Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo:
- Nhà ngoại ở cuối con đê.
Monday, November 17, 2008 - 10:26 PM
Thằng bé mặc bộ quần áo rách phong phanh bước chân sáo trên đường mặc gió lạnh. Nó ghé vào một hàng phở nhỏ, nghèo nàn bên góc phố, đường hoàng nói lớn:
Monday, November 17, 2008 - 10:23 PM
Chiến tranh ác liệt. Bố ra chiến trường. Mẹ dắt con đi sơ tán khắp nơi.
Monday, November 17, 2008 - 10:20 PM
Em ngông nghênh như một đứa con trai, cứng đầu bướng bĩnh khó có ai chịu nổi. Thế mà em lại yếu mềm mỗi khi nghĩ đến anh. Lần đầu gặp, ánh mắt, nụ cười, cả cái dáng cao gầy ấy cũng đã theo em vào giấc mơ.
Monday, November 17, 2008 - 10:18 PM
Once had a girl, or should I say, she once had me...
She showed me her room, isn't it good, norwegian wood?
She asked me to stay and she told me to sit anywhere,
So I looked around and I noticed there wasn't a chair.
I sat on a rug, drinking her wine, biting my time,
We talked until two and then she said, "It's time for bed"
She told me she worked in the morning and started to laugh.
I told her I didn't and crawled off to sleep in the bath
And when I awoke, I was alone, this bird had flown
So I lit a fire, isn't it good, norwegian wood.
Tags:
Wednesday, October 29, 2008 - 7:53 AM
Hôm nay là ngày đầu tiên chị về hưu. Tối hôm qua chị tự nhủ ngày mai sẽ dậy muộn một chút, tận hưởng cái thú nằm lơ mơ trên giường lâu nay đối với chị vẫn bị coi là xa xỉ.
Monday, October 20, 2008 - 6:37 PM
Cáp treo qua biển có thể là sự kiện lớn đối với một vùng biển. Còn dự lễ khánh thành cáp treo chỉ là một sự kiện nho nhỏ, như mỗi chi tiết bình thường có thể xảy ra trong cuộc sống hàng ngày, trong tình yêu, trong nỗi nhớ và sự giận hờn của mỗi người. Nhưng người ta có thể nhìn mong đợi cả hai, nếu yêu thương nhớ nhung thật sự. Tác giả viết về tình yêu của một cô gái vùng biển. Một câu chuyện vui và nhẹ nhõm.
Monday, October 20, 2008 - 6:34 PM
Họ là ba anh em họ, cao gần bằng nhau. Tuổi tác và sự mập ốm không khác biệt nhiều. Xếp theo tôn ti trật tự gia đình, người có vị thế cao nhất là Vũ Hùng, tiếp đến Vũ Dũng, sau đó Vũ Trụ. Họ từ vùng quê nghèo vào thành phố lập nghiệp.
Monday, October 20, 2008 - 6:29 PM
Qua hai lần cửa khóa, bỗng tôi nhìn thấy bóng cô nữ sinh trắng toát thơ thẩn đi ngang đám đàn bà con gái cặm cụi đập hột dưa trong hẻm.
Như một cơn mơ, như một hoang tưởng.
Monday, October 20, 2008 - 6:26 PM
Đám tang mẹ đã xong xuôi. Nàng nằm gối lên chiếc áo khoác của mẹ. Nước mắt cứ thấm dần, thấm dần làm một bên áo thẫm màu lại. Nàng còn lại một mình, không, nàng còn bố, một ngày nào đó nàng sẽ đi tìm bố của mình, dù ông có nhận hay không thì nàng vẫn sẽ tìm.
Monday, October 20, 2008 - 6:25 PM
Ben bệnh rất nặng, nhà thương và các bác sĩ đã chê và ông được đưa về nhà để nằm hấp hối.
Monday, October 20, 2008 - 1:41 PM
Cô cười. Cười như người xé vải. Đám bắc rạp ngoài sân, đám phường bát âm đang ầm ĩ sắp xếp chỗ ngồi ngoài hiên dừng hết cả lại. Cả cái sân rộng đang nhốn nháo tiếng người bỗng im bặt. Chỉ có tiếng cười của cô lan ra tức tưởi, xót xa. Chồng cô, chú Câm vừa chết.
Monday, October 20, 2008 - 1:35 PM
Ba tên cướp mang súng phục trên con đường núi buộc một chiếc xe ca chở khách dừng lại. Nhìn thấy cô lái xe xinh đẹp, chúng kéo cô xuống, xúm vào ôm ấp hôn hít quờ quạng.
Monday, October 20, 2008 - 1:33 PM
Truyện do một người bạn gửi. Không biết rõ tên nhưng thật sự cảm động.
Tags:
Thursday, October 02, 2008 - 2:42 AM
Người đàn ông cao hơn đeo kính nói điềm đạm “Mời anh theo tôi”. Trong tiểu thuyết trinh thám các nhân viên an ninh quen dùng những mẫu câu như vậy.
Sunday, September 28, 2008 - 7:16 PM