà vui.

Một ngày bên em, cho em hơi thở

Từ dạo yêu anh, con tim tan vỡ

Để rồi đêm nay trên căn gác lạnh lùng

Đêm thương nhớ 1 mình lẻ loi.

A...ơi..người yêu ơi, da thịt mát tình nồng say

Tìm đâu em hỡi, người yêu hỡi, đêm hồng những lần hẹn hò

Vòng tay buông lơi, tình yêu chơi vơi, ngất ngây

Chỉ vì yêu em nên anh vất vả

Chỉ vì yêu em nên anh mất cả

Tình buồn anh ơi, lang thang giữa cuộc đời

Bên theo có 1 người... nhìn theo..

Một ngày mưa rơi trên con phố nhỏ

Chỉ mình em thôi lang thang lối nhỏ

Còn lại trong em rong rêu tháng ngày dài

Lê thê suốt một đời

Vì sao???"

 
 

Mấy đêm nay không sao ngủ được, nằm vùi mình trong chăn,cố nhắm mắt lại mà giấc ngủ vẫn không về.....lạnh run người, hơi lạnh ngấm vào từng thớ thịt, rét căm,.... buồn, cõi lòng cô đơn,trống vắng....... lại nghĩ ngợi mông lung.....lại dậy, ngồi bên máy tính, định viết.....chẳng hiểu sao mỗi lần ngồi trước máy tính lại chẳng thể viết được điều gì .......những cảm xúc chợt đến rồi đi, rất nhanh ......chẳng biết viết gì....... tìm 1 bài hát quen, 1 giọng hát quen...tiếng nhạc khẽ khàng như gió thoảng bên tai ......nằm buông mình trên ghế, buông xuôi tất cả, linh hồn và thể xác chìm trong tiếng hát xa xa ......bài hát quen, giọng hát quen.......nhưng xa lạ..... đã lâu rồi không nghe, đã lâu rồi không nhớ.....

Những cảm xúc lại về, những cảm xúc hỗn độn, mông lung, mờ ảo không rõ nét........nhận ra mình đã lãng quên quá nhiều điều, lãng quên quá nhiều thứ.......những kỷ niệm vô hình, những nốt nhạc vô hình.......mình đang về đâu......còn nơi nào cho ta đi về, còn nơi nào để ta nương náu tâm hồn ngoài 1 nơi mà mình gọi là Ký Ức........

nhớ 1 bộ phim buồn đã từng xem, nhớ 1 bài hát đã từng thuộc....rồi lãng quên, rồi không còn gặp lại........nỗi nhớ hỗn độn......

Ngày xưa, ..... đường về xa ngái..... lang thang trên lối cũ, vịn tay vào những giấc mơ xưa.... bước chân chông chênh, liêu xiêu, vấp ngã chúi đầu ............mình gặp lại mình của những ngày xưa cũ, bước về quá khứ cũ mèm......ngược đường mưa,ngược chiều gió.......tìm về.......nhớ, nhớ da diết...........căn nhà cũ, ......phố ngày xưa.......,những buổi chiều mưa rơi......dòng sông thuở ấy,.......những đêm buồn không ngủ, những trang nhật ký ngày xưa ...... đã lâu không còn thói quen viết nhật ký bằng những mẩu giấy vụn, gấp lại và thả vào 1 chiếc hộp gỗ, đã lâu không còn tin và còn mơ về 1 thứ tình yêu xa xỉ, lãng mạn và nhiều mơ mộng như những cuốn tiểu thuyết tình cũ nát bám đầy bụi trên giá sách.......mình đã thay đổi đến nỗi chẳng còn hiểu nổi chính mình,.......tuổi thơ xưa đã xa, tình ngày xưa đã chết, người xưa xa cách xa........còn đâu bóng em xưa trong chiều xa vắng,....cuộc đời như 1 dòng sông lặng lẽ buồn trôi,dòng sông không phẳng lặng...... những ước mơ phai tàn.......chẳng tìm đâu những đam mê ngày cũ.......ký ức tựa như dòng sông không phẳng lặng, xa xa trong miền ký ức những kỷ niệm vẫn gợi về trong tim........mình bị xiềng xích bởi quá khứ

“Nhạc buồn đêm thâu,

nghẹn ngào thương đau,

tình sầu cho nhau,

em bây giờ nơi đâu?..........

Ngày nào có nhau mơ duyên tình đầu,

ngày nào có nhau tiếng hát ngọt ngào,

Giờ mình xa nhau... 1 ngày thương đau,

giọt buồn xanh xao khi không còn có nhau..........”

tưởng rằng sẽ quên, cuộc tình sẽ yên, đã bao lần đi về trong cơn say chếnh choáng........,bao lần muốn bật khóc trong cơn say lẻ loi, 1 mình, mà không thể......nước mắt chẳng rơi lên môi, những giọt nước mắt lặng lẽ chảy vào trong.....ngay cả mình cũng chẳng thể lừa dối được chính bản thân mình...... Mùa đông đến muộn và mùa đông lạnh hơn, nhiều đêm trở mình thức giấc, cơn mơ ngọt ngào vụt mất, chỉ thấy xung quanh là bóng tối, là nỗi im lặng đến hư vô......bài hát quên tắt vẫn lặng lẽ bay đi trong đêm buồn hiu quạnh, ngoài kia gió vẫn ồn ào, căn phòng trống vắng chỉ có 1 mình, 1 mình ta với nỗi cô đơn đang gậm nhấm trong tâm hồn rét mướt, với tay châm 1 điếu thuốc, đốm lửa đỏ trên tay, khói tràn vào mắt, cay cay....tự hỏi mình 1 câu quen thuộc đến cũ kỹ : “em bây giờ nơi đâu?..........” Nơi ấy bây giờ em chắc có nhớ ta?, đã quá xa để những kỷ niệm dần phai trong em, đêm sẽ tàn và ngày sẽ lên.......Lại nhủ lòng hãy quên đi và sống , vòng tay đã buông rồi ........vòng tay ấy bây giờ không dành cho ta.......

“Chỉ vì yêu em nên anh vất vả

chỉ vì yêu em nên anh mất cả

Tình buồn em ơi lang thang giữa cuộc đời

Bên sông có 1 người nhìn theo...

Một ngày mưa rơi trên con phố nhỏ

chỉ mình anh thôi lang thang lối nhỏ

Còn lai trong anh rong rêu tháng ngày dài,

lê thê suốt 1 đời vì sao ?

Source: http://www.ngoisaoblog.com/m.php?u=loinguyen&p=145117
                    

  

Your comment

Smiley code

  • :) smiley
  • :( smiley
  • ;) smiley
  • :D smiley
  • ;;) smiley
  • :-/ smiley
  • :x smiley
  • :\ smiley
  • :p smiley
  • :* smiley
  • :O smiley

Your name
Email (is not shown)

Click here to generate new image if you can not see it.

Please input the code on above image before submit.

User comments


Back to top

Enjoy the life of a freelancer


MyRSS

yesterday

466733 Views


Cuộc sống là đại dương bao la

< September, 2010 >
Mon Tue Wed Thu Fri Sat Sun
29 30 1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 1 2 3
4 5 6 7 8 9 10