Anh lúc nào cũng dịu dàng với em.
Khi em bướng bỉnh, không bao giờ anh trách móc nặng lời như mẹ "Con gái con đứa mà thế ah.", không bao giờ anh thở dài ngao ngán như bố, không bao giờ anh lè lưỡi lắc đầu như cô bạn thân. Anh chỉ nhẹ nhàng "Càng bướng càng yêu.". Với em câu nói ấy sao mà ngọt ngào thế. Nó làm em hư đấy anh ah. Em sẽ bướng mãi để được nghe. Bướng bỉnh chỉ làm đầu em thêm cứng J nhưng nếu đầu em cứng, tay anh sẽ lại vuốt ve trên tóc “Tóc em rất mềm.”. Nghe chẳng liên quan gì anh nhỉ? Nhưng mà… em sẽ quên ngay cái đầu cứng để chăm chút cho mái tóc mềm mại dưới tay anh… nghĩa là quên đi được những gì không tốt để chăm chút cho những điều tốt đẹp. Anh đã dạy em như thế, anh biết ko?
Khi em nói em không biết đi xe đạp, anh không cười em như mẹ, không chê em lười biếng như bố, không trêu chọc em nhút nhát như cô bạn thân. Anh chỉ vui vẻ “Không biết đi càng tốt, anh dạy cho.”. Với em câu nói ấy sao mà đáng yêu thế. Chu đáo lắm ý anh ah! Tập với anh, ngã lên ngã xuống em cũng không sợ, vì anh sẽ không để em phải đau, anh nhỉ? Anh sẽ dỗ em đừng khóc, sẽ dán urgo cho em. Thậm chí sẽ cõng em về tận nhà nếu như trông em phụng phịu. Nghĩa là em thật quan trọng với anh, anh cần giữ gìn, bảo vệ em. Anh tốt lắm, anh biết không?
Khi em mong chờ, anh không nhìn em bằng ánh mắt khinh khỉnh như mẹ, không nghiêm khắc như bố, không chê em nhạy cảm quá như cô bạn thân. Anh chỉ âu yếm “Đừng buồn nhé”. Nghe thật khó mà không cười tươi. Nhưng anh đã invisible với em khi em cười và đợi. Điều đó… thật đau đớn anh ah. Thấy anh online mà không buzz em có thể giận dỗi. Nhưng anh invi để không phải nói chuyện… giống như gặp gỡ em là 1 phiền phức cần tránh…
Hơn cả xua đuổi, là trốn tránh…
Anh có biết, Nga đang bướng bỉnh cãi lại lời anh “buồn thì đừng ngồi vắt vẻo trên ban công, nguy hiểm lắm. Buồn thì nói chuyện với anh nhé”, em đang ngồi trên ban công tầng 4, cô đơn ôm nỗi nhớ và nỗi buồn xót xa… gió không dữ dội nhưng lạnh lẽo vô cùng và nước mắt rát trên má…
Anh có biết, em đang nhút nhát, ngồi đây 1 mình mà nỗi sợ trào dâng, sợ ngày mai nắng lên mang anh đi mất… Lúc đó em lại trở thành con bướm hoang dại cô đơn phiêu lãng giữa những cuộc tình… và khi mệt mỏi, biết tìm nơi đâu để dừng chân?
Em mong anh lắm… anh có hiểu không?
Tìm em đi...