Welcome Guest

Lan's story space

   

Hai kẻ lang thang

Author Lan
Post at: Saturday, August 09, 2008 - 5:20 PM
Image of current story
Thế giới thật rộng lớn. Có từng khoảnh đất rất rộng, xa xa còn có núi dập dờn như cá lội. Trời không bị những toà lầu cao cắt ra từng mảnh từng mảnh một như thành phố mà là một màu xanh ngút ngát vô biên.

 

 


Lao Động Cuối tuần số 27 Ngày 06/07/2008 Cập nhật: 12:58 AM, 06/07/2008
 
(LĐCT) - 1. Vào một ngày u ám nặng nề, tôi bỏ nhà ra đi.
Tôi là Hoa.
Tôi cũng là Hoa.

2.
Tôi đi một mạch ra ngoại ô thành phố.

Thế giới thật rộng lớn. Có từng khoảnh đất rất rộng, xa xa còn có núi dập dờn như cá lội. Trời không bị những toà lầu cao cắt ra từng mảnh từng mảnh một như thành phố mà là một màu xanh ngút ngát vô biên.

Tôi mừng quýnh, chạy luôn ra cánh đồng, mồm không ngừng ca hát. Bỗng tôi gặp một người đàn bà gầy, mặc quần áo rất cũ, có cả chỗ rách, mặt đầy nước mắt, lập cập bước nghiêng ngả trên bờ ruộng, vừa khóc vừa gọi:

- Hoa ơi Hoa, con ở đâu? Con mau mau về nhà đi...

.... Bà ấy đang gọi tôi sao? Tôi vội thưa rồi chạy đến, nắm lấy ống quần dính đầy bùn đất của bà. Nhà bà xem chừng cũng ở đâu đây thôi, đó chính là nơi tôi muốn đến.

Nhưng người đàn bà gầy đó không thèm để ý đến tôi, thậm chí còn lấy chân gạt tôi ra rồi cứ thế đi tiếp.

Tôi lắc đầu thất vọng. Tôi cao quý như thế này mà bà ta chẳng thèm đếm xỉa đến tôi. Bà ấy thật có mắt mà như mù!

3
Cô chạy như bay trên đường, trước mặt đã thấy hình bóng của những toà lầu cao. Tới ngoại ô thành phố rồi.

Tim cô đập thình thịch, nước mắt túa ra. Nơi đây là mộng cảnh của cô, là nơi cô đêm ngày mong nhớ. Cô ngoảnh nhìn phía sau, không có ai đuổi theo cả. Cô yên tâm rồi... Cô phủi bụi đất bám trên người, sửa sang lại đầu tóc rồi đi tiếp... Thành phố mỗi lúc một gần đối với cô.

Lúc ấy cô gặp một người đàn bà mập. Bà mập ung dung sang trọng, trên người toàn là hàng hiệu, đồ trang sức lấp la lấp lánh... Nhưng đến gần mới biết nước mắt chan hoà trên mặt, bà đau đớn đến mức không còn muốn sống, miệng rên rỉ gọi:

- Hoa ơi Hoa, cưng của ta ơi, con ở đâu? Con mau mau về nhà đi...

Lẽ nào bà này cũng biết cô hay sao? Vậy thì bước chân phiêu bạt của cô đã có chốn về. Cô xúc động bước đến trước mặt bà béo, rụt rè hỏi:

- Bà gọi cháu đấy ư?

- Cô là ai? Tôi đang gọi Hoa của tôi kia!

- Cháu chính là Hoa đây mà!

- Cô... cô mà cũng xứng gọi là Hoa à? - Bà mập khinh bỉ bĩu môi, tiếp tục đi ra ngoại ô.

Cô sững sờ đứng lặng, cảm thấy có cái gì đó đâm vào tim đau nhói.

4
Đêm đến, gió thổi rất mạnh. Lạnh ghê. Xem chừng trời sắp mưa đến nơi.

Tôi cô đơn chạy quanh quẩn ngoài cánh đồng, đói đến mức nhủn cả chân tay. Thường ngày, vào giờ này những món ăn ngon đã được đưa đến từ lâu, nhưng bây giờ thì một chút cơm thừa canh cặn cũng chẳng có... Xung quanh tối thui đến mức xoè tay ra không trông rõ năm ngón. Lại còn tiếng quạ kêu thảm thiết nữa chứ. Tôi bỗng nhiên thấy hoảng sợ.

Tôi bắt đầu quay trở lại thành phố, đó là nơi tôi được chăm bẵm cưng chiều. Nhưng tôi chỉ muốn ăn chứ không muốn về nhà. Đúng, trước hết tôi phải tìm một nơi như nhà hàng chẳng hạn để giải quyết vấn đề của cái bụng.

Nhưng bỗng mưa như trút nước, tôi vội vàng chạy vào một hốc hổng dưới gầm cầu để tránh mưa.

5
Như một kẻ ăn xin, cô thất thểu đi trên đường phố dài và rộng.

Không ai thèm đếm xỉa đến cô. Cô chợt phát hiện thì ra cô hoàn toàn là người thừa. Cô mệt mỏi, mệt mỏi thực rồi. Vừa đi vừa chạy mấy chục dặm đường, lại cả ngày chưa một hột cơm, cô cảm thấy mình sắp gục ngã đến nơi rồi.

Cô ngồi trên hè phố, ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng từ một nhà hàng nhỏ cạnh đấy bay ra, bèn nuốt nước miếng từng ngụm to một. Cô không có tiền, dù chỉ một xu.

Khi đèn nêông đỏ soi sáng bàu trời đêm trên thành phố, cuối cùng cô lấy hết can đảm bước vào một cửa hàng ăn và hỏi:

- Ông chủ, ông có cần người làm không? Việc gì tôi cũng làm được.

- Mượn người làm ấy à? Làm ăn khó khăn lắm, tôi đang sắp phải cho nghỉ việc mấy người đây! - Ông chủ trả lời với vẻ khó chịu.

Cô tìm đến mấy cửa hàng, kết quả là đều thất vọng. Mặc dù có một cửa hàng cần người làm nhưng chủ hiệu cần thuê người thạo việc, chưa có kinh nghiệm thì đừng hòng. Cô cảm thấy mình bị gạt bỏ thẳng thừng.

Cô hoảng hốt bước đi. Mấy gã trai càn quấy huýt sáo đuổi theo khiến cô vô cùng sợ hãi. Cô bất giác quay trở về theo đường cũ nhưng lúc này cô hoàn toàn quên bẵng.

Một giọt mưa rơi bộp xuống, gió vừa chạy vừa rít lên như sói dọc theo phố vắng. Cô không biết đi đâu trú mưa và trong lúc luống cuống cô nhìn thấy cái hốc hổng dưới gầm cầu.

6
Tôi co ro, người run bần bật.

Trời như một đập nước bị vỡ, ào ào trút nước xuống. Không khí vừa ẩm vừa lạnh. Tôi tưởng tượng ra cảnh ấm áp khi nằm trong vòng tay ôm của bà chủ, tưởng tượng ra toà nhà hào hoa và hối là mình đã quá nôn nóng.

Có tiếng chân chạy đến rồi cô chạy vào. Cô gầy quá, gày như người đàn bà thôn quê mà tôi đã gặp. Cô tựa lưng vào tường, thong thả ngồi xuống, mà không phải ngồi xuống, đó là ngã sụp xuống. Tấm thân hư nhược ấy khiến ai trông thấy cũng phải mủi lòng. Tôi lặng lẽ tiến gần đến cô. Tôi muốn tìm một nơi nương tựa và ước ao hơn nữa là một chút ấm áp.

Cuối cùng cô đã bế tôi vào lòng. Cô nói: "Con Cún này thật đáng yêu!". Tôi thân mật áp người vào ngực cô, nghe thấy tiếng tim cô đập. Tiếng tim đập át cả tiếng gió, tiếng mưa, tôi cảm thấy chắc dạ.

Đêm thật là dài, hai chúng tôi không ai ngủ được. Sau đó cô kể cho tôi nghe chuyện của cô. Cô nói, cô như một con vật trong nhà. Ngoài việc phải cày bừa ruộng nương, cô còn bị đem bán lấy tiền. Cha cô ốm quanh năm, em trai cô không có tiền nộp học phí. Mẹ cô bắt cô phải nghỉ học để lấy một ông già đáng tuổi bố cô. Tiền sính lễ dùng để chữa bệnh cho cha cô và cho em trai đi học, ngày kia là ngày cô lấy chồng... Thế là cô bỏ nhà trốn lên thành phố.

Tôi cũng kể cho cô nghe chuyện của tôi.

Tôi là hạt ngọc được bà chủ nâng niu trên tay, ngày nào cũng được chủ chiều chuộng, nào tắm, nào chải đầu, nào xức nước hoa và còn trang điểm nữa. Những gì ăn ngon, uống ngọt tôi đã ăn uống chán chê cả rồi. Vì thế tôi ngán cảnh sống đó, tôi muốn ra cánh đồng để khỏi phải chịu gò bó, để tìm lại chút dã tính mà trời sinh ra cho tôi... Cho nên tôi mới bỏ nhà ra đi, chạy về nông thôn.

Cô ứa nước mắt nói, cô bị bán cho ông già ấy chỉ được có một ngàn tệ.

Tôi nói tôi đáng giá hai chục ngàn tệ.

Cô bảo tên cô là Hoa.

Tôi liếm mặt cô rồi nói, em cũng tên là Hoa.

(Tiểu thuyết tuyển chọn, số 1, năm 2008)

Truyện ngắn của Hồ Viêm (Trung Quốc)/ Phạm Tú Châu dịch

 

Source: Laodong
                    

  

Your comment

Smiley code

  • :) smiley
  • :( smiley
  • ;) smiley
  • :D smiley
  • ;;) smiley
  • :-/ smiley
  • :x smiley
  • :\ smiley
  • :p smiley
  • :* smiley
  • :O smiley

Your name
Email (is not shown)

Click here to generate new image if you can not see it.

Please input the code on above image before submit.

User comments


Back to top
MyRSS

Lan



Highlight post

< January, 2009 >
Mon Tue Wed Thu Fri Sat Sun
28 29 30 1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30 31 1
2 3 4 5 6 7 8