Chương "Kết thúc thứ ba" đưa ra một giải pháp khá hay cho bông hoa. Tuy vậy, đó chỉ mới là dự định của bông hoa. Hãy xem những gì sẽ xảy ra khi bông hoa quyết định giành lấy tình yêu cho chính mình.
Bông hoa muốn có cơ hội bày tỏ tình yêu với chàng hoàng tử, và chỉ có trở thành người, điều này mới có thể thực hiện được. Bông hoa cảm thấy tình yêu cho chàng hoàng tử quá lớn và háo hức muốn hóa thân ngay.
Nhưng nó chợt nghĩ lại, nếu mình hóa thành người, bên mộ công chúa sẽ không còn bông hoa nào, có thể hoàng tử sẽ tìm một bông khác thế vào để làm đẹp cho nơi yên nghỉ cùa người yêu, lúc đó chắc gì chàng còn nhớ đến bông hoa ngày xưa và dồn sự chăm sóc cho bông hoa mới. Nghĩ mãi, cuối cùng bông hoa xin thêm một điều ước: ước mình vừa có thể là bông hoa bên mộ vừa là một cô gái thực sự. May mắn thay, điều ước được chấp nhận.
Sáng tinh mơ hôm sau, khi hoàng tử đến nơi chàng thấy một cô gái xinh đẹp giản dị đang dọn dẹp lá cây rụng bên mộ công chúa. Kề bên mộ, bông hoa vẫn đang khoe sắc, thấy chàng đến thì khẽ nghiêng cánh chào.
Hoàng tử rất ngạc nhiên khi thấy cô gái lạ. Chàng chưa bao giờ gặp cô ấy và bình thường ngôi mộ này cũng chỉ có chàng đến thăm thường xuyên. Vương quốc quê hương của công chúa quá xa xôi, thỉnh thoảng triều đình bên đó mới cử người đến viếng công chúa. Chàng chào cô gái và hỏi "Sao cô lại chăm sóc ngôi mộ này?". Cô gái mỉm cười dịu dàng nói "Thưa chàng, em là người quét dọn nghĩa trang này. Dọn dẹp ngôi mộ đây cũng là bổn phận của em mà thôi". Cô gái còn giúp chàng chăm sóc cho bông hoa mà chàng đã coi như người bạn.
Chàng hoàng tử thấy vui vì quen biết cô gái. Chàng mến sự dịu dàng, chăm chỉ và thái độ lắng nghe, chia xẻ của nàng. Dần dà, ngày qua ngày, cô gái đã trở thành một người bạn thân thiết mà chàng có thể tâm sự. Cô đặc biệt rất cảm kích trước tình cảm của chàng dành cho công chúa và nghĩ rằng tình yêu của chàng thật cảm động và đẹp đẽ.
Hoàng tử đã vui vẻ và lạc quan hơn khi nhìn về cuộc sống và tương lai. Chàng hiểu mình còn nhiều nghĩa vụ phải làm với thần dân, nhiều ước mơ cần thực hiện. Chàng không thể u sầu suốt đời với mối tình dang dở.
Cô gái quét dọn nghĩa trang - chính là một hóa thân của bông hoa - cũng hiểu thêm hơn về hoàng tử. Tình cảm của cô lúc này có thêm sự tin tưởng vào người đàn ông chung thủy mà mình yêu. Cô đã yêu hoàng tử như một cô gái yêu một chàng trai bình thường. Nàng vẫn chưa mở lời với chàng, nàng chờ đợi điều đó đến trước từ chính trái tim chàng. Nàng chỉ lặng lẽ chia xẻ, trò chuyện với chàng ngày ngày và với bông hoa khi chàng ra về. Bông hoa nghe và hiểu hết tâm tư của hóa thân mới của mình.
Một lần cô gái bệnh và không thể đến gặp hoàng tử khi chàng đến thăm công chúa. Hoàng tử rất buồn, thấy nhớ cô gái, chỉ biết ngồi tâm sự với bông hoa. Chàng nói: "Bạn ơi, tôi đã nhớ nhung cô ấy rồi chăng? Tôi cảm thấy vậy trong lòng, nhưng tôi không chắc điều đó là hay hay dở. Tôi vẫn yêu thương công chúa, không gì có thể thể xóa nhòa hình ảnh nàng trong tôi. Nhưng tôi thực sự lo cho cô gái ấy, không biết có điều gì xảy ra cho nàng không, hoặc tôi đã vô tình làm gì khiến nàng buồn phiền..."
Dĩ nhiên, cô gái hiểu được ngôn ngữ của bông hoa và biết chuyện hoàng tử nhớ mình như thế. Cô thật cảm động. Không phải là sự vui mừng vì mục đích sắp đạt thành, cô thực sự hiểu hơn và trân trọng tình cảm của hoàng tử với người xưa. Một lần nữa cô lại băn khoăn liệu mình có nên tiếp tục tiến lên hay lùi lại và biến mất để cho trái tim hoàng tử được trọn vẹn tình yêu với công chúa. Nàng hiểu và yên tâm hơn vì lúc này hoàng tử không còn quá bi quan, và có lẽ nếu không có công chúa hay nàng, hay cả bông hoa, chàng vẫn sẽ sống một cuộc sống mạnh mẽ hơn, hữu ích hơn.
Và một lần nữa con tim mách bảo cô hãy tiến lên.
Cô viết một lá thư bày tỏ tình cảm của mình và đặt dưới gốc cây hoa.
Không biết bức thư viết những gì, chỉ biết là khi đọc xong hoàng tử đã đi tìm cô gái ngay theo chỉ dẫn trong thư. Gặp nhau, cả hai mừng vui vô hạn. Họ không che dấu tình cảm của mình nữa. Chàng đã thực sự yêu cô gái. Thế nhưng, vẫn có một mẩu đối thoại như sau:
Hoàng tử: Xin lỗi em, trái tim anh không thể dành trọn cho em. Anh không thể quên mối tình với công chúa. Điều đó có làm em buồn không?
Cô gái: Thật lòng em sẽ vui hơn nếu ngự trị tuyệt đối trong tim chàng. Nhưng em hiểu tình cảm chân thật và thủy chung trong tâm hồn chàng, và em cũng hiểu công chúa thật xứng đáng với tình cảm đó. Chàng hãy vẫn giữ những kỷ niệm đẹp trong tim, nhưng yêu em thật nhiều nhé.
Sau câu đó thì hoàng tử không còn hồ nghi gì nữa. Đây chính là cô gái xứng đáng nhất cho cuộc đời chàng từ đây.
Họ làm đám cưới, một đám cưới linh đình và vui vẻ với sự chia vui của mọi thần dân trong vương quốc. Trong đám cưới đó có một loại hoa được trang trí rất nhiều, chính là bông hoa bên mộ công chúa đã sinh sôi nảy nở khắp vương quốc để đón chào tình yêu của hai người.
Họ sống một cuộc sống hạnh phúc. Hai người, và con cháu của họ nữa, vẫn thường xuyên ghé thăm ngôi mộ công chúa và những bông hoa đặc biệt đó.
Câu chuyện đến đây là hết.