"Nó cố che đi nỗi buồn sâu thẳm trong tâm hồn non nớt… Dẫu biết rằng cũng bao nhiêu đứa trẻ mất cha, cả mấy đứa con của những người thuỷ thủ trên chuyến tàu đó, nhưng bọn trẻ nhận được sự chia sẻ của tất cả mọi người, ròi thời gian sẽ làm dịu nỗi đau. Còn Luydo không được mọi ngươờ cảm thông, người ta khinh miệt cậu, xua đuổi cậu, người ta bảo cha cậu là kẻ xấu. Nếu sự việc đau buồn không được cảm thông lại bị vùi dập ắt sẽ sinh uất hận. Nhưng Luydo là một người quá hiền lành, yếu đuối để thể hiện sự tức giận đó ra bên ngoài, thâm chí chỉ là trong ý nghĩ. Sự tức giận đó dường như đã hoà vào nỗi đau làm vết thương trong tâm hồn càng sâu sắc hơn." Luydo đã chịu một sự đau đớn trong tâm hồn khi mà mọi việc đã xảy ra như vậy.Cả tuổi thơ của cậu đã được nuôi dưỡng bằng tình cảm thân tình của hai người bạn thân và cả sự chờ đợi đến tận cuối cuộc đời. Dường như tất cả những gì cậu bé Luydo có là hai người bạn, gia đình nhỏ bé bên bờ biển và hy vọng chờ cha về. Nhưng một ngày kia hai người bạn đã bỏ Luydo lại trên hòn đảo này, họ đi tới những chân trời mới rộng lớn hơn. Tất cả đã thay đổi… Và Vaze đã xuất hiện, cậu ấy không như xã hội sẽ tưởng. Một cậu bé tham vọng, kiêu căng đã trở thành người bạn thân thiết của Luydo từ đó cho tới cuối cuộc đời. Nhưng sự trống trải trong lòng Luydo, khoảng trống do thời thơ ấu để lại Vaze vẫn không thể bù đắp được vì đó là những tình cảm ban đầu, đặc biệt trong cả tuổi thơ đầy nước mắt.
Ngày Luydo mãi mãi ra đi là ngày mà Vaze đã dành được quyền sở hữu căn nhà trả về cho Luydo. Và mãi sau này hai người bạn mới trở về, họ đã khóc nhiều, họ ngồi bên hàng hiên ngày nào, nhìn ra bãi cát ngày xưa tất cả khung cảnh vẫn như xưa nhưng không còn hình bóng Luydo. Nhưng rồi họ lại tiếp tục ra đi theo con đường sự nghiệp của mình.
“Luydo về đến nhà ở cái nơi hoang vu và lạnh lẽo đúng như thằng bé lúc nãy nói. Nó chạy ra bờ biển đứng đó nhìn con tàu tráng lệ đang đi dần xa.”
“Vika đã không bao giờ khóc cho đến ngày hôm nay. Giờ đây Vika sẵn sàng khóc nhiều hơn thế này trước mặt Ludyo, và muốn nói rằng cậu ấy là người can đảm nhất mà Vika biết. Nhưng mãi mãi Luydo không thể trở về đây để biết được điều đó”
“Bờ biển này đã quá quen thuộc với hình ảnh ba đứa trẻ bao nhiêu năm về trước… Nhưng giờ đây biển sẽ chỉ còn là một bức tranh buồn trống rỗng”
Hai người đã đứng dậy để lại một khoảng trống mênh mông cho biển cũng như ngày họ ra đi để lại sự trống trải vô tận trong một con người
Truyện ngắn Biển câm lặng
…Tặng cho Luydo một món quà mà nó gợi lại những kỷ niệm đẹp đẽ và cũng vô cùng đau xót. Có thể ta đã gợi lại những kỷ niệm buồn của Luydo nhưng chắc cũng không làm cho cậu ấy đau khổ thêm chút nào. Luydo đã quá đau buồn, một vết thương trong tâm hồn không bao giờ được thể hiện ra dù là “trong ý nghĩ”. Hãy để cho tôi được biết, được nói đến, được nhìn thấy giọt nước mắt thực sự của cậu. Luydo hãy oà khóc chứ đừng cố kìm nén những giọt nước đang trào ra, như vậy sẽ đau đớn lắm. Dù gì thì tất cả đã trôi qua, quá khứ không thể đổi thay…
Trích truyện: Biển câm lặng - Otoada 2006