Chàng trai thấy mình quá hạnh phúc, chàng say mê mọi thứ bao quanh câu chuyện tình yêu của mình và chàng tin tưởng tuyệt đối vào những kỷ niệm êm đềm qua đi suốt gần 20 năm. Dù tin chắc rằng tình yêu của hai người là mặc nhiên, là sự thấu hiểu mà không cần bày tỏ, nhưng chàng vẫn không khỏi hồi hộp khi quyết định nói lời cầu hôn. Chắc hẳn cô ấy cũng đã chờ đợi rất lâu rồi. Đó là vào một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ. Hai người đã tâm sự rất nhiều, ôn lại những kỷ niệm buồn vui xưa kia. Liệu tất cả ký ức và niềm tin của chàng trai đã đủ sức thuyết phục cho lời câu hôn ấy? Cô gái đã không trả lời. Cô vẫn nhìn chàng trai bằng ánh mắt với tình cảm tha thiết như xưa nhưng chứa đầy nỗi buồn rồi im lặng quay đi, để lại chàng, một cái bóng đen lặng lẽ. Cô không bao giờ quay lại khu vườn nữa.
Tags:
Thursday, December 29, 2011 - 1:04 PM
...Lão ngợp hồn trong sắc vàng của mai, lâng lâng chơi vơi trong hương mai. Lão thấy mình như trẻ lại trong tiếng réo gọi của mùa xuân. Lão nằm, nhìn lên đầy vàng mai. Lão ngồi xuống, mai vàng. Lão chạy trong vàng mai. Lão bay trong mai vàng. Bay trong mùa xuân của núi rừng. Trong màu vàng xuân lão thấy hình như cô ấy ẩn hiện đọc những vần thơ về mối tình đầu của họ.
Saturday, December 31, 2011 - 8:20 PM
Sương sớm thầm nhẹ trên những ngọn trầu. Sương tươi xanh trên mủng trầu của bà.
Một người đến chọn lộc đầu năm.
Hai người, rồi ba người đến mua lộc…
Saturday, December 31, 2011 - 8:14 PM
Friday, May 06, 2011 - 5:36 PM
Friday, May 06, 2011 - 5:32 PM
Friday, May 06, 2011 - 5:28 PM
Tags:
Wednesday, November 10, 2010 - 7:41 PM
Tags:
Saturday, November 06, 2010 - 11:32 PM
"Thế giới này sao rặt những thằng điên và những chuyện điên loạn" – ông giật phắt lá thư dán kỹ từ tay gã thư ký đang đứng rúm ró trước cửa phòng. Lần này là lần thứ 5 ông nhận được thư hắn. Lời lẽ trong thư vẫn như những lần trước: "Ông phải bố trí cho tôi chức phó phòng B, nếu không ông sẽ biết tay tôi!".
"Đồ chó đểu" – ông ngã vật xuống ghế, tức muốn trào máu. "Cái quân mất dạy, hết người chọc phá, đi phá một lão già!".
Saturday, August 15, 2009 - 3:47 PM
Một ngày, trên bến sông xã Vũng, người ta vớt được xác một cô gái đã trương sình, khắp mình lỗ chỗ vết cá rỉa, chỉ còn trơ lại duy nhất khuân mặt là nguyên vẹn, môi trên có điểm một nốt ruồi to bằng hạt đậu. Cô gái chừng 18 tuổi, không phải dân xã Vũng.
Cái xác vô chủ được đem chôn ở nghĩa địa, rối gửi bố cáo đi các xã trong huyện tìm tung tích. Thời gian trôi qua, cái xác vẫn là xác vô chủ. Trong huyện lỵ nhỏ bé neo người này, đó là một việc lạ lùng. Cho nên câu chuyện về cô gái chết trôi dần trở thành câu chuyện khào của dân chúng cả xã Vũng. Kẻ nói này, người nói khác tạo nên một giai thoại thêu dệt về một vụ giết người đoạt của hay một vụ tự tử vì tình...
Saturday, August 15, 2009 - 3:05 PM
Ông lão ngồi môt mình bên đống lửa, ngó mông ra bãi biển như trông ngóng một cái gì. Trên bãi biển chỉ có hai người, Thắng và ông lão.
Thắng lặng lẽ đến gần ông, ngồi bệt trên cát, tay cầm một thái thông khô đã ngả sang mầu đất. Đợi cho ông lão định thần, Thắng hỏi:
- Chỗ này trưóc kia có phải là nhà lão Ngọc không ông?
...
Thursday, March 20, 2008 - 5:45 PM
Chị tình cờ gặp anh tại cuộc triển lãm khoa học thành phố biển. Hôm đó, sau giờ đứng lớp, buồn chán với lũ học trò đi chân trần khó dậy, không biết làm gì, chị đi tha thẩn một mình nhìn biển động với những con sóng lăn tăn xô bờ, những chiếc thuyền thúng nhấp nhô xa xa và gặp anh. Anh quen chị như cơn mưa đầu mùa chợt đến sau những ngày nắng gắt, để lại dư vị ấm áp nhẹ nhàng. Ở vào tuổi xấp xỉ 30 như chị, có một mối tình để nhớ nhung đã là chuyện hạnh phúc. Có một người yêu thương mình càng là chuyện “Thiên hạ đại sự” nói như chị Bích làm chung phòng mỗi khi ngán ngẩm cảnh phòng không đơn chiếc của chị. Nhưng giữa đại sự và đại loạn chỉ cách nhau một khoảng nhỏ. Anh công tác ở xí nghiệp cơ khí tầu biển, mồ côi cả cha lẫn mẹ nên cuộc sống cũng khá vất vả...
Thursday, March 20, 2008 - 5:43 PM
Căn nhà đắp đất lọt thỏm giữa đám bắp trơ gốc trông giống kho chứa thóc với hai chái bè ra sơn phết đủ loại sắc mầu đồng bóng trông hệt một cái mê cung bát quái lập dị nhìn vào là nhức mắt, buồn nôn...
Thursday, March 20, 2008 - 5:41 PM
Cởi chiếc áo blouse vắt sau ghế, bỏ ống nghe sang một bên, bác sĩ ngã mình xuống chiếc giường dành riêng cho ông trong phòng trực. Thời tiết oi bức với những cơn mưa đầu mùa không ướt đất chỉ làm tăng cái nóng. Buổi trưa, bệnh xá vắng người. Các y tá hộ lý đi xuống dưới lầu tìm chút gío mát. Chỉ còn lại với căn phòng ngột ngạt thuốc men, bác sĩ nhấp một ngụm nước, cay đắng nghĩ về mình. Những lúc vắng vẻ như thế này, ngồi đơn độc bên ấm trà nóng đậm đặc mà cô y tá pha riêng cho ông, bác sĩ mới có thì giờ soi rọi lại mình, nhìn lại niềm bất hạnh không làm sao giải thích nổi...
Thursday, March 20, 2008 - 5:40 PM
Một người già qua đời ở cái tuổi 71 chẳng có gì là lạ trong cuộc sống ngắn ngủi tạm bợ này. Thất thập cổ lai hy, sống trên 70 đã là hiếm.
Bằng tấm lòng thành khẩn xót xa, người ta đặt bà cụ nằm trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, tài sản duy nhất còn lại trong cái chái nhà siêu vẹo, dột nát, tàn tích của một cuộc chiến đại qui hoạch biến đổi biết bao số phận con người. Trong cuộc chiến này, người nghèo đi xuống nhiều hơn là đi lên sau một thời gian vung vít với đồng tiền theo kiều tiêu xài bạt mạng của người vừa mới có trong tay một số tiền qúa lớn. Rồi kẻ ít người nhiều, có tiền bỏ tiền, có sức bỏ công, lo cho cụ tấm vải liệm, cái quan tài, bó hoa, nén nhang, xe đòn và đưa cụ đến nghĩa trang yên nghỉ. Giữa thời buổi hỗm mang này, bao nhiêu đó đã là qúi, nhất là đối với một người gìa...
Thursday, March 20, 2008 - 5:35 PM