Chàng trai biết rõ là mình yêu công chúa và muốn làm mọi việc để có được nàng. Chiến đấu với con hổ ư? Điều đó không dễ, nhưng có thể là cơ may để chàng thể hiện tài năng và tình yêu của mình.Tuy vậy, chàng trai cảm thấy tham gia vào sự thách thức này không phải là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề, ngược lại, nó cũng có phần nào làm giảm đi giá trị của chàng, vì cuộc đấu này cũng gần như một trò vui của nhà vua bày ra cho dân chúng, mà không nhằm một mục đích chính đáng nào. Là người võ sĩ chàng không chịu làm trò vui cho thiên hạ như thế. Chàng cũng cảm thấy tình yêu của mình không đáng bị thử thách một cách may rủi như vậy. Chàng cũng không tin thần linh sẽ can dự vào việc này.
Hơn nữa, tuy yêu công chúa và hiểu nàng rất nhiều, chàng cũng có một chút lo ngại người chàng yêu sẽ vì sự thương cảm mà dành cho chàng con đường sống, bằng cách nào đó, sẽ không để chàng chọn cánh cửa có con hổ. Nàng vốn thông minh và khi đã muốn, có thể làm điều đó, bất chấp sự cấm đoán của nhà vua. Chàng không muốn người mình yêu sẽ quyết định như thế. Nàng có thể quyết định về phía nàng, còn phần chàng phải cho chàng quyết định chứ.
Với một chút suy nghĩ, chàng hiểu động cơ nhà vua muốn công chúa thành hôn với hoàng tử kia là tham vọng bảo vệ và mở mang bờ cõi. Liên minh với nước đó, để làm cho quốc gia mình hùng mạnh hơn, và có thể chinh phục các nước khác, là suy nghĩ của nhà vua. Chàng dũng sĩ cũng biết chàng hoàng tử kia si mê công chúa, ắt hẳn sẽ tức giận khi không đạt ý định lấy nàng làm vợ. Nếu vì tình yêu của mình mà để hai nước chiến tranh, nhân dân mệt mỏi, chàng cũng không thể làm.
Rõ ràng điều nguy hiểm nhất không phải là con hổ, mà là suy nghĩ của nhà vua. Chàng dũng sĩ bèn xin nói chuyện với nhà vua và xin cơ hội được thử thách một cách một cách mạnh mẽ hơn là chiến đấu với con hổ mà thôi. Chàng xung phong làm tướng bảo vệ biên cương ở những nơi nào khó khăn nhất. Bằng lý lẽ của mình, chàng làm cho nhà vua phải suy nghĩ lại. Ông thấy không khôn ngoan khi làm mất một dũng sĩ và sẽ bị dân chúng oán than vì trò thách đố tàn nhẫn này. Tuy nhiên, làm thế nào để tránh sự giận dữ của vương quốc láng giềng cũng là nỗi lo của nhà vua. Do đó nhà vua cho chàng thời hạn một tháng để giải quyết việc này, còn không, chàng sẽ không có cơ hội nào để lấy công chúa nữa.
Thấu hiểu nỗi lo này chàng dũng sĩ đã qua vương quốc kia, bí mật tiếp cận hoàng tử nọ. Hiểu được tình cảm với công chúa của hoàng tử cũng chỉ vì vẻ ngoài của nàng, chàng bèn vào vai một công tử cũng sành sỏi và hiểu biết nhiều về thế giới xung quanh. Làm quen với hoàng tử, chàng dũng sĩ dẫn hoàng tử đi qua một nước khác nơi đang tổ chức cuộc thi Hoa hậu hoàn vũ. Tại đây, hoàng tử đã bị sắc đẹp của hoa hậu làm mê hoặc, và hoa hậu cũng thích vẻ phong lưu, giàu có của hoàng tử, nên đã bằng lòng trước lời cầu hôn của chàng. Vậy là vấn đề giải quyết xong.
Ở nhà, vua thấy chàng dũng sĩ giải quyết vấn đề thật thông minh, nên rất hài lòng. Còn công chúa, thấy dũng sĩ đi coi thi hoa hậu mà không hề mảy may bị lung lạc gì, trong khi hoàng tử đó lại dễ dàng thay đổi, càng yêu dũng sĩ hơn và tin chọn lựa của mình là đúng. Cuối cùng, dân chúng được thấy một đám cưới vui vẻ giữa công chúa và chàng dũng sĩ.