BÀI THƠ CUỐI CHO LINH (*)
*
Tôi đứng dưới cột đèn đường
Nhìn bóng mình đổ xuống đổ xuống
Mặt đất đang nhiễm độc
Bầy thiêu thân nối đuôi nhau rơi trước mặt
Chợt nhớ lại con đường Linh thường đi qua
Nơi có nhiều cột địên
Những chiếc bàn Linh đã từng ngồi
Tôi đều quay trở lại vài lần
Dù vài lần chưa đủ
O
Linh đi xa đúng ngày tôi về
Một lần thôi và không còn gặp nữa
Chúng ta lớn lên trong chiến tranh
Yêu nhau trong cô độc
Và già dần trong hoang tàn ngăn cách
Linh và tôi thất lạc giữa đám đông
Tổ quốc là mắt nhìn da diết
Chúng ta chạy dọc hai bờ con sông
Bỏ lại sau tuổi trẻ
*
Bao nhiêu mùa thu trôi qua trôi qua
Tiếng vạc sầu giấu trong mắt khóc
Đau đớn vô cùng
Chưa một lần được ôm nhau, hôn nhau, xiết ngực nhau theo đúng định nghĩa của tình yêu
Nhưng tôi sinh ra để buồn vì Linh
Buồn cả trong bốn chiều không gian
Và buồn vĩnh viễn
O
Trong tình yêu
Tôi thấy mình như đứa con hoang
Bị xua đuổi vào trại mồ côi
Như con hủi
Bị đưa vào trại hủi
Một địa đạo vô hình đã ngăn cách Linh và tôi
Có lúc chúng ta đứng môi gần chạm môi
Mà vẫn biệt mù vô vọng
O
Kỷ niệm còn gì đâu một lời ru
Mà nhớ lại ích gì?
Khi đã nhạt nhoà chiếc lá rơi ngày ấy
O
Đêm hôm nay không còn là đêm của ngày xưa
Mặt trời cũng rất khác
Góc đường tôi đứng chờ Linh tuyệt vọng
Chiếc xe buýt tôi đi qua nơi Linh ở trọ
Cũng không còn là của chúng mình
Tôi và Linh vẫn đi trên đôi bàn chân cha cho
Vẫn hát bằng câu ca mẹ dậy
Chúng ta đã làm gì để bị quê hương ruồng bỏ?
O
Ngày đó
Tôi rất sợ ngọn đèn đường sẽ tắt
Bóng tối phủ chụp xuống trần gian
Và Linh không còn là Linh nữa
Tôi sẽ mất Linh mất cả những bàn tay
O
Tại một nơi xa thẳm của cơn giông
Rất xa rất xa rất xa
Tôi biết Linh đang suy kiệt trong góc thâm u nhất của số phận
Dày vò với những lá thư tình đã gửi
Và tiếc nuối cả những lá thư tình không nhận
Nhưng Linh ơi, Linh ơi, Linh ơi!
Giữa Linh và tôi là nhầy nhụa côn trùng
Là tiếng kêu thảm của bất lực
Nhớ nhau một ngàn lần
Một ngàn lần chưa đủ…
(*) Linh là tên trong thơ, không phải tên thật…
NGÀY KHÔNG CÒN NĂM MỚI
*
ở một góc công viên
dưới cây thập tự rũ máu
dòng người lũ lượt kéo về
sau những ngày nghỉ tết mệt mỏi
O
thành phố rùng mình tất bật nhịp sống cũ
trong nhếch nhác và hỗn độn
O
những tờ báo giấy đầu năm uể oải nằm trên sạp
nhìn báo mạng bằng đôi mắt căm thù
O
các nhà thơ tạm ngưng hiếp dâm thơ
sau những ngày đặt hàng cấp tập
chuẩn bị cho một mùa thu hoạch khác
O
đền miếu bội thực dịch lễ hội tiền thật, tiền vàng mã
cầu mong thời gian trôi nhanh hơn nữa
O
ả gái điếm quay trở về với công việc nhàm chán
xóm ngụ cư náo nhiệt trở lại
đôi vợ chồng trẻ đã hết thời trăng mật không biết làm gì trong lúc chờ tháng lương tới
đóng góp kịch liệt vào sự ồn ào của thế giới
bằng những trận khẩu chiến không báo ngày kết thúc
O
bão tuyết và súng nổ ở xa
vẫn xuất hiện đều đặn trên mặt phẳng truyền hình
cô phát thanh viên ngực căng phồng hạnh phúc mới
như vừa bước ra từ nhà hộ sinh
thôi miên lũ quạ đêm bằng bản tin được lập trình
thoả thuê với những gì đang có
O
khi người ca sĩ ăn khuya quay về căn phòng sang trọng của mình với thù lao “khủng” và bộ mặt thực nhàu nát
chiếc xe lấy rác cũng bắt đầu lên đường về vô định những ngày buồn
anh dìu em dưới tiết trời thanh minh
mơ về một ngày mai rất khác
*
(Sài Gòn, rằm tháng Giêng âm lịch 2012)
*
NGÀY TẾT MÀ SAO BUỒN LÊ THÊ
Gác chân giữa hai bờ sinh tử
Một mình một chợ đón giao thừa
Đêm cuồng như một con sóng dữ
Tháng Giêng mưa dầm quái dị chưa!
O
Rỗng túi, ngày ba mươi chết tiệt!
Khốn cùng vua chúa cũng lem nhem
Tình yêu khi đến hồi khánh kiệt
Chỉ còn rượu cặn với môi mềm
O
Cửa mở, gió lùa thông thống thổi
Âm binh từ địa phủ quay về
Trần gian đọng lại một dấu hỏi
Ngày tết mà sao buồn lê thê?
O
Song song tre trúc con đường cũ
Trái tim đập theo nhịp tango
Nỗi nhớ mang dáng hình dã thú
Nép mình sau một cánh hoa khô
O
Đêm sâu thăm thẳm, đêm trừ tịch
Khốn đốn hoa mai nở trái mùa
Hốc hác nằm nghe mưa rả rích
Thiên cùng Địa tận biết về mô!
O
Quỉ khốc thần sầu, cơn địa chấn
Điên điên dại dại cũng vì yêu
Thoát hiểm từ mối tình mạt vận
Một mình độc thoại với cô liêu
O
Pháo sáng nổ vang trời báo tết
Thời gian sắp xếp lại tháng ngày
Năm mới đến rồi năm cũ chết
Để người em gái hết thơ ngây…
(Viết lại từ bài thơ cũ năm 1973)


NGƯỜI ĐÀN ÔNG NGỒI TRONG NHÀ MỘT MÌNH
*
Người đàn ông ngồi trong nhà một mình
Mái đầu chia hai, nửa nhàu nửa bạc
Gió se lạnh như thổi từ Đà Lạt
Ông nghĩ quẩn chuyện đời
O
Sáu mươi năm trôi qua thật nhanh
Đời người như cơn địa chấn
Những đổ vỡ không thể hàn gắn
Đàn chim bỏ bày giận dữ bay đi
Không bao giờ quay đầu trở lại
*
Đêm, Mặt trời không còn tìm thấy
Nga ơi, Hương ơi, Thái ơi, Hải ơi!
Mầu đỏ ngày nào đã biến thành màu máu
Dưới vồng cải hoa vàng ngôi nhà của mẹ
Cánh võng cha nằm hôm qua, nay rất buồn
Không còn ai ngồi trong rừng già sâu thẳm
Mơ về một ngày mai tươi sáng hơn
*
Thành phố với những ngôi nhà cao tầng
Những quán bar và đêm thác loạn
Hai đứa trẻ xanh xao dưới gầm cầu
Tiếng hát "người đợi người"(*) trên truyền hình nghe xa lạ
Như viên đạn bắn thẳng vào quá khứ
Dự cảm một trận bão lớn không thể đảo ngược
*
Bước chân ông cũng dần chậm lại
Nhưng nỗi nhớ cứ dài thêm mãi
Dòng thời gian lũ lượt quay về
Những ảo ảnh lang thang bên ngoài thực tại
Ông ngước mắt nhìn trời
Mà lòng không thù hận
O
Người đàn ông ngồi trong nhà một mình
Ngọn đèn dầu, đêm cúp điện
Chỉ có ghế bàn là bè bạn
Góc bếp lạnh không còn hơi ấm
Những người đàn bà lần lượt lấy chồng
Lần lượt sinh con
Lần lượt trở thành goá bụa
Để trở về với tình yêu cũ
Hôi sinh kỷ niệm và ký ức
O
Người đàn ông ngồi trong nhà một mình
Chờ tiếng gõ cửa đầu năm mới
Thành phố ngủ sau 365 ngày mỏi mệt
Những con đường đã hết run lên bần bật
Đám đông tạm rút về ngôi nhà của mình
Thành phố có một ngày cô đơn và buồn bã
Ông nhìn vào khoảng trống giữa khung cửa sổ
Độc thoại với hư vô về một thời trai trẻ
*
(*) Nhạc Tôn Thất Lập
(Sài Gòn, chiều 6.1.2012)

KHÔNG CÒN EM
*
Không còn em, lá ngại vàng
Không em, thành quách điêu tàn rêu phong
Không còn em, mắt bớt trong
Không em, chưa chớm hoàng hôn đã buồn
Không còn em, nắng thôi hồng
Không em, hoa cỏ bồn chồn sớm mai
Không còn em, biết nhớ ai
Không em, trống vắng bờ vai một người
Không còn em, mây ngừng trôi
Không em, son nhạt, bờ môi rã rời
Không còn em, vắng tiếng cười
Không em, mặt đất và trời chia li
Không còn em, hết sân si
Không em, anh khép đôi mi nguyện cầu
Không còn em, đêm rất sâu
Không em, anh giấu mối sầu vào tim...
(2010)

BUỔI SÁNG
*
buổi sáng,
thức dậy sau cơn bệnh sinh tử
anh thấy anh ngồi tại chỗ thường ngồi trên ghế đá sân trường
và bên cạnh, chỗ em ngồi bỏ trống
O
anh thấy anh bước vào căn nhà cũ
không còn ai, chỉ có chỗ em nằm
không có nắng, chỉ còn mùi của nắng
và khoảng tường rêu phủ đã vài năm
O
anh thấy mình đi vào quán cà phê
dưới hàng me của một thời đại học
cô chủ quán đã trở thành ảo ảnh
bàn ghế xưa nay cũng không còn
O
bạn bè rất thân mỗi thằng một ngã
đứa đã xanh mồ, đứa vẫn mải mê…
O
anh rất sợ một ngày nào thức dậy
không còn em, chỉ còn lại nỗi buồn…
(LTS-1983)
TRĂNG HUYỄN MỘNG
Tài hoa ướt đẫm áo chiều
Có con dế nhỏ phiêu diêu bên đời
Chợt nghe cỏ khóc mộ người
Trăng khuya huyễn mộng, hết thời chiêm bao
Chao ôi, chỉ một lời chào
Đã nghe lau lách lẫn vào xưa xa
Thương em thương cả thật thà
Tro than bụi bặm cũng là quê hương...
(1972)

NẾU MAI EM RA CHỢ
*
Nếu mai em ra chợ
Mua giùm anh nỗi buồn
Ép trong cành hoa vỡ
Để nỗi buồn mênh mang
O
Nếu mai em ra chợ
Mua giùm anh nỗi nhớ
Giấu vào lòng trăn trở
Cho nỗi nhớ dại khờ
O
Nếu mai em ra chợ
Mua giùm anh câu hát
Thả trong tiếng dương cầm
Buông giọt đàn lặng câm
O
Nếu mai em ra chợ
Gửi giùm anh chút gió
Về sưởi ấm quê nhà
Cho những ngày chia xa
O
Nếu mai em ra chợ
Mua giùm anh dịu dàng
Bỏ vào dòng chữ cuối
Lá thư tình dở dang
O
Nếu mai em ra chợ
Mua giùm anh dòng sông
Để anh thả con đò
Phiêu bạt giữa đồi thông
O
Nếu mai em ra chợ
Mua giùm anh chữ tâm
Để anh làm bồ tát
Giữa lọc lừa tà dâm
O
Nếu mai em ra chợ
Mua giùm anh chút lửa
Thắp sáng trước hiên nhà
Trong ráng chiều thiết tha
O
Nếu mai em ra chợ
Thì hãy nhớ quay về
Quê nhà của em đó
Rơm rạ và chân đê
(Đà Nẵng 1970)

KHÔNG THỂ QUÊN
*
chưa gặp em đã khuynh thành
đã điêu linh một thời tuổi trẻ
để bây giờ trong xế chiều lặng lẽ
mới kịp nghe tim vỡ tan tành
(LTS-11.2010)

NẾU ĐI THÌ HÃY ĐI LUÔN
*
đi chưa hết một con đường
đã quay trở lại con đường vừa đi
O
xa nhau thì đã xa rồi
quên thì chưa biết quên rồi hay chưa
O
chuyện bây giờ chuyện ngày xưa
cứ yêu là nhớ cứ mưa là buồn
O
nếu đi thì hãy đi luôn
dùng dằng đi ở chỉ buôn mối sầu
O
đã đi nên ở thật lâu
đến khi bạc tóc long râu thì về
O
về chưa tới cuối nhà quê
đã quay trở lại con đê đầu làng
O
chiêm bao dưới cội hoa vàng
nghe trong tiềm thức ngày tàn thanh niên
CƯ XÁ,CÁI ĐÓI, TÔI VÀ EM
*
Đi đi,
Anh dìu em đi dưới hai hàng me đứng chào
đi qua những băng ghế dài mầu xám
giữa mùa đông
trong cái đói cồn cào
O
Chiều cư xá lạnh đến run người
phòng khách âm u không ô cửa
bàn ghế cũ, ly tách cũ, bức tranh cũ
Hạnh phúc đứng ngoài sân
chẳng thể bước vào
O
Ánh đèn vàng phủ xuống khuôn mặt em
Bóng tối ôm lấy em
Tiêng tí tách của lửa
Đêm rất thơm mùi con gái
O
Mưa rơi những giọt trầm
Như cung đàn thánh thót
Anh chôn nỗi nhớ vào vách tường rêu phong
không một chút hy vọng
những mất mát không thể trở về
O
Em ngồi,
tóc xanh,
da xanh,
áo vàng,
đôi tay gầy guộc
không thể xanh và gầy hơn được nữa
O
Không ai nói với ai một lời nào
Mật ngôn của sự im lặng
để nghe nhịp đập của trái tim mới tinh khôi
O
Tinh yêu như cơn địa chấn
Như vuốt sắc thương đau
Trong cơn phấn kích không cưỡng lại được
anh yêu em đắm đuối
O
Nhà thờ Mạc-Ti-Nho đổ chuông chiều thứ Bảy
cái đói lại trở về
không mong gì những ngày buồn sẽ qua
O
"Khuya rồi, em phải về thôi!"
Bóng em chìm trong hạt mưa nghiêng
lẫn vào quá khứ
Con đường Văn Khoa dài dằng dặc
O
Anh ngồi ôm mặt
Khóc một cuộc tình
thất bại
O
(Trích sổ tay THƠ-Sài Gòn 1973)

MỘT NGÀY Ở THĂNG BÌNH
*
sáng, giấu tay trần dưới gối
co ro trong mảnh chăn vuông
ngào ngạt hoa tre nở vội
tiếng gà xao xác cuối thôn
O
trưa nấp sau hè trốn nắng
khua đôi guốc mộc nhẹ nhàng
gió thoang thoảng mùi biển mặn
góc nhà bếp lửa tro than
O
chiều thơm tóc trầm con gái
mềm như dải lụa tơ tằm
mẹ từ linh thiêng vọng lại
em từ nỗi nhớ ngàn năm
O
tối, không có một tiếng động
chỉ nghe cây cỏ thở dài
mong sao chìm vào giấc mộng
khẽ khàng như một nhành mai
(Thăng Bình-Quảng Nam 1970)
BÀI THƠ VIẾT TẠI SÂN TRƯỜNG GIỜ TAN HỌC
*
mưa rớt dọc con đường
hàng cây dài gió lộng
sống trong cõi vô thường
tình yêu là viễn mộng
O
hạt rơi nhẹ nhưng mau
em kiêu kỳ rảo bước
tà áo dài sau trước
quấn quýt đè lên nhau
O
mưa vừa bay vừa rơi
trên tóc em bối rối
tay thon, mùi mực mới
che sao nổi mặt người
O
trái tim đập rộn ràng
phía sau hàng phượng đỏ
có một tôi đứng ngó
dưới sân trường thênh thang
O
chiều nay chưa giáp tết
mà đã chớm giao thừa
yêu em đời mỏi mệt
chỉ mong trời thôi mưa
O
em ôm cặp trước ngực
mây trắng phủ trên đầu
tiếng xe dừng thôi thúc
chân trước bước, chân sau
O
để mình tôi ở lại
gần nhưng xa vạn đại
tay vói hoài mê mải
biết bao giờ có nhau
(1970)

RƯNG RƯNG KỶ NIỆM
*
Bài thơ cũ chưa bao giờ kết thúc
Mối tình đầu đã dừng lại giữa chừng
Ở đâu đó lá thư tình rã mục
Kỷ niệm nào lúc nhớ chẳng rưng rưng!
O
Đêm dài ra là một ngày đổ vỡ
Trăng không về là thu đã hư hao
Nếu cuộc sống mong manh như hơi thở
Cửa tồn sinh, em hãy mở thật lâu
O
Thành phố rộng làm trái tim hẹp lại
Anh một mình đi giữa lá vàng thu
Nghe vang vọng những lời ru Mẹ dạy
Bên nhành mai hấp hối giữa sa mù
O
Anh còn nhớ đêm Quỳnh Châu hôm ấy
Mặt bàn nghiêng xô em ngã sang bên
Tượng thánh ngủ trên tường vùng thức dậy
Ôm chặt em như sư nữ ngồi thiền
O
Từ viễn mộng anh quay về ảo vọng
Và nằm dài trên trang viết dở dang
Tay nhón bắt giọt sương vừa mới đọng
Tưởng mặt em nước mắt chảy hai hàng
O
Bài thơ cũ hoá thân thành mây khói
Mối tình đầu dù có cũng như không
Lá thư tình chỉ còn là dấu hỏi
Kỷ niệm tan trong bong bóng xà phòng

LÒNG KHÔNG DÂU BIỂN
*
Có giận dỗi, có chia xa
Có quên, có nhớ mới là tình yêu
Trái tim lên giàn hoả thiêu
Nửa về địa phủ, nửa liêu xiêu buồn
Chưa bình minh đã hoàng hôn
Chưa đông buổi chợ đã không bóng người
Mẹ theo cánh hạc về trời
Con ôm mặt đất trọn đời đớn đau
Hết ngày dài đến đêm thâu
Sáng vui hạnh ngộ, chiều sầu chia ly
Mai về khép lại đôi mi
Lòng không dâu biển ngại gì mưa mau?

NGÀY CŨ PHÔI PHA
*
Có những lúc tôi muốn về Đà Nẵng
Và nằm dài trên bãi cát tuổi thơ
Tôi muốn chết trong rừng dương vắng lặng
Và tan đi như bọt nước xa bờ
O
Có những lúc muốn công kênh Trái đất
Và dìu em đi dạo dưới trời mưa
Tôi muốn nói đôi lời chân thật nhất
Thay cho những gì trí trá ngày xưa
O
Có những lúc nản lòng vì thất bại
Tôi một mình cô độc giữa trần gian
Em cứ chạy cứ lăn và quay mãi
Chỉ còn tôi đối diện bếp tro tàn
O
Có những lúc thèm ngồi trong bóng tối
Nhìn mùa thu tàn tạ đón mùa đông
Và trong chỉ một sát-na bối rối
Linh hồn tôi thất lạc giữa hư không
O
Có những lúc muốn ôm em thật chặt
Xiết ngực em trong nắng nhạt chiều tà
Để trút hết những nỗi buồn hiu hắt
Và trở về ngày tháng cũ phôi pha?
O
Có những lúc đứng tần ngần giữa chợ
Mắt nhạt nhoà nhìn những bóng hình qua
Vàng áo em hay vàng bông bí rợ,
Mùi nhà quê hay hương tóc lụa là?
O
Có những lúc tưởng đã quên vĩnh viễn
Chuyện ngày xưa lại lũ lượt kéo về
Sóng, cát, rừng dương, dấu còng và biển
Tiếng còi tầu vẫn rúc rất lê thê…

ĐÁM CƯỚI TRẦN GIAN
*
Em đi qua tiền sảnh
những bông hoa bạch tạng chạy đến trước, đến trước
những đôi vai trần
và những chiếc váy khoe đến chỗ không thể khoe hơn được nữa
O
Bản thực đơn lạnh lẽo nhìn chén đĩa vây quanh
Bầy người không ai quen ai ngồi gầm gừ như thú dữ rình rập làm theo động tác của đối phương
Bội thực những lời mời chào vô tận của nhũng kẻ vừa gặp nhau buổi sáng đã nhớ nhau buổi chiều hoặc chưa bao giờ biết mặt nhau
Chỉ là sự di tản của quán nhậu đến một nơi trang trọng
O
Ngọn bạch lạp không thể tối hơn được nữa trong ma trận bầy đèn điện dữ tợn nhìn kẻ lạ xâm nhập nhà mình
O
Cô dâu, chú rể, và rượu
chảy tràn trên sự trần trụi của hôn nhân
Những hình nhân đứng trên sân khấu biết là mình không thể nói dối hơn được nữa về cái gọi là hạnh phúc trăm năm
O
Không phải em
Không phải em!
chỉ là mặt phẳng
là chiếc bàn đa chiều mỗi người nhìn về một hướng
Không biết ai ở đầu, ai ở cuối
nó cứ xoay, cứ xoay
Không ai nói ai nghe một lời nào trong tiếng nhạc không thể lớn hơn được nữa
O
Em nói em nghe
nhỏ dần nhỏ dần đến lặng câm
về một đám cưới không bao giờ xảy ra…
(2007)

ĐÀ NẴNG MỘT CHIỀU XUÂN
*
nếu mai mốt trái tim tôi còn đập
tôi sẽ về Đà Nẵng để nhớ em
tôi sẽ giữ đôi chân không lập cập
để sương đêm đừng thức giấc bên thềm
O
lối vào đó, ngày xưa tôi vẫn nhớ
nắng chiều xuân, hoa đỏ rụng đầy sân
em khép nép như con mèo run sợ
sợ tôi vào xô ngã mộng phù vân
O
em giầu sang còn tôi nghèo lật đật
em bước đi, đuôi mắt vắt ngang trời
tôi ngó xuống mặt đất này quá chật
còn chỗ nào cho hy vọng rong chơi?
O
tôi quắt quay với tuổi đời 18
cố quên em khi nỗi nhớ chưa đầy
cố phai đi khi tình còn rất đậm
nhưng quanh mình ảo mộng vẫn trùng vây
O
chỉ gặp em một lần là vương mãi
gió sông Hàn se lạnh cuốn em đi
nay nhớ lại tôi thấy mình vụng dại
bao nhiêu năm theo đuổi cuộc tình si
O
bên nưóc Mỹ em có còn ngửa mặt
có còn nhìn bằng ánh mắt tiểu thư
em có nói bằng đôi môi mím chặt
mặt có buồn như dòng cuối trang thư?
O
thôi em ạ, nếu ngày xưa đã chết
ta vẫn còn hiện tại để chờ mong
em hãy tập cho trái tim thảng thốt
ngay cả khi bếp lửa đã thôi hồng
(LTS-12.2010)

ĐỦ QUÊN LOÀI NGƯỜI
*
Nửa đêm đói mửa mật xanh
Thức dậy anh vội chạy quanh mượn tiền
Trong cơn khao khát phát điên
Nước trong một chút đủ quên loài người
(1972)
*