Welcome Guest

hoahongxanh_hivong_17's story space

   

tình dại khờ

Post at: Wednesday, February 03, 2010 - 10:51 AM
một chuyện tình tuổi hai mươi thật đẹp nhưng nhiều nỗi buồn.....

Sinh ra trong một gia đình nhà nông đông con, chưa bao giờ cô cảm thấy xấu hổ vì điều đó mà ngược lại cô còn rất tự hào vì  ba má cô luôn cố gắng hết sức mình để nuôi 6 anh chị em cô ăn học đến nơi đến chốn. khác với 3 anh trai và hai chị gái, có lẽ vì cô là con út nên chưa biết nỗi vất vả nhọc nhằn của công việc đồng án. Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi với những tháng ngày tươi đẹp của tuổi thơ …

 

Năm cô bốn tuổi, cô đã biết đọc và viết nhờ các anh chị em trong gia đình .thế là vào năm lên năm, cô được học luôn lớp một mà không cần phải học mẫu giáo.nhỏ nhất lớp nên lúc nào cô cũng ngồi bàn đầu.là một đứa trẻ ngoan, hiền nên cô luôn được thầy cô và các bạn yêu quý. Năm nào cô cũng là học sinh khá  và luôn được giải thưởng viết chữ đẹp.

 

Bước vào cấp hai, bắt đầu được học tiếng anh, cô tỏ ra là một cô gái có năng khiếu về ngoại ngữ và người thầy giáo dạy tiếng anh của cô suốt 4 năm trung học đã khuyên cô sau này làm hướng dẫn viên du lịch. Lúc đó còn nhỏ nên cô chưa biết về ngành nghề tương lai cho lắm,thế là cô luôn cố gắng học và mơ về một ngày nào đó cô sẽ được làm một hướng dẫn viên…

Hết cấp hai, gia đình cô chuyển về thị xã vì anh trai lớn nhất gia đình cô chuyển công tác về tỉnh mới. anh trai lớn của cô-người mà cô luôn thần tượng là một người đàn ông đẹp trai và rất thông minh. Tốt nghiệp đại học huế ngành luật anh xin việc ở tỉnh Bình Phước, làm được 4 năm thì  anh xin chuyển về tỉnh mới để chuyển cả gia đình lên sinh sống. anh là trụ cột của cả gia đình nên mọi việc anh đều lo lắng rất chu đáo.cô luôn coi anh là mẫu người đàn ông lý tưởng  đén mức cô nghĩ rằng nếu sau này cô yêu ai và lấy ai, cô sẽ chọn một người đàn ông như anh trai mình

 

Hôm cô lên trường mới để nhận lớp là một ngày đặc biệt. đó là vào một buổi chiều cuối tháng tám.hôm đó cô đi cùng một người bạn đang dạo xung quanh trường để tham quan thì bất chợt trời đổ mưa. Tìm được chổ trú mưa, cô cùng bạn cô nói chuyện và lo lắng đường về thì mọt anh chàng trông rất thư sinh lại hỏi chuyện. anh bảo anh là học sinh sắp bước vào lớp 13 và anh cùng bạn tổ chức lien hoan chia tay ở trường cũ để đi học đại học. họ trò chuyện được một lúc thì mưa tạnh. Cô chào anh để về và anh đã đề nghị chở cô và bạn cô về. đó là lần đầu tien họ gặp nhau. Lần thứ hai họ gặp nhau là lúc anh gặp để chào cô trước lúc rời xa mảnh đất cao nguyên để đến với mái trường đại học quy nhơn.-nơi chắp cánh cho những ước mơ của anh.lần gặp nhau này họ cho nhau địa chỉ để liên lạc …

 

Cũng từ đó cô thay đổi dự định của mình.cô thích nghề giáo viên từ lúc nào không hay.có thể vì anh –Trung –tên chàng trai mà cô mới quen, nhưng cũng có thể là vì cô đã có những  suy nghĩ khác. Cô lựa chọn cho mình nghề giáo bởi cô thấy nó phù hợp với tính cách của cô. Cô yêu những đứa trẻ và cô mong mình sẽ trở thành một cô giáo nơi vùng cao. Gia đình và nhất là anh trai cô luôn động viên cô cố gắng học và cho cô tự lựa chọn ngành nghề để theo đuổi.

 

Biết mình là người không xing đẹp và tài năng như bao anh chị em khác trong gia đình nên cô luôn cố gắng học hành để không phụ long tin  yêu của ba má,anh chị Hằng-tên người bạn gái than nhất cấp ba của cô và cả của Trung nữa. Trung và cô thường xuyên liên lạc với nhau qua thư.họ quý mến nhau vì hai người cùng chung rất nhiều sở thích. Anh và cô đều thích ăn kem vào mùa đông, đi dạo một mình, uống café, thích đọc sách và nhất là đều chung sở thích học anh văn. Họ gọi nhau là Hàn Mặc Tử và Mộng Cầm vì cả hai đều thích thơ Hàn.trong những cánh thư hai người viết cho nhau luôn có những lời động viên an ủi cố gắng học hành để thực hiên  ước mơ của mình.

Đến năm lớp 12, khi đăng kí trường thi , cô đã đăng ký sư phạm anh văn ở trường đại học Quy Nhơn. Nhưng vì lý do gia đình cô đã phải thi ở một trường gần nhà cô.năm đó cô đã đậu và cô quyết đinh học ở trường đó. Cô nghĩ rằng dù có học ở đau đi nữa thì quan trọng vẫn là năng lực của cô mới quan trọng. cô vẫn liên lạc với Trung.khi cô nhận được kết quả đại học cũng là lúc trung quyết định thổ lộ tình cảm cùng cô. Cô thực sự rất vui vì điều đó, nhưng cô không cho phép mình nhận lời yêu Trung. Cô đã nói với Trung rằng cô không muốn để chuênj tình cảm ảnh hưởng đến việc học. yêu cô nên trung đã đồng ý với quyết định của cô.

Năm đầu tiên ở trường đại học phải sống xa nhà với cô thật nhiều khó khăn nhưng với sự giúp đỡ của cô bạn than –Hằng  cùng những cánh thư với lời động viien ân cần của Trung, ccoo đã vượt qua. Từ ngày học đại học, cô trở nên thay đổi hẳn. không còn là một cô gái nhút nhát và yếu đuối, cô trở nên tự tin và rất mạnh mẽ. đến năm học thứ hai, cô bắt đầu nghĩ về lời yêu của Trung. Cô đã suy nghĩ rất nhiều và cô đã đưa ra quyết định từ chối Trung. Cô biết làm như thế là có lỗi với Trung nhưng cô nghĩ như thế sẽ tốt hơn. Trung quá hoàn hảo, còn cô thì lại không hoàn hảo. anh đẹp trai, nhiệt tình và tốt bụng, lại học giỏi nữa nên sẽ luôn là ao ước của biết bao cô gái. Nhưng cô biết mình chỉ là một cô bé xấu xí, lại không thông minh. Hơn nữa cô chỉ thấy quý mến Trung chứ cô không thực sự yêu anh.Trung đã rất buồn khi nghe quyết định của cô, nhưng anh vẫn nói với cô rằng anh sẽ luôn yêu cô và chờ đợi cô.cô tự hứa với bản than mình rằng cô sẽ không nghĩ đến chuyện tình cảm suốt thời gian học dại học.thế rồi….

Cô bước vào năm học thứ ba . trong một lần về thăm ba má, cô đã quen một chàng thanh niên tên Toàn. Cô quen anh cũng thật tình cờ trên một chuyến xe bus.qua vài câu hỏi xã giao, anh xin cô số điện thoại để liên lạc. anh nói với cô rằng anh là sinh viên kiến trúc đang thất nghiệp,còn cô vẫn ngây thơ nói rằng cô là sinh viên anh văn năm thứ ba. Vài lần trò chuyện sau cô mới biết anh là công an huyện. anh nói anh lừa cô vì anh muốn thử cô , vậy mà cô vẫn trò chuyện cùng anh, và điều đó choa anh biết cô là một người con gái trong sang và không tính toán.

Câu chuyện sẽ không kết thúc ở đây nếu Toàn không giữ liên lạc với cô. Anh tỏ ra là một người biết quan tâm và hết sức tâm lý. Lần đầu tiên anh biết mặt cô là khoảng một tuần sau khi gặp nhau trên xe bú. Lúc đó cô mang khẩu trang nên anh chưa biết mặt cô. Anh đã vượt đoạn đường xa 70km để gặp mặt cô. Và cuộc gặp gỡ đầu tiên thật là ấn tượng.anh đã tặng cô một bó hoa 18 bông hoa hồng do tự tay anh bó .sau lần đó cô đã mến anh. Qua nhiều lần gặp gỡ và trò chuyện qua điện thoại và những dòng tin nhắn, cô đã yêu anh và anh cũng yêu cô từ lúc nào không hay,mà cũng chỉ là sau vài tuần quen nhau

Mà cuộc sống thì đâu có dễ dàng như thế. Khi biết gia đình cô là một gia đình gia giáo, anh đã rất tự ti và anh nói lời chia tay cô. Anh bảo rằng anh không xứng đáng với cô vì gia đình anh không phải là một gia đình hạnh phúc. Cô càng thấy nể phục anh hơn và yêu anh nhiều hơn vì anh sống vì Mẹ-người luôn yêu thương anh và hiểu anh nhất.với nhiều cố gắng rồi anh cũng tự tin và yêu cô nhiều hơn.

Anh cho cô biết rất nhiều về chuyện gia đình và tình cảm của anh. Anh đã từng yêu và yêu rất nhiều  nhưng có lẽ cô gái mà anh yêu nhất là Xuyến. họ gặp nhau thật tình cờ trong một hoàn cảnh thật éo le. Xuyến là con của một người đàn ông đi tù vì đánh bạc, còn mẹ xuyến là một người phụ nữ có nhiều chồng. anh yêu Xuyếnvì thương cho hoàn cảnh của Xuyến, họ đã yêu nhau đến mức anh quyết định sẽ bỏ ngành để đến với cô vì cô theo đạo và hoàn cảnh gia đình Xuyến không cho phép họ đến với nhau. Nhưng anh đã chọn ngành công an vì mẹ,giờ lại bỏ ngành thì cảm thấy có lỗi với mẹ. và hai người đã quyết định chia tay trong nước mắt.

Anh không giàu có, anh không đẹp trai nhưng lại là một người rất đào hoa. Tình yêu của anh và cô thật đẹp .họ yêu nhau và chờ đợi nhau . mặc dù xa nhau nhưng một tuần họ vẫn gặp nhau ít nhất là hai lần. khi thì anh lên thăm cô, khi thì cô bắt xe bus về thăm anh.họ đã có những phút giây nồng ấm bên nhau,trao cho nhau những nụ hôn ngọt ngào và cả hai tâm hồn khao khát yêu thương đã tìm đến nhau .giá như cuộc sống công bằng thì có lẽ hai người đã có những kết thúc tốt đẹp.

5 tháng họ yêu nhau có biết bao chuyện xảy ra với gia đình anh, bao nhiêu khó khăn cứ quấn lấy anh, làm anh cảm thấy mệt mỏi và muốn chạy trốn tất cả. và anh quyết định chia tay cô. Anh bảo rằng anh không thể đem lại hạnh phúc cho cô, anh không muốn cô sẽ đau khổ khi bên cạnh anh.cô đã cố gắng níu kéo anh nhưng vô ích. Anh là người quyết đoán,đã nói ra thì sẽ làm. Cô đành chấp nhận quyết định của anh rằng họ sẽ mãi chỉ là bạn. cô không trách anh, chỉ trách sao ông trời quá bất công với người cô yêu, chỉ toàn đem đến cho anh đau khổ

Phố giờ chỉ còn một mình cô bước, không còn anh bên cạnh cô thấy thật tróng trải và cô đơn. Cô tiếc nuối những ngọt ngào, hạnh phúc bên anh. Cô sẽ sống hết mình và yêu cũng hết mình, bởi cuôc đời này còn đang tươi đẹp mà. Cô sẽ bước tiếp trên con đường mình đã chọn. cầu mong may mắn và hạnh phúc sẽ đến với cô và cả người cô yêu nữa...........

 

 
                    

  

Your comment

Smiley code

  • :) smiley
  • :( smiley
  • ;) smiley
  • :D smiley
  • ;;) smiley
  • :-/ smiley
  • :x smiley
  • :\ smiley
  • :p smiley
  • :* smiley
  • :O smiley

Your name
Email (is not shown)

Click here to generate new image if you can not see it.

Please input the code on above image before submit.

User comments

Kim Ngân(anonymous)
Yêu nhau mà khi gặp khó khăn lại buông xuôi thì không thể gọi là yêu được

Post time Monday, October 25, 2010 - 8:47 AM



Back to top
MyRSS

hoahongxanh_hivong_17



Menu

Highlight post

Latest stories

< February, 2012 >
Mon Tue Wed Thu Fri Sat Sun
29 30 1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11