Welcome Guest


   

Sống /Chết

Post at: Friday, August 07, 2009 - 6:00 PM
Image of current story
một chút ảo hoặc cho một hiển nhiên và rất đời thường

Mưa tầm tã đã mấy ngày, trời đen lại giận giữ. Chiều nay, chút nắng yếu ớt may mắn hơn đã đến được với mặt đất, đã sưởi ấm được những nơi mỏng manh nhất. Cô bé tóc xù ngồi trong căn nhà bé nhỏ, phóng tầm mắt về phiá Tây xa vắng vàng vọt. Như mong đợi, như ngóng chờ một hình ảnh, một con người…..

……………………

Nhà cô ở cạnh nhà tôi. Từ cưả sổ phòng mình, tôi có thể biết được cô làm những gì, nhưng không vì thế mà tôi làm mấy cái chuyện ngốc nghếch mà bọn con trai trong lớp xuí bậy. Tôi tôn trọng cô và coi đó là một nhiệm vụ. Một nhiệm vụ tự nhiên, xuất phát từ lòng tôn trọng cô bé có mái tóc ngắn xù.

Tôi gọi “bé” vì nếu chỉ nhìn khuôn mặt thôi, không ai ngờ rằng cô ấy bằng tuổi tôi, mười sáu tuổi. Trông chỉ độ bằng một cô học sinh lớp sáu những ngày mới vào cấp hai, ngây thơ, trong sáng. Chúng tôi học cùng trường, cùng lớp. Tôi biết cô nhưng có lẽ cô không biết đến tôi. Tôi chủ động làm quen vì tôi biết rằng, với một người như vậy, sẽ chẳng bao giờ có chuyện cô  làm quen một thằng con trai ngổ ngáo như tôi. Cứ thế, tôi thân với cô hơn sau mỗi lần nói chuyện, từng chút một…. Trong lớp, cô chỉ cười khi nói chuyện với tôi. Tôi cũng vui mỗi khi thấy nụ cười toả nắng ấy hiện trên môi bé nhỏ kia. Cuối mỗi buổi học, tôi tự nguyện chở cô về, bất kể là trời mưa hay nắng. Trên chiếc xe nhỏ màu đen, tôi được nghe một ngày qua cô vui như thế nào, buồn ra làm sao…. Có những nụ cười, những tiếng khóc đã được chiếc xe đạp này chở đều đặn theo ngày tháng trôi. Thật vui vì có cô ấy ở bên.

Và tôi cũng nhớ mãi cái ngày tình bạn trong trẻo cuả chúng tôi bước lên thêm 1 bậc nữa.

Cuộc sống là những dấu chấm hỏi màu hồng kì lạ khi người ta yêu và chẳng một ai muốn tìm câu trả lời cho những dấu chấm hỏi ấy.

Được một thời gian, tôi phải chuyển đi nơi khác. Em đã khóc thật nhiều khi nghe tôi nói điều ấy. Nhưng….. giá như tôi có một lưạ chọn khác, một lựa chọn mà cả tôi và em sẽ không một ai phải buồn, phải khóc. Tôi không muốn nhìn thấy em khóc, không muốn phải xa rời em. Câu cuối cùng tôi nghe được nghe từ em là một lời chúc và một nụ cười thật tươi. Câu nói cho tôi niềm tin vào em, vào tôi, vào những việc cả hai sẽ làm….

-Em có chờ tôi không?

-Sẽ không chờ anh đâu!

-….

-Như vậy chẳng phải đã làm anh khó sống hơn sao! Anh cứ sống thật tốt, đừng nghĩ nhiều đến em. Anh nghĩ đến em, anh sẽ không tập trung vào học tập được, không sống tốt được!

-Vậy, em muốn……

-Không, em không muốn điều ấy. Em chỉ muốn anh làm được những gì anh muốn mà không phải vướng víu gì đến em. Em cũng sẽ sống tốt như anh.

-……..

Trời lại đổ gió, phố vắng lại, lạnh thêm.

Tôi đứng một mình, trong tôi trống rỗng. Tôi không buồn, cũng không vui. Chả gì cả…..

……………………………….

Không gian hối hả cuả đô thị, vòng quay ác nghiệt, nơi không tồn tại ngày hôm qua.

Đã được hai năm. Thời gian trôi qua với tôi còn nhanh hơn con sông chảy muà lũ. Tôi thi lên đại học. Những người mới. Những nơi mới. Tôi cứ lao đi trong công việc, trong những mối quan hệ, trong tất cả mọi thứ như thể ngày mai sẽ không còn nưã. Tôi đã vô tình quên đi mất rằng cuộc sống cuả tôi có thật nhiều thứ để quan tâm….. chứ không chỉ có việc học.

Tối thứ bảy,

tôi cho mình nguyên một ngày thư giãn với xe đổ xăng đầy bình, với tiền làm thuê căng tuí, với một cái đầu rõng tuếch hiếm có….. Đi mua sắm, đi vòng vòng hóng gió, đi chơi. Chỉ đơn giản là đi….

Một tối chơi bời thoả thích. Thời gian đã được sắp xếp những hai năm để được một tối như vậy. Những hai năm bận bịu, quay cuồng.

Đã từ bao giờ, tôi quen mua những thứ cần thiết với số lượng là hai cái. Gì cũng vậy. Một cho tôi một cho em. Giống như một lời nhắc nhở bản thân vậy, nhắc rằng trên đời vẫn còn một người con gái tôi yêu. Tôi luôn muốn em ở bên mình, thật gần, mãi mãi. Ấy vậy, tôi vẫn quên bẵng đi. Chẳng thể đổ lỗi cho ai, chỉ có thể chợt giật mình và quay về thật nhanh với quá khứ như một lời thú tội.

Thành phố về đêm luôn đẹp hơn. Không hiểu sao, tôi chả ưa cái nơi này những khi ánh dương chói loà chiếu rọi từng ngóc ngách. Nhưng lại vô cùng yêu từng con đường, từng ngõ phố khi lên đèn, khi ngập trong bóng đêm.

Tấp xe vào lề đường một cách bất chợt, tôi bỗng khựng lại. Một cách vô thức. Bên tai tôi không còn tiếng xe cộ lao đi vun vút, không còn tiếng người nói. Mọi thứ trong mắt tôi mờ lại. Tay tôi run lên và từ từ lần xuống chiếc điện thoại quen thuộc. Trong đầu tôi, hàng số điện thoại cuả em hiện lên rõ mồn một. Tôi bấm máy, gọi cho em. Cú điện thoại mốc meo 2 năm mới đụng đến lại.

Cái số điện thoại cũ kĩ ở ngay đầu danh bạ, tưởng chừng không bao giờ quên được ấy trả lời tôi với giọng nói vô hồn cuả tổng đài. . Mấy ngày sau, cũng vào số ấy, nhưng cũng chỉ nhận được những âm thanh kia. Tôi gọi về nhà với số bàn, số hàng xóm… “Nhà cô bé chuyển đi được một năm rồi.”. Chỉ có thế thôi ư?! Đấy là thông tin duy nhất tôi có hiện giờ. Cô ấy chuyển đi đâu? Tại sao lại chuyển nhà mà không nói cho tôi biết?

Tôi về lại nhà cũ. Chỗ ngày xưa tôi ở đã có người chuyển đến thay thế. Họ không biết rằng ngày trước, tôi đã từng ở đấy. Mọi thứ thay đổi.

Em đã không đợi tôi đúng như em nói. Tại sao? Tôi bỗng thấy lòng mình xót lại lạ thường. Cái cảm giác hối hận giờ đây như một tên đồ tể đứng cười khà khà còn tôi thì ngày càng tiến lại hắn. Tôi hối hận vì ngày xưa đã đồng ý để em không đợi tôi. Tại sao chứ? Tôi vẫn rất cần em, vẫn nhớ em, vẫn thầm đợi đến cái ngày được nhìn lại khuôn mặt bé nhỏ cuả em…..

Bác hàng xóm ngày trước đưa tôi một bức thư khi tôi đến hỏi thăm về em. “……Anh ơi, có lẽ lúc anh đọc bức thư này em đã không còn ở chỗ cũ nưã. Em chuyển đi với gia đình. Em xin lỗi vì đã không báo cho anh biết. Cũng xin lỗi anh vì em đã không cho anh số điện thoại mới. Anh hãy sống tốt nhé, hãy tìm cho mình một mục đích mới để sống, em không thể mãi mãi bên anh được nưã. Hãy hát cho em nghe mỗi sáng, bằng cách nào đó, em vẫn có thể cảm nhận được giọng hát cuả anh. Hãy ngắm hộ em bình minh trên thành phố vì em chưa bao giờ được nhìn thấy cảnh ấy……. và làm hộ em một việc cuối: hãy quên em đi và sống thật vui vẻ như anh đã từng sống. Đừng nhớ đến em vì em biết rằng điều đó thật nhẫn tâm đối với anh……”………

Em rời xa tôi. Vì sao?.........

…………………….

Anh ơi!

Cô bé choàng tỉnh dậy. Xung quanh cô, một màu trắng muốt lạnh toát. Mùi thuốc sát trùng xộc vào sống mũi cô cay xè. Có những tiếng beep đều đặn như giây đồng hồ. Toàn thân cô cứng đờ, đau buốt. Cô cảm nhận được sự vứng víu cuả những dây dợ đang quấn lấy mình. 

-À, em tỉnh dậy rồi!-Giọng nói cuả y tá nhẹ nhàng cất lên cùng với tiếng cưả khẽ đẩy vào phòng cô.

-........

-Em có mệt lắm không? Để chị lấy nước cho em!

-Chị ơi!-Giọng cô bé thều thào, khản đặc mệt mỏi.-Em....

-Em đang ở trong bệnh viện. Không sao đâu! Chỉ là ngất xỉu bình thường thôi mà!

Y tá nở nụ cười rất kịch, nhưng cũng không thể không khen cô ta, nụ cười kịch ấy xứng đáng cho giải Oscar về diễn xuất. Có lẽ không đủ vàng để cấp cho những ai diễn xuất tôt trên cõi đời này nên Oscar chỉ dành cho diễn viên.

Cô bé quay mặt đi chán nản. Cô đang ở trong bệnh viện. Toàn thân cô đau nhức khó chịu. Có những tiếp beep beep khô khan đáng sợ. Nó làm cô nhớ đến những bệnh nhân mắc bệnh nan y sắp chết trên TV. Thật kinh khủng!

Giấc mơ cô vưà trải qua bất chợt uà về. Trong mơ, cô thấy anh khóc. Cô cố gọi nhưng anh không không thể nghe thấy tiếng cô và cô thì chìm dần vào bóng tối sâu thẳm. Chỉ có như vậy thôi. Một cơn ác mộng khiến cô bé khẽ run lên sợ sệt. Cô chỉ có thể gặp anh trong giấc mơ mà thôi. Điều ấy còn làm cô đau hơn khi những cơn gió lạnh ngắt thổi qua, những mũi tiêm lạnh lùng chích vào cơ thể cô đều đặn mỗi ngày và nhiều nhiều nưã những cái đau đớn trong quãng đời cô đã trải qua......

Chiếc xe lăn được đẩy ra bên ngoài. Cô bé ngồi trên, khẽ thở dài, ánh mắt trùng xuống, buồn. Cảnh nơi này thật đẹp, trông nó như một khu nghỉ dưỡng cao cấp có  sao, có hạng. Đồi thông, hoa, gió nhẹ, chim hót... thật đẹp.

.............................................

-Ung thư tủy, rất hiếm, hai ông bà cũng biết đấy, ở những nước tiên tiến hơn, để chữa bệnh này, phải ghép tuỷ. Như trong những bộ film Hàn Quốc thường thấy.-vị bác sĩ cười khểnh kín đáo.-Nhưng để ghép tủy, phải có người tình nguyện hiến, và phải có cùng mẫu máu. Và tất nhiên, rất đắt!-Giọng ông bác sĩ già nhỏ dần, trầm dần, nhẹ nhàng như tan vào không gian nặng nề.

-..........

-Ông bà cứ suy nghĩ kĩ. Đó là cách gần như duy nhất để cứu sống cô bé. Giai đoạn cuối rồi!-Kèm theo đó là một tiếng thở dài khẽ khàng. Ông bác sĩ chậm rãi đứng dậy, rồi ra khỏi phòng làm việc.

Trong căn phòng với ba mặt là kính, trông ra khu rừng thông tĩnh lặng, có hai người trung niên nhìn nhau. Có giọt nước mắt kìm nén rón rén rơi trên má người phụ nữ.....

Buổi chiều, nắng trong vắt, nhẹ nhàng và chậm chạp trôi. Chập chạp bây giờ là con dao, bão tố bây giờ là liều thuốc.

...................................

-Bác có biết nhà cô ấy chuyển đi đâu không?

-Nghe đâu, họ cũng chuyển đi giống cậu. Nhưng, dạo này, có người bảo.......

-Bảo sao?!-Tôi lên giọng, mắt nhìn thẳng vào ông hàng xóm già. Tôi không thể chờ đợi cái sự lẩm cẩm chậm chạp cuả ông ta. 

-Bảo rằng cô bé ấy bị ốm nặng, về lại đây chữa bệnh!-Cái vẻ già cỗi khó chịu cuả ông ta khiến tôi muốn đi thật nhanh. Vẫn còn một chuyện nưã, tôi phải hỏi.

-Bệnh viện nào thế?

-HM!-Câu trả lời hay nhất trong ngày.

Tôi leo lên xe, chạy thẳng. Mặc kệ lão già khó ưa đứng đó, trông theo, lắc đầu.

Ông lão nhìn theo chàng thanh niên. Một câu nói khẽ cất lên, theo gió cuốn đi: “Trẻ!”

Cái ông già ấy muôn đời bị ghét bỏ. Ông ta nổi tiếng với tật rượu chè, cờ bạc tối ngày. Bị vợ con bỏ, ông ta càng xa đoạ. Đi đến đâu cũng chỉ khiến người khác tức giận vì cái sự lè nhè, vật vờ.

Bệnh viện HM,

Tôi lao vào phòng tiếp tân. Làm ầm ĩ lên vì những cô y tá cứ quấn chặt lấy mình và giả vờ khuyên giữ im lặng. Mục đích cuả họ đâu phải vậy. Nếu họ chịu nói ngay tức khắc cô ấy ở khoa nào thì đâu đến nỗi.

“Khoa nội. Phòng... tầng....”

Tôi lao đi, không để cho bất cứ ai có thời gian nói này nói nọ về những chuyện không đâu. Tôi vội, rất vội. “Em đang ở đây, ngay đây!”, đó là lí do tôi trở nên đùng đùng như thế này. Tôi muốn gặp em, hỏi cho ra nhẽ lí do cuả bức thư kia. Bức thư ấy không khác nào một bức thư tuyệt mệnh cả. Tại sao em lại viết lá thư ấy? Một ý nghĩ ngu ngốc nhưng hoàn toàn có thể xảy ra vưà trượt ngang qua dòng suy nghĩ cuả tôi. Tôi bước chậm dần. Lặng người. Sợ sệt.

Phòng cuả em đã ngay trước mặt tôi. Cácn cưả đóng chặt làm tôi càng lo lắng. Tôi đẩy cưả thật mạnh, mong chờ một ánh mắt quen thuộc, nhưng cái tôi nhận được chỉ là sự vắng ngắt cuả căn phòng. Không có ai trong phòng cả. Tay tôi buông thõng xuống như bị gãy. Em không có ở đây. Em ở đâu?

Tôi đi tìm. Hoang mang. Nhiệt độ trong tôi lúc này cao đến nỗi khó tin. Tim tôi đập nhanh bất thường.

...........................

-Ba à, có ai đến tìm con thì ba đừng nói con ở đây nhé! Họ đến chỉ làm con mệt hơn mà thôi! Con không muốn gặp...... “Kể cả anh sao? Mày không muốn gặp cả anh nưã sao?”-ý nghĩ ấy chợt nhảy vào đầu cô bé, câu nói chậm dần như dừng lại.  Nhưng rồi-.......bất kì ai! Con không muốn gặp bất kì ai!

Một tiếng thở dài nưã cuả buổi chiều. Nặng nề.

...........................

Anh chạy tới chỗ cô với sự dẫn đường cuả con tim. Vườn cây bệnh viện. Đưa mắt nhìn khắp khu vườn. Mắt Anh nheo lại, cố xác định lại chính xác nơi mà con tim đưa Anh đến. Nhưng, trước mắt Anh, chỉ có khoảng không rộng lớn với không một bóng người. Hy vọng bỗng chốc mỏng tang và yếu đuối như một sợi tơ trong cơn bão tuyệt vọng. Điều kì diệu giúp nó trụ vững là tình yêu. Tình yêu cuả Anh dành cho cô bé........

..............................

Phiá bên kia khu vườn, tại lối vào thứ hai khuất tầm mắt, có một chiếc xe lăn chậm chạp và một cô bé có mái tóc xù, đôi mắt nhắm hờ mệt mỏi.....

...............................

Đã rất gần rồi, một chút nữa thôi..... một chút nữa.....

...............................

1%,

Anh quay lại phòng cô bé và chờ đợi trong cái 1% hy vọng kia. Anh đã quá mệt sau một ngày không được nghỉ ngơi. Bên chiếc giường bệnh, Anh thiếp đi ngủ từ lúc nào. Đôi môi hé mở, cong cong như một đưá trẻ đang hờn dỗi.

...............................

Cô bé quay lại phòng một mình sau giờ ăn tối tập thể ở căng-tin dành cho bệnh nhân. Bàn tay bé nhỏ cuả cô khẽ rụt lại trước cưả phòng mình. Cô cảm thấy có điều gì đó, tim cô đập nhanh. Nhưng rồi cô cũng để bàn tay kia làm nhiệm vụ cuả nó. Đẩy cánh cưả, những giọt nước mắt bất chợt tuôn ra không thể hãm lại khi cô nhìn thấy Anh. Anh đang ở đây, rất gần, bên cô, từ khi nào. Cô đưa tay lên che đi tiếng khóc cuả mình. Tiếng khóc tan vào không gian bé nhỏ cuả căn phòng, vưà đủ để lay động, thức tỉnh mọi vật. Len lỏi vào giấc ngủ cuả Anh và làm Anh tỉnh dậy.......

-Em......

-.......-Tại sao anh lại ở đây? Em không muốn gặp ai cả! Anh đi đi!

-Em nói dối! Đúng không?

-

Không để cô nói hết, Anh ôm chầm cô vào lòng. Những giọt nước mắt cũng lăn dài theo khoé mắt Anh chảy xuống. Vỡ oà.

Cô bé nép vào lòng Anh, cảm nhận từng nhịp thở, từng nhịp tim cuả Anh. Cảm nhận cái cảm giác được bên Anh, lần cuối.....

-Tại sao em không nói cho anh biết? Sao em lại giấu anh?

Tiếng khóc tiếp tục vang lên run run.

Trông cô giờ đây xanh xao, tái nhợt đi vì bệnh. Nhưng niềm vui vẫn hiện lên trong mắt cô bé. Rạng ngời.

.......................................

Tôi lặng người đi khi biết tất cả mọi chuyện. Tại sao em không muốn tôi chờ? Tại sao em chuyển đi mà không báo cho tôi?...... Những câu hỏi ấy đều đã có câu trả lời. Một câu trả lời duy nhất.

Em nhìn tôi với ánh mắt thẳng tuột vô hồn và mệt mỏi. Hẳn vậy. Hôm nay..... đã sắp qua rồi. Sự sống cuả em giờ đây chỉ còn tính bằng ngày, bằng giờ. Quý giá. Một ngày nữa đã sắp qua, mạng sống cuả em lại thêm ngắn ngủi. Đôi mắt em nhắm lại, thiếp đi ngủ. Bằng cách nào đấy, tôi cảm nhận được niềm vui cuối cùng đang cháy trong em. Qua từng nhịp thở, qua nụ cười trong giấc ngủ .....

Mắt tôi nhìn thẳng vào bức tường trắng đối diện. Lúc này, đó là một khoảng không vô định. Ánh mắt tôi cứ trôi đi trong khoảng không ấy, chờ đợi một điều gì đó cột lại. Tôi cố nhắm mắt lại. Cứ nghĩ đến việc ngày mai, khi tôi mở mắt dậy, thấy xung quanh mình chỉ còn lại một màu trắng cô độc, nhận ra em đã không còn ở bên tôi nữa. Đó là điều tồi tệ nhất. Tôi không thể ngủ được với ý nghĩ ấy cứ luẩn quẩn trong đầu. Thật khủng khiếp!

....................................

Mặt trời lên, một ngày mới bắt đầu,

Tôi thức trắng đêm. Mệt mỏi. Nhưng so với em, sự mệt mỏi cuả tôi chẳng là gì cả. Tôi đi tìm bác sĩ trực tiếp điều trị cho em khi giờ hành chính vưà bắt đầu được vài giây.

Âm thanh to hơn bình thường đầu tiên mà ông bác sĩ già nghe được ngày hôm nay là tiếng đẩy cưả vào phòng làm việc cuả mình. Vị khách đầu tiên trong ngày và có lẽ là vị khách thô bạo nhất ông ta gặp trong đời là tôi. Nhưng tôi có lí do chính đáng cho những hành động cuả mình.

-Mất bao nhiêu cho một ca ghép tủy?-Đấy là những từ ngữ bình tĩnh nhất (tính cho đến thời điểm hiện tại) mà tôi có thể gào lên và ném chúng vào mặt ông ta.

-Đó không phải vấn đề. Quan trọng là có phù hợp hay không!-Có lẽ ông ta hiểu được lí do cuả tôi. Câu trả lời thẳng tưng và tức khắc là những gì tôi cần.

-.....

-Nếu cậu muốn, hãy đi xét nghiệm ngay đi, thời gian bây giờ gấp lắm rồi! Chắc cậu cũng biết!

-......

-Phòng xét nghiệm ở tầng..... gặp y tá trực quầy.......

Tôi không biết rằng ông ta có học qua tâm lý học hay ông ta có khả năng đọc được ý nghĩ cuả người khác. Điều đó mất cuả tôi một giây lăn tăn. Có lẽ tất cả những y bác sĩ trên toàn thế giới nên được trao tặng giải Oscar cao quý cho cái-mặt-kịch-vô-cùng cuả mình. Họ khiến tất cả bệnh nhân và cả những người khác phải tin và nghe lời họ 100%, thậm chí là sợ, sợ cái sự quá thật mà họ mang lại......... Đồng tử mắt đối với họ chỉ là chấm đen trang trí!

Mẫu máu cuả tôi phù hợp. Là mẫu máu phù hợp duy nhất từ trước đến nay tình nguyện hiến tủy cho em. Thật lạ. Người trong nhà không một ai có mẫu máu trùng hợp và cũng chẳng có ai tình nguyện hiến tủy. Tôi là người thứ ba đi xét nghiệm với một mục đích như hai người trước: hiến tủy cho em.

Mẫu xét nghiiệm lấy đi cuả tôi kha khá máu. Đó là lí do tại sao tôi lại cảm thấy mệt và choáng. Cả ngày hôm qua tôi đã không ăn gì, đêm qua tôi thức trắng. Tiếng thở dài khẽ cất lên.

Phòng bệnh cuả em,

Tôi trở lại phòng bệnh cuả em với bữa sáng trên tay và cái mặt xám ngoét bất thường. Chẳng một ai có thể làm lơ với bộ dạng của tôi lúc này, em cũng vậy nhưng tôi không nói vì sao. Dối rằng vì đêm qua tôi mất ngủ. Trốn đi cái nhìn sâu thẳm xuyên thấu cuả em. Nếu em biết rằng tôi tình nguyện hiến tủy, liệu em có chấp nhận phẫu thuật?

Tôi trở lại phòng làm việc cuả ông bác sĩ. Lần này tôi điềm tĩnh hơn. Hệt như một chú cừu non về đàn sau một đêm lang thang trong rừng già.

-Các thủ tục khác trước ca phẫu thuật sẽ được làm xong trong thời gian nhanh nhất có thể. Và nếu được, có lẽ tôi sẽ cho tiến hành phẫu thuật trước và làm thủ tục giấy tờ sau! Đây là trường hợp cấp bách.

-Xin...... hãy cứu sống cô ấy! Bằng bất cứ giá nào. Kể cả.......

-Điều đó có thể xảy ra. Tôi biết anh đang nghĩ gì!

-Tôi không quan tâm!- Tôi gạt phắt đi không gian vưà mới dịu xuống.

-......

-Hãy để cô ấy sống, còn tôi, các ông muốn làm sao thì làm!

Tôi ra khỏi căn phòng ngập tràn ánh sáng trước khi những giọt nước mắt kịp tuôn rơi trên má.

Tôi đi hiến tủy.

..........................................

8 giờ 30 sáng ngày hôm sau, lại một ngày nữa đã qua, có ai đó khẽ trút tiếng thở dài đầu tiên cuả hôm nay. Đâu đó trong bệnh viện thất thanh tiếng hét rùng mình, tiếng hét khản đặc nhoà trong tiếng khóc. Một ngôi sao nữa thắp sáng bầu trời đen ngòm đêm nay. Một người đã qua đời.

-Hôm nay, họ sẽ làm phẫu thuật cho em.-Kèm theo đó là một nụ cười nhẹ tênh, có phần gượng gạo. Nó giống như một trò loè bịp dụ dỗ trẻ con khi chúng sắp phải làm một việc gì đó khó khăn lắm với chúng.

-Ai....- tiếng ho khụ khụ khô khan làm câu nói cuả em đứt quãng. Tôi kiên nhẫn chờ đợi.-Ai đã hiến tủy cho em?

-Anh cũng không rõ, các bác sĩ nói lại rằng có người nước ngài nào đấy tình nguyện hiến tủy.-Lời nói dối trơ trẽn mà tôi đã mất một đêm để nghĩ ra mà tập nói sao cho đạt nhất cất lên không đầy 5giây. Tội lỗi.

-Họ tốt quá! Sao họ không đến gặp em để nói trước về chuyện này?

-Anh mong rằng anh có thể biết được họ nghĩ gì trong đầu để trả lời em!-Tôi dừng lại một chút, mắt nhìn thẳng vào em, ánh mắt tôi có phần run run.-Họ cảm thấy thương em, họ không nỡ nhìn thấy một cô gái trẻ phải bỏ cả phần đời còn lại trong sự tiếc thương tột độ cuả mọi người. Họ chấp nhận sự rủi ro đến với họ để em được sống. Em hãy sống cho thật tốt để xứng đáng với điều ấy, hưá với anh!

-.....-Em nhìn tôi hồi lâu rồi mỉm cười thật hiền.-Em hưá.

Y tá vào thực hiện những thủ tục kiểm tra cuối cùng trước khi đưa em ra khỏi phòng bệnh, đến phòng mổ. Nơi ấy, nơi ấy sẽ mang lại cho em sự sống....... Đầu tôi bỗng quay mòng mòng..... mọi thứ tối đen sầm lại trong mắt......... điều cuối cùng là tiếng y tá nhốn nháo và.......

...............................

Cô bé có mái tóc ngắn màu lông sẻ được đưa nhẹ nhàng vào phòng mổ, cánh cưả phòng mổ mở to đón cô vào và khẽ khàng đóng lại. Nụ cười hạnh phúc khẽ nở trên môi cô. Cô thở nhẹ nhõm và đầy niềm tin.

.................................

Phòng cấp cứu,

Các bác sĩ sau một hồi chẩn đoán, cho ra cái kết quả đau lòng:

-Cậu ấy bị xuất huyết trong, khá nguy cấp. Có lẽ do cậu ấy đã hoạt động quá sức sau khi hiến tủy ngày hôm qua.-Bác sĩ dừng lại, cuí mặt xuống đất, thở dài.-Cô bé được cậu ấy hiến tủy hôm nay đã vào phòng mổ chưa?

Y tá nhìn nhau trong ngân ngấn nước mắt. Run run trả lời:

-Cô bé vưà đi khỏi....... thì-Nỗi xúc động dâng lên, cô y tá nghẹn lại.

Mọi người ngầm hiểu mọi chuyện đã diễn ra như thế nào. Cả căn phòng ngập trong sự im lặng.

..............................

Ca phẫu thuật ở những phút cuối cùng bỗng trở nên khó khăn. Mạng sống cuả cô bé chợt mỏng manh đến lạ thường. Mọi khâu ghép tủy đã hoàn thành tốt nhưng... tim cô không đập. Các bác sĩ vô cùng hoảng hốt. Kiểm tra lại tất cả để chắc chắn rằng họ không mắc phải một sai sót nào.

Máy trợ tim. Biện pháp cuối cùng để giật lấy cô từ tay Tử thần. Những cú shock điện vẫn không thể nào làm tim cô đập trở lại. Tiếng beep kéo dài cùng cao độ vẫn lạnh lùng kêu, mặc cho những cố gắng cuả các bác sĩ.......

.............................

Tôi tỉnh dậy, đầu đau buốt, một cảm giác lạnh đến thấu xương chạy khắp người. Xung quanh tôi một màu trắng toát. Qua tấm kính trong suốt, cô y tá thoáng thấy tôi vưà tỉnh liền vội vàng chào mấy người đồng nghiệp, chạy vào phòng tôi. Mắt cô ánh lên vẻ mừng rỡ nhưng ngay lập tức nó không còn hiện diện nữa. Thay vào đó là nỗi lo lắng, chút thương tiếc. Cô làm tôi cũng buồn thương theo nhưng không biết vì lí do gì.

-Tôi ở phòng nào vậy? Cô gì ơi?

-Phòng hồi sức cấp cứu. Anh bị ngất xỉu vì.......-cảm thấy như đã lỡ lời, cô y tá liền dừng lại ngập ngừng rồi chuyển sang đề tài khác ngay lập tức. Và không quên kèm theo đó là một nụ cười. Nụ cười thật lòng.-Anh có đói hay khát gì không? Để tôi mang chút gì cho anh...

-Tôi bị làm sao?-Tôi ngắt lời cô, không lạ khi tôi thấy rõ sự lúng túng, sợ hãi trong mắt cô. Cô bị tôi ném một cái nhìn thẳng tưng lạnh lẽo và nghiêm túc.

-Anh chỉ bị ngất xỉu vì kiệt sức thôi.

-Không đúng?-Tôi dừng lại, tiếp tục nhìn cô..

-Anh bị xuất huyết trong. Chỗ xuất huyết gần với chỗ đã lấy đi cuả anh một ít tuỷ sống. Tôi không dám nói vì nếu như nói....... anh sẽ mất hết tinh thần. Anh sắp chết vì mất quá nhiều máu, lượng máu hiện thời trong cơ thể anh không đủ để dưỡng lành vết thương bên trong.-Cô nói với tone cao chót vót, nghe như thể đang hét lên sắp khóc.

-Tôi mừng vì tôi chết không vô ích. Cảm ơn cô!-Trái ngược hoàn toàn với ban nãy, giọng nói cuả tôi dịu lại, nhẹ nhàng.

Tôi sẽ chết để em được sống!

-Tôi nhờ cô được không, cô và tất cả y tá, bác sĩ trong bệnh viện này, điều cuối cùng trên đời.

Cô y tá quệt hàng nước mắt, chăm chú lắng nghe.

-Đừng nói với em rằng tôi cho em tủy. Hãy giữ kín điều này. Hàng năm, đến sinh nhật em, hãy gửi cho em một bó cúc vàng. Đó là loài hoa em thích nhất. Hãy nói rằng tôi đã đi xa, một nơi nào đó trên Trái Đất này. Nơi đó.... tôi luôn nhớ đến em.... mong em hạnh phúc.-Khoé mắt tôi nhoè lại. Tôi cảm thấy rõ rệt sự lạnh buốt mà giọt nước mắt kia đem lại cho da.-Tôi yêu em! Thật nhiều!..................

.............................

Cô y tá ôm mặt khóc ngay bên giường Anh. Một tiếp beep lạnh căm dài bất tận vang lên và căn phòng đông cứng.

Trái tim anh đã không còn đập nữa. Đôi tay Anh buông thõng, lạnh ngắt. Giọt nước mắt Anh lăn nhanh xuống gối tạo thành một chấm nhỏ sẫm màu. Các y bác sĩ bên ngoài lẳng lặng kéo mũ xuống, cuí mặt đau buồn.

Anh đã qua đời.

...............................

Tại phòng mổ cuả cô bé.

Những giọt nước mắt đầu tiên đã bắt đầu lăn dài trên má một vài bác sĩ. Ánh mắt buồn thăm thẳm, vô vọng. Bỗng, những tiếng beep beep đều đặn lại vang lên. Cả căn phòng như vỡ oà. Các bác sĩ vội vàng kiểm tra nhịp tim, mạch, nhịp thở. Họ không tin vào mắt mình nữa, cô bé đã sống lại, nhờ một phép màu nào đó.  Máy đo nhịp tim đang hiển thị sự sống cuả cô.... Niềm vui hoá thành giọt nước tuôn trào khỏi khoé mắt. Mừng cô quay trở lại với cuộc sống.

................................

Hạnh phúc là khi được nhìn thấy người mình yêu thương hạnh phúc.

Tình yêu là thứ mạnh nhất trên cõi đời này, nó khiến mọi người có thể làm những việc gần như không thể kể cả chết vì nhau..... Cái chết vì tình yêu là cái chết cao thượng nhất, nó không gọi là chết mà gọi là bắt đầu cho một cuộc sống hạnh phúc mãi mãi về sau......

Anh đã chết vì Cô, và Cô đã sống cho Anh, với một tình yêu nguyên vẹn....

  

                    

  

Your comment

Smiley code

  • :) smiley
  • :( smiley
  • ;) smiley
  • :D smiley
  • ;;) smiley
  • :-/ smiley
  • :x smiley
  • :\ smiley
  • :p smiley
  • :* smiley
  • :O smiley

Your name
Email (is not shown)

Click here to generate new image if you can not see it.

Please input the code on above image before submit.

User comments

Trang(anonymous)
câu chuyện còn gượng gạo, lời kể ko được hay cho lắm

Post time Tuesday, June 29, 2010 - 12:11 AM


tigonhong2210(anonymous)
toi khong thich mot cau chuyen mang nhieu mau sac co tich vi toi khong con tin vao co tich nua, nhung du sao no cung rat cam dong.Hay thuc te hon

Post time Monday, March 29, 2010 - 9:22 PM


Ghost Girl(anonymous)
rất sâu và xúc động, đáng để rơi nước mắt !♥!

Post time Tuesday, March 09, 2010 - 9:48 PM


thanhpholinda(anonymous)
chuyen nay co that hong vay? Neu ma co 1nguoi ban trai nhu the thi cung dang de yeu lam chu!

Post time Wednesday, February 10, 2010 - 3:54 AM


rainy(anonymous)
không biết nói j hơn ..cảm động ghê gớm .mình đang khóc đây..nếu như trong phim Hàn Quốc chắc sẽ không aj phải chết..như ng cái kết này lạ và hay hơn..

Post time Wednesday, January 27, 2010 - 9:53 PM


tung(anonymous)
hay, một câu chuyện vô cùng cảm động

Post time Thursday, October 15, 2009 - 12:10 AM


ladypig(anonymous)
câu chuyện hay nhưng buồn. Có lẽ nên để cho mọi người một một cái kết của riêng họ...

Post time Monday, August 31, 2009 - 9:16 PM


nhat ha(anonymous)
baj van rat cam dong,nguoj con traj da danh mot tjnh cao dep nhat, manh liet nhat cho den phuc cuoi cung cua cuoc song but em thay baj van phaj "thuc te" mot chut va em nghj anh ket truyen hoj voj vang....

Post time Tuesday, August 11, 2009 - 10:22 AM


s2_kay_s2(anonymous)
hay n pun` wa'.(

Post time Sunday, August 09, 2009 - 4:22 PM



Back to top
MyRSS
a world in side

cietisoonguyen



< February, 2012 >
Mon Tue Wed Thu Fri Sat Sun
29 30 1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11