Printer friendly version

Lập trình sư

Table of content
  • Chapter 1 Lập trình sư
  • Chapter 2 Lập trình sư tái bản - CrankNinja
  • Chapter 3 Tự Nhiên Xiếc Thú Nhảm Khoa Học Đường
  • Chapter 4 Đại nhạc hội anh hùng miền Bắc

Chapter 1 - Lập trình sư

Tuesday, May 29, 2007 - 7:42 AM
Từ truyện ngắn gốc của Bàn Tải Cân, bạn hãy xem CrankNinja (một trong những nhảm sư có tiếng của khóa CNTT 2000 - KHTN) đã tái bản Lập trình sư như thế nào nhé.
Vài thế kỷ trước tại Hà thành có chàng trai trẻ tên gọi Tích Gia Văn, là sinh viên năm cuối khoa Công nghệ thông tin Đại học Bách khoa Hà Nội. Văn bình sinh thích viết phần mềm máy tính, rất có kỹ năng lập trình. Không những bạn bè đồng khoá đều khâm phục chàng mà ngay cả các giáo sư uyên bác cũng phải nể vì, coi Văn như một tài năng thuật toán đầy triển vọng. Các đoạn mã Văn viết ra bao giờ cũng sáng sủa, lề chuẩn, đầy đủ comment nhưng lại rất súc tích và tối ưu về giải thuật.
    Tốt nghiệp loại xuất sắc nhưng Tích Gia Văn không vội vàng tiếp nhận những lời đề nghị làm việc ở những vị trí then chốt trong các công ty phần mềm lớn. Cái mà chàng cần lúc này là một sự nghiệp lẫy lừng, một danh tiếng vọng toả trong giới lập trình viên toàn thế giới. Văn quyết định tiếp tục con đường học vấn. Chàng tìm sang Ấn Độ làm thạc sĩ khoa học dưới sự hướng dẫn của một vị giáo sư uyên bác người Việt gốc Mỹ, giảng viên một trường đại học lớn ở Bangalore. Sau buổi sát hạch, vị giáo sư bảo Văn: “Cậu có kỹ năng tốt, chỉ còn thiếu kỷ luật”. Văn buồn lắm, nhưng ý chí cầu tiến khiến chàng trong suốt ba năm ròng rã quyết tâm theo thầy mà tự khép mình vào thứ kỷ luật nghiệt ngã của đủ mọi loại qui trình sản xuất và qui trình quản lý chất lượng phần mềm. Sau ba năm Tích Gia Văn đã trở nên một trưởng dự án siêu hạng, có thể phụ trách những project cực lớn với sự tham gia đồng thời của hàng chục ngàn lập trình viên thuộc đủ mọi sắc tộc.
    Xong luận án thạc sĩ ở Ấn độ, Văn xin được học bổng sang Hoa Kỳ làm tiến sĩ ở Silicon Valley, tiếp tục con đường phát triển sự nghiệp của mình. Ông thầy tiếp theo của Văn là một học giả lớn gốc Campuchia, người chuyên viết các khảo cứu về chất lượng mã nguồn cho các công ty phần mềm đạt tiêu chuẩn CMM5 trở lên. Sau khi tiếp xúc, ông bảo Văn: “Cậu có kỹ năng và kỷ luật tốt, chỉ còn thiếu sáng tạo”. Cảm thấy hổ thẹn về lời nhận xét quá chính xác, Văn cật lực theo ông thầy lăn vào những cuộc luyện tập sáng tạo vô bờ. Kết quả của công cuộc đó là những phần mềm tuy nhỏ, nhưng kỳ diệu đến mức có sản phẩm đã được đề cử Probel - một giải thưởng dành cho những phần mềm sáng tạo xuất chúng, tương đương với giải Nobel trong khoa học. Ba năm sau, vào năm Giáp Dậu, trong buổi lễ nhận văn bằng tiến sĩ, ông thầy gọi Văn đến mà bảo rằng: "Trình độ của ta nay cũng không bén gót cậu được nữa, giờ là lúc cậu tung hoành rồi". Nói đoạn cho Văn xuất môn.
    Cũng vào mùa thu năm đó, Việt nam đứng ra đăng cai tổ chức cuộc thi Lập trình Quốc tế lần thứ nhất tại núi Trúc, ngọn núi cao nhất trong dãy núi Bò ở thủ đô Hà Nội. Đây là cuộc thi thu hút các tài năng lẫy lừng nhất trên khắp thế giới về tham dự. Tất nhiên Tích Gia Văn không thể bỏ lỡ cơ hội mỗi năm có một này, bởi đó là dịp để chàng thể hiện tài năng xuất chúng cùng những tuyệt chiêu cái thế sau bao năm tu luyện ở hải ngoại. Văn tự tin rằng với trình độ hiện có, chàng sẽ nắm chắc giải nhất, nếu không nói là giải đặc biệt. Quả thật lúc đó danh tiếng của Tích Gia Văn đã lớn đến mức khi chàng đáp máy bay trở về Việt nam dự thi, hơn hai ngàn thiếu nữ mắt vàng môi tím quần lót áo yếm - là mốt thời thượng khi đó đã chầu chực sẵn ở sân bay Nội Bài để được chiêm ngưỡng dung nhan và xin chữ ký của chàng. Bộ trưởng Bộ Phần mềm cũng đích thân ra tận chân cầu thang máy bay đón nhân tài đất Việt hồi hương.
    Vòng sơ khảo diễn ra khẩn trương, các đối thủ bọt bèo nhanh chóng bị loại. Nhiều thí sinh đến từ Mỹ, Ailen, Israel, Trung Quốc, Ấn Độ… hết sức buồn rầu, thất vọng và tức giận vì không được lọt vào vòng trong. Nhưng biết làm sao khi họ không đủ tài năng và đức độ. Tích Gia Văn dẫn đầu vòng sơ khảo và lọt vào vòng chung kết cùng hai thí sinh khác, đều là người Việt, tên là Tồn Toàn Lương và Mặc Kim Chân. Cuộc thi chung kết được tổ chức đúng vào một buổi tối mùa thu heo may nhè nhẹ, khán giả tập trung về núi Trúc đông đến nghẹt thở. Một hàng rào cảnh sát được giăng kín dưới chân núi để đảm bảo an toàn cho cuộc thi. Trên đỉnh núi đèn hoa chăng rực rỡ. Sau lời khai mạc trọng thể và cảm động, Ban giám khảo dõng dạc đọc đề thi chung cho cả ba thí sinh: “Lập phần mềm diễn giải các giấc mơ theo vô thức tập thể của Jung”. Thời gian làm bài là 30 phút, không kể thời gian cúi chào. Trên khán đài, ba nàng thiếu nữ sắc đẹp mê hồn cơ thể tuyệt mỹ ăn vận hở hang đang nằm tênh hênh thiu thiu ngủ trên ba chiếc xô-pha. Những bộ cảm biến vô cùng tinh tế được gắn vào vầng trán thanh khiết của các mỹ nhân, thu lại những cơn mơ êm ái và truyền vào hệ thống máy tính như đầu nhập dữ liệu. Một màn hình không gian cực lớn độ nét siêu đẳng được trang trọng đặt giữa khán đài, khiến cho trong vòng trăm dặm đều có thể thấy rõ những gì đang diễn biến.
    Tích Gia Văn thở phảo nhẹ nhõm. Đề thi lần này chàng thông hiểu như lòng bàn tay vì đã lập không ít hơn 300 phần mềm tương tự. Là người trình diễn đầu tiên, Văn tự tin bước lên khán đài. Chàng cúi chào khán giả trong tiếng vỗ tay hoan nghênh nồng nhiệt của các ái mộ viên, rồi khoan thai bước đến bên chiếc máy tính để sẵn. Văn nhắm mắt hít một hơi thật sâu và đặt nhẹ hai tay lên bàn phím. Toàn bộ design cùng hàng ngàn diagram của bài toán đã được chàng thiết kế hết sức cặn kẽ - bên trong não bộ. Đột nhiên từng dòng từng dòng mã lệnh tuôn trào từ đôi bàn tay thanh tú. Các khối lệnh cùng các mảng nhị phân do Văn trực tiếp gõ bằng mã máy cứ dồn lên dồn xuống nhịp nhàng, hào hoa và vô cùng chuẩn xác. Không một lần phải nhấn nút Delete, không một lần cần bấm BackSpace. Ban giám khảo chỉ biết nín thở lắc đầu thán phục. Tích Gia Văn hoàn tất bài thi trước thời gian qui định 5 phút. Toàn bộ chương trình của chàng không hề có lấy một lỗi nhỏ trong cú pháp hay thuật toán, hơn nữa còn được tối ưu bởi phép biến mã Korpio-Kaluza-Klein. Nắm chắc giải vô địch trong tay, Văn kiêu hãnh cúi chào khán giả, khẽ hôn gió cảm tạ ba thiếu nữ vẫn đang mơ màng giấc điệp rồi khoanh tay lùi qua một bên.
    Sau Tích Gia Văn là phần trình diễn của Tồn Toàn Lương, thí sinh thứ hai. Lương người nhỏ gầy, da trắng, vốn là tiến sĩ nhạc viện Hà nội nhưng vì trót thích vi tính nên đã học thêm bằng hai về kỹ nghệ phần mềm. Tồn Toàn Lương quay sang nhìn Văn đầy vẻ thông cảm, đoạn yêu cầu Ban giám khảo cho đặt một chiếc micro nhạy cạnh bàn phím nơi chàng trình diễn. Không gian đột nhiên tĩnh lặng. Đám đông hàng trăm ngàn người mà im phăng phắc, chỉ còn lác đác những tiếng tim đập rộn ràng vì hồi hộp của các thiếu nữ mới lớn. Bỗng những âm hưởng lạ lùng bất chợt vang lên, khi sâu lắng da diết, khi hào hùng cuồn cuộn. Đó là những âm thanh của sự tiếp xúc những ngón tay Lương với các con chữ trên bàn phím. Chúng làm nên cả một dàn nhạc giao hưởng với hàng trăm loại nhạc cụ khác nhau, hoà quyện trong giai điệu tuyệt vời của bản giao hưởng Hành khất, số 9 op 16 cung fa giáng trưởng của nhạc sĩ thiên tài Phsytomum. Song song với đó là những dòng lệnh bất tận tuôn trào trên màn hình cực lớn. Mọi người cùng choáng lặng đi trong những âm thanh trầm hùng, trong khung cảnh của một buổi đại hoà nhạc lạ lùng nhất thế kỷ. Bàn giao hưởng kéo dài đúng 29 phút 35 giây, và phần mềm được hoàn tất với đầy đủ các tính năng cần có, không lỗi và trọn vẹn.
    Phần thi thứ ba do thí sinh Mặc Kim Chân trình diễn. Chân người cao lớn, mặt rất đen, vận bộ đồ ký giả, trông đăm chiêu ngơ ngác như đang suy tính điều gì mông lung lắm. Chương trình của Chân làm ra cũng được đánh giá là không kém phần hoàn thiện so với hai chương trình trước, nhưng cách gõ lệnh của Chân không có được nhạc tính hào hùng như của Lương, thời gian làm bài lại lâu hơn của Văn chừng 2 phút. Tuy nhiên khi ban giám khảo review lại những đoạn code Chân viết thì cả biển người bỗng sững sờ kinh ngạc. Văn cũng lặng đi vì hãi hùng khi đọc thấy trên màn hình không chỉ là những trang mã lệnh khô khan mà là cả một trường thi đại tác. Cách sử dụng cú pháp liên hoàn của 32 liên ngữ lập trình, cách đặt tên biến và tên hàm, cách khai báo các lớp và khởi tạo đối tượng của Mặc Kim Chân khéo léo đến độ đã biến toàn bộ những dòng lệnh và chú giải xen kẽ trong chương trình thành một bài thơ lục bát liên hoàn, lời lời tựa mây vần gió vũ uyển chuyển bất tận, đọc xuôi cũng không được mà đọc ngược cũng không xong. Không những thế phần mềm của Chân còn sinh thêm những yếu tố ngẫu nhiên trong cách luận giải giấc mơ, khiến kết quả trở nên vô cùng chính xác.
    Tất nhiên năm đó Tích Gia Văn đành ngậm ngùi ôm giải ba. Tài năng của Tồn Toàn Lương và Mặc Kim Chân khiến chàng cảm thấy bất lực trên con đường chinh phục đỉnh cao của trình nghiệp. Có kẻ cho Văn hay rằng cả hai đối thủ trong cuộc thi hôm đó đều là đệ tử chân truyền của một đại cao thủ hiện đang ẩn thân trên hang Gió thuộc đỉnh Phan-xi-păng quanh năm mây phủ. Không chần chừ, chàng lại khăn gói quả mướp đem lễ vật leo núi tầm sư học đạo. Tới nơi, Văn gặp một cụ già lông trắng tóc xanh, gần như khoả thân đang múa hát giữa gió núi lồng lộng. Xung quanh hoa cỏ tưng bừng, chim thú tụ tập rất đông. Biết là kỳ nhân Văn vội đến quì lạy, hai tay nâng chiếc laptop cấu hình cực mạnh lên làm lễ vật, đoạn xin khấu kiến. Chỉ thấy ông già mỉm cười âu yếm, bước lại gần Văn hỏi: “Cậu xin học gì”. Văn đáp: “Xin học lập trình”. Ông già lại nhẹ nhàng hỏi: “Không có máy tính cậu có lập trình được không?”. Văn nghe vậy thì giật mình, run tay đánh rơi cả lễ vật. Chiếc laptop tuột khỏi tay lao thẳng xuống vực sâu muôn trượng vỡ tan như cát bụi. Ông già ngắm Văn một chặp rồi cười nói: “Cậu có kỹ năng, kỷ luật và sáng tạo tốt, chỉ còn thiếu duyên dáng”. Văn nghe vậy thì hoang mang quá, không dám ngẩng đầu lên. Ông già lại tiếp: “Con người vốn đã quen lập trình từ rất lâu trước khi có computer. Bác thợ săn lập trình cho đường tên mũi đạn, anh nông dân lập trình cho mùa vụ bội thu, đám thương gia lập trình cho đầu tư sinh lãi, các tình nhân lập trình để chăn gối giao hoan, bà nội trợ lập trình cho gạo cơm bếp núc, ông văn sĩ lập trình cho con chữ câu thơ. Thoảng hoặc có nhà tư tưởng vĩ đại lập trình cho phát triển của toàn xã hội, có vị hoàng đế hùng mạnh lập trình cho số phận của cả quốc gia… Chung qui lại cũng không thoát khỏi cái Chương trình lớn đã được lập trình sẵn bởi Tạo Hoá”. Văn bắt đầu ngộ ra, thưa: "Vậy lập trình không máy tính là thế nào?". Ông già cười ha hả, đáp: "Người là máy, máy là người, khi không có máy thì mọi vật đều là máy, khi có máy thì máy cũng không còn là máy nữa. Làm sao tự lập trình được cho bản ngã mới là công quả vậy". Cứ thế hai thày trò một người giảng giải, một người lắng nghe. Khát thì uống sương trời ngưng đọng. Đói thì ăn chim thú rán giòn. Chốc đà mấy thu đã trôi qua.
    Ba năm sau Tích Gia Văn từ biệt sư phụ hạ sơn về miền trung lập nghiệp, thành lập công ty du lịch lữ hành và khách sạn lớn nhất ở bãi biển Thiên Cầm thuộc huyện Cẩm Xuyên tỉnh Hà Tĩnh. Hàng ngày nghe tiếng sóng gió lao xao, nhìn bờ cát trắng thoải dài, ngắm hai bờ đá núi xanh ngắt. Sáng lên non chạy đua chim bướm, chiều xuống biển lặn thi cá rồng. Lấy vợ đẻ con. Ngâm thơ uống rượu. Vào mùa khách khứa thì tất bật lo toan, những lúc rảnh rang thì chơi golf tennis. Có điều lạ là Tích Gia Văn tuyệt nhiên không động đến máy tính, thiết bị, nối mạng, bảo mật, lại càng không bao giờ lập trình nữa. Thế mà thiên hạ ai cũng gọi Văn là Lập trình sư.
   Đại từ điển Bách khoa thư tiếng Việt, xuất bản năm 2056, trang 4581, dòng 21 có định nghĩa về Lập trình sư: "Là lập trình viên đẳng cấp cao, tự lập trình được cho bản ngã, chương trình chạy ít lỗi, tiết kiệm tài chính, bảo mật, an toàn trước tai hoạ và môi sinh, ổn định trước nổi trôi của thế cuộc, khiến cuộc sống bản thể thêm kỳ diệu lo âu mà huyền ảo, khiến xã hội thêm đa dạng rối ren mà phong phú".
Theo định nghĩa này thì Tích Gia Văn cũng đáng được gọi là Lập trình sư vậy.



Bàn tải cân


Source: Forum TH 2000

Chapter 2 - Lập trình sư tái bản - CrankNinja

Tuesday, May 29, 2007 - 8:32 AM
Bài viết này copy từ forum TH2000. Tác giả là CrankNinja (một trong những nhảm sĩ lừng danh của khóa CNTT 2000 tại trường KHTN). Anh đã viết tiếp một phiên bản mới của Lập trình sư cũng hay không kém nguyên bản của Bàn Tải Cân
Năm 1982, trên bầu trời Việt Nam đệ nhất quốc bỗng xuất hiện 1 vì tinh tú kỳ lạ. Ngôi sao này sáng rực rỡ khác thường, điều đặc biệt là lúc đầu nó xuất hiện ở phương Bắc, nhưng sau đó lại không ngừng di chuyển về phương Nam. Trên đỉnh Phù Vân lúc đó, Quỷ Cốc tiên sinh, sư phụ của Tích Gia Văn tiên đoán trong sự chua xót rằng "Họa lớn rồi đây! Phúc lớn rồi đây! Họa bất khả phúc, phúc bất khả họa, họa họa phúc phúc, phúc phúc họa họa, là phúc hay là họa?" Không ai hiểu ông nói gì, chỉ biết sau đó tóc ông đang muối tiêu bỗng bạc trắng cả, râu tóc dài bạc phơ như mây dưới chân ông vậy.



Mười tám năm sau, đất Sài Thành xuất hiện một chàng trai kỳ dị. Chàng cao nhưng không to. Trong thân thể chàng là sự tập hợp của 75% là thịt chó và 24% là thịt dê, 1% còn lại là tinh túy của vũ trụ. Chàng đi tới đâu đất rung trời chuyển bởi hàng vạn bước chân chạy theo nhìn ngắm vẻ đẹp trai đến kỳ dị của chàng. Để tránh đám đông làm ảnh hưởng, chàng phải sử dụng đến hơn 2 triệu người tình nguyện làm bản sao cho mình, người đờn ghitar ở góc Nguyễn Văn Cừ - Trần Hưng Đạo, kẻ hát slow mùi ở các quán lẩu dê, người che mũ ngang mặt, ngửa lon lên trời mà họa cùng tiếng cátsét rên rỉ "Lốc cốc cốc, sinh ra cái khiếp nhà nghèo, cưới em không được mình trèo lên non. Lên non rồi lại xuống non, cưới em không được mình lon ton khùng". Lại có kẻ đến tận Apganistan, đồng cam cộng khổ với BinLaden ngày đêm học tập để chờ ngày phục vụ chàng.



Một ngày tháng 7, Sài Thành mở hội khoa thi, tuyển những người tài cao bậc nhất để theo học trường Đại Học đệ nhất Xiếc thú Université des Naturelles Sciences. Ẩn mình với dáng vẻ thường nhân, chàng cầm bút bước vào sân đình. Cầm lấy đề thi, chàng cười lên sặc sụa, ngửa mặt lên trời rồi gục xuống bàn ... ngủ. Giám thị hoảng hốt, thí sinh bàng hoàng, nhưng không ai dám lại gần chàng bởi dù trong lốt thường nhân, chàng vẫn toát lên vẻ cao quý kỳ lạ. Mười lăm phút sau, chàng tỉnh giấc, nhấc khẽ cây bút trị giá hơn 1 ngàn đô la Việt Nam, khẽ đong đưa trên mặt giấy vẫn trắng tinh, rồi lại chìm sâu vào giấc điệp. Giám thị lắc đầu, thí sinh ngao ngán. "Cổng trường đại học cao vời vợi, Mười đứa leo lên chín đứa rơi" Lại một kẻ phát cuồng rồi đây! Họ kháo nhau như vậy. Có ai biết chàng đang âm mưu điều gì. 45 phút, 60 phút .... 120 phút trôi qua. Phòng thi ngột ngạt với tiếng bút lướt trên giấy, với lũ ruồi vo ve.



Bỗng "Ầm.....!" tiếng gì như sấm động, gió thổi ào ào như bão, cả phòng thi rung chuyển, chim ngừng hót, ruồi ngừng vo ve, lũ chó ngừng sủa, lũ mèo thôi ngao ngao, mặt trời ngừng gay gắt, trái đất ngừng quay. Những thí sinh trong phòng thi và cả giám thị giật mình quay ngoắt lại về nơi sấm động ấy. Ôi kìa chàng, thì ra là chàng! Dị Nhẫn Giả, Crank Ninja, không ai khác chính là chàng. Vẫn phong cách ầm ầm ấy, vẫn những giọt nước mũi quen thuộc dính đầy trên thí sinh trước mặt chàng ấy, chàng hiên ngang bước đến đưa giám thị tờ giấy thi, rồi hùng dũng bước ra khỏi phòng. Giám thị mồm vẫn há hốc, nước miếng nhiễu từng giọt xuống mặt sàn, chưa kịp hiểu điều gì xảy ra. Rồi căng phòng bỗng náo loạn, mọi vật bùng tỉnh, giám thị khép miệng lại và chùi nước miếng, thí sinh thét lên "chính là chàng". Mọi người định đâm nhào đến để được nhìn ngắm, được hôn lên những ngón chân thơm tho của chàng, nhưng chàng đã biến mất hút sau cánh cổng, than ôi, một con người kỳ dị biết bao....



Đại sảnh đệ nhị, Tự Nhiên Xiếc Thú Nhảm Khoa Học Đường, một chiều tháng 10. Nơi đây tập trung về những nhân tài từ Đỉnh Phan Xi Păng đến Mũi Cà Mau. Trong hội trường, người ta đổ dồn mắt về những ngôi sao sáng, những kẻ sẽ làm nên đại cuộc. Kìa là Dumb, đang ba hoa liên tục với bè lũ những lời ngốc nghếch sáo rỗng, bên cạnh là Gà lòi, ánh mặt đăm đăm ngắm nghía chỗ không nên ngắm nghía về hướng.... trời, về hướng nàng CTTL! Nàng đang lắc lắc mái tóc cháy nắng vừa đỏ mà vừa bạc của mình. Hôm nay nàng diện một cái áo khỉ, buộc 2 bím tóc lắc lư, dưới chân nàng từng đợt, từng đợt gầu rơi lả tả theo nhịp điệu lắc của nàng như hoa đào rụng vào mùa xuân, như hoa mai lả tả trước gió. Nàng hơi gầy, da nàng gần giống đồi mồi, nhưng lại mang hơi hướng da bò. Bên cạnh nàng là Guru, đệ nhất ẩn sĩ. Guru đang dự tính về những kế hoạch đi ở ẩn trong tương lai, những nơi chàng sẽ trốn, và những con số vớ vẫn đang nhảy múa.



Một hướng khác, người ta nghe thấy tiếng gào thét của những cô gái, tiềng gầm gừ của những chàng trai, tiếng khóc của những đứa trẻ, tiếng các bà mẹ kêu rên "cút đi, cút đi". Trời ơi, có mặt cả Giáo chủ! Người ta tưởng đâu ngài đã bỏ xác sau vụ xiếc thú ở sở thú và bị nhốt chung với cọp rồi chứ! Có dạo người ta còn đồn ngài đang ở trại Biên Hòa và xiếc cho các góa phụ hóa điên xem. Nhưng đúng là ngài, vẫn giọng cười quái gở, vẫn tiếng nói thối tha, vẫn đám đông cuồng tín gào thét ấy....



Không ai chú ý đến nơi cuối hội trường, có một chàng trai mặt áo lưới Cappa, trên 2 tay áo trái phải in hình cặp trai gái khỏa thân dựa lưng vào nhau, ánh mắt tinh anh đang quét nhìn khắp phòng. Chàng biết mình sắp bước vào thế giới mới, thế giới của sự thú tính, của tin học, của các hacker mũ đen, mũ trắng mũ xám, của các cracker thấp hèn và các securiteur bạc nhược, của những đêm thức trắng ôm computer chơi game. Chàng lắng nghe những kẻ của thế giới đó nói chuyện, thì thào, kháo nhau về những điều chàng không biết gì hết. Chàng hoàn toàn xa lạ với thế giới này. Nhưng có ai biết đâu, chính chàng sẽ tạo nên kỳ tích khi thay đổi thế giới ấy......
Source: http://th00.free.fr/forum/viewtopic.php?id=633

Chapter 3 - Tự Nhiên Xiếc Thú Nhảm Khoa Học Đường

Tuesday, May 29, 2007 - 8:35 AM
Lại nói đoạn Crank theo học ở Tự Nhiên Xiếc Thú Nhảm Khoa Học Đường. Vốn tính khiêm tốn, kiêu ngạo nhưng lại không tự cao, đẹp trai nhưng lại không háo thắng, háo sắc nhưng không vồn vã, chàng tự nhủ mình phải ẩn dấu đi vẻ đẹp trai trời phú của mình để chuyên tâm vào mối quan tâm mới của mình: chinh phục thế giới tin học. Vũ khí của chàng là chiếc Cel 266 Mhz 32 Mb 2Gb 1Mb SVGA mạnh nhất thời bấy giờ. Ngày cũng như đêm chàng không ngừng ăn và ngủ, chuyên tâm luyện công, cực khổ vô cùng, để đạt được đến đỉnh giới ngày đi toalet 3 lần. Chàng lùng sục khắp nơi, gót chân chàng dẫm nát con đường Tôn Thất Tùng, bàn tọa chàng ngồi vẹt cả ghế các tiệm CDROM để tìm ra những chân kinh vĩ đại nhất: War Craft, Heroes, Red Alert, Nascar, Crazy Racing, World Worm Party, tất cả chàng đều thông thuộc nằm lòng. Ngày đêm khổ luyện, chàng tự thấy mình mạnh mẽ hơn, tự tin để đối đầu với các cao thủ trong rừng thú 00c1.



Trong số những sư phụ dạy dỗ chàng, nổi lên một tên tuổi, mà tiếng vang vẫn vọng mãi, với kỳ tích không bao giờ phai. Người có mái tóc lưa thưa trên vầng trán đẫm mồ hôi, mái tóc quăng không thể che hết mái nhà vĩ đại. Thân hình cao hai trượng, ngài bước lên bục giảng, tiếng nói hòa tiếng phấn, ngài có một thủ pháp nhanh nhẹn, thư pháp cao thâm. Ngài không bao giờ viết ít hơn những gì mình nói, và nói nhiều hơn những gì mình viết, ngài chính là độc cô cầu bại đệ nhất toán sĩ Tâm xỉn. Chàng chua xót nhận lấy kết quả trung bình tất cả những môn toán được truyền từ sư phụ. "Ta có thừa tính háo thắng, chỉ còn thiếu tính xỉn". Chàng nhận thấy điều đó và lao vào nhậu nhẹt, uống nước thay rượu, ăn cơm thay mồi, ngày đêm miệt mài, chịu nhục nghe nhạc Làn sóng xanh, chịu tức chơi game suốt sáng. Nghe nói có sư phụ Thái Minh Đường phong cách châu âu, tài ba muôn thuở, từng hạ nhục Giáo chủ, làm kinh khiếp Guru, người đã từng làm Gà lòi lùn đi 3 tấc, chàng bèn khăn gói lên đường học đạo. Nhưng than ôi, phận đâu phận bạc như vôi, đệ nhất cầu thủ Thái Minh Đường, chân truyền sư phụ của Giáo chủ đã dạy cho chàng một điều rằng: "Con có thừa tính xỉn, chỉ còn thiếu tính ngẫu hứng của cầu thủ đá bóng". Câu chuyện về con đường tu luyện của chàng có thể viết trên 2 cuộn giấy vệ sinh loại dai, không thể đọc hết, chỉ biết rằng chàng dần dần được thú hóa và nhảm hóa, được tôn lên làm đệ nhất bí thư Đoàn Pháp học, tiếng vang vạn dặm.



Năm tháng nhọc nhằn trôi qua, lần lượt những kẻ không chịu nổi cảnh khùng điên trong Thú Học Đường đã đầu quân cho ma giáo, mãi quốc cầu vinh. Guru ngày càng trầm lặng, ít nói, bỏ xứ mà đi đến tận chân trời đất nước của những con sư tử biển, bỏ vợ con nheo nhóc tận chân trời xa xôi, ngày ngày đạp xích lô bán vé số dạo mong có ngày mua vé máy bay cho gia đình đoàn tụ. Gà lòi chìm trong cơn men toán tin học, ôm computer hát khúc Java, chẳng còn ra thể thống gì nữa. Dumb từ ngày cưới vợ thì ù lỳ hẳn ra, mặt phệ, mắt vàng, bụng ỏng, mê sảng cả trong giấc ngủ, chịu không nổi cảnh vợ dưới chồng trên, bán hết quần áo cùa mình, tìm mọi cách vượt biên bằng con đường học bổng đến bến bờ xa lạ. Giáo chủ ngày đêm hoang tưởng, tự mình đứng trước gương mà quỳ xuống, mà thốt lên rằng "ôi giáo chủ đẹp trai". Đắm mình trong metal rock, tự thỏa mãn dục vọng bằng tiếng gào thét đinh tai phát ra từ chiếc loa 250Wat với tiếng phụ nữ gào khóc, tiếng chó kêu ẳng ẳng, ngài giật giật sùi bọt mép theo cơn dại rock của mình. Rồi một ngày cảm thấy Thú Nhảm Đường không còn là nơi để dung thân nữa, ngài bay đến chân trời Singapore, tìm kiếm những cô gái đẹp cuồng tín, những tên ma cô, những bà góa phụ, những đứa trẻ lên ba, những người sẵn sàng đứng trước mặt ngài, khẽ nhấc những ngón tay dài có đeo nhẫn, mà vận hết công lực, vút thẳng vào mặt ngài và thốt lên những lời âu yếm có cánh "đồ khùng".



Tự Nhiên Xiếc Thú Nhảm Khoa Học Đường chỉ còn lại mình Crank Ninja. Với công lực thâm hậu, 1 tiếng xài 5 bịch khăn giấy loại dầy, chàng đã luyện được công phu đỉnh điểm, mỗi lần chàng vận công xuất khí thì y như rằng, trời đang khô hanh nắng nóng bỗng âm u tối sầm, không khí ẩm ướt, gió giục mây vầng, cuồn cuộn như bão thổi, nước mũi văng tứ tung sau một tiếng "Ầm!" khinh hồn bạt vía. Râu tóc chàng giờ đây đã đạt đến độ hoang dại, nhìn xa tưởng như một chòm râu bắp, nhìn gần lại cứ tưởng rễ đa, thật thật hư hư, hư hư thật thật, khùng khùng điên điên, điên điên khùng khùng, quả thật là kỳ nhân xuất chúng. Sau trận đấu kinh hồn bạt vía với quái dị môi trường khủng bố tiến sĩ Ẩn mà phần bại thuộc về chàng (xem phụ lục, phần 3, "Môi trường, những trò xiếc thú dã quái và tuyệt chiêu quần mỏng thấm nước" ), nét đẹp trai của chàng có phần giảm sút đi phần nào, nhưng ẩn sau lớp lông thú dầy cộm của chàng vẫn là đôi mắt tinh anh.



Trong khi đó ở Bắc phương đang mở hội thi tài....
Source: http://th00.free.fr/forum/viewtopic.php?id=633

Chapter 4 - Đại nhạc hội anh hùng miền Bắc

Tuesday, May 29, 2007 - 8:37 AM
Đại nhạc hội anh hùng miền Bắc
Rock miền Nam ai hát bằng Crank?

Hà Thành mùa thu. Trên những con đừơng dọc theo bờ hồ, lá vàng cuộn thành từng đám lên cao, rít lên theo cơn gió lạnh lùng, rồi rơi lả tả. Những đôi tình nhân bờ hồ vẫn hôn nhau thắm thiết, nhưng trong những nụ hôn trần trụi ấy, ngừơi ta cảm nhận thấy nó có điều gì khác lạ với mọi khi. Nó cuồng nhiệt nhưng lại thác loạn, đam mê mà không mệt mỏi, ấy bởi vì Hà Thành sắp diễn ra một sự kiện cực kỳ trọng đại: "Quần Hùng Nhạc Hội Rocker"

Một ngày tháng mừơi, đại sảnh Nhà Hát Hà Thành, quần hùng về đây đông như kiến cỏ. Ngừơi ta nhìn thấy những ban nhạc rock "da vàng" bạc nhược, những "hòn đất" bẩn thỉu, những "hoa sứ" tàn tạ, lầm lầm lũi lũi, hát nhạc rock trong vô vọng, gào rú, lắc lư như kẻ điên. Hình như có điều gì đó rất khác lạ trong đại hội lần này. Đại nhạc hội kết thúc một cách buồn tẻ, với nhà vô địch mới "The Wall". Bước lên đỉnh vinh quang nhận giải, người dẫn chương trình Long Vũ mới bạo gan mà hỏi Trần Lập - trưởng nhóm Bức Tường rằng : "Đạt được thành tích kỳ tài như vậy, sao các hạ có vẻ không vui". Nghe được những lời đó, cả ban nhạc bỗng khóc rống lên một cách thảm thiết mà rằng "Chúng tôi hát vì ai, chúng tôi đến đây vì ai? Chợt nghe có kẻ mách rằng nhạc hội kỳ này có bóng dáng của ngài Crank, chúng tôi chỉ mong được đến để được nuốt từng lời hát của ngài, để nghe ngài chỉ dạy chúng tôi thế nào là nhạc rock, để được hôn lên những ngón chân thơm tho và những ngón tay không có đeo nhẫn của ngài, nhưng than ôi, phận sao phận bạc như vôi, ngài không đến, thì chúng tôi đến để làm gì, đoạt giải để làm gì?". Nói đoạn, Trần Lập nâng cao chiếc cúp vô địch, rồi đập nát ngay trứơc mặt hàng vạn khác giả, vỗ ngực đùng đùng, rồi bất tỉnh vì quá sức.


Cuối xuân đầu hè đệ nhị thiên niên kỷ, năm thứ 22 sau Crank giáng sinh, Tự Nhiên xiếc thú khoa học đường, thông tin tuyệt kỹ ngành. Sau hơn 3 năm ẩn mình trong lốt phàm nhân, bạn đồng liêu của Crank vẫn chưa ai biết mình đang được học cùng với con người kỳ quái thú nhất. Nàng Cao Liên vẫn ngày ngày đến trường trên chiếc xe khỉ, lắc lư bím tóc, gàu rơi lả tả theo từng bước chân. Từ ngày Đệ Nhất C không không và Đệ Nhị C không không hợp nhất, nhìêu danh sĩ nổi lên một cách lạ lùng. Nhưng cũng không ít trong số đó là những kẻ bạc nhược, chìm đắm trong tửu sắc gái trai, lấy ăn làm vui, lấy ngủ làm thú, chẳng ra thể thống gì. Nổi lên trong số đó là TửơngEmẺo.


TưởngEmẺo là một kẻ kỳ lạ. Ngay từ ngày Crank mới bước vào thú đường, tuy ko biết ngài là ai, nhưng hắn đã cảm thấy ở con người này nổi lên một sự thanh tao quý phái kỳ lạ. Từ đó, hắn ra sức tiếp cận, mời ngài đi khắp các quán vú dê, chỉ mong được ngồi cùng, nói chuyện cùng với ngài. Từ ngày không được Crank sủng ái, hắn đâm ra chán đời, bạc nhược, tìm vui trong VC++, giải sầu với OpenGL, bỏ mặc cha mẹ hắn khóc lóc thảm thương vì không còn nhận ra đâu là con của họ nữa, đứa con ngày ngày vẫn tập luyện War Craft, chiến đấu với FiFa mà ngày nào họ còn tự hào đó nữa.


Từ ngày đi MHX về, dạo khắp giang hồ vùng cầu cá, ngày ngày canh chừng cho phụ nữ tắm sông, TưởngEmẺo thay đổi hằn. Hắn đã nhận ra rằng hắn không thể nào sống mà để mất lòng ngài Crank được. Từ đó, hắn ra sức xây dựng cái gọi là "Diễn đàn nhảm luận đàm thú công nghệ", rồi mời ngài về làm cố vấn, để được ngài ban ơn cho phúc. Gần đây, hắn còn mang cả cái tài sản quý giá ấy, hai tay dâng cho ngài, chỉ mong được ngài đoái hoài mà cầm lấy. Vốn tính cao thựơng, thương kẻ yếu hèn, ngài bằng lòng cúi xuống mà cầm chức Admin tạm thời. Được thể, TưởngEmẺo khóc rú lên, tức tốc chạy về nhà, cúôn quần áo, chạy thẳng ra Trà Vinh mà ăn mặn niệm truyện tiếu lâm tục, ngày ngày trầm mình trong làn nước mưa, tán chuyện với gái địa phương, đào đường cho thiên hạ đi, dạy chữ cho lũ trẻ nhỏ, để đền đáp ơn trời đã cho hắn hưởng phần kiếp đó.


Từ ngày xuất hiện "Diễn đàn nhảm luận thú công nghệ", nơi đây trở thành nơi dừng chân của nhiều kẻ tà giáo. Sau đợt xuất hiện của XXX với những lời dung tục, là sự lộng hành của những tên người không ra người, thú không ra thú, người người thú thú, thú thú người người mà người ta gọi chung chúng là người đội lốt thú, thú đội lốt người. Chúng đến đây bởi đánh hơi được cái mùi thơm tho quý phái của ngài Crank, chỉ mong được ngài chạm bàn tay vào cái đầu lông lá của chúng, để được thoát khỏi cuộc đời nửa người nửa thú đó. Nổi lên trong số những kẻ đó là RealHMNH. Vốn tính yêu thích phụ nữ, RealHMNH theo đuổi Thông Tin Hệ Thống ngành chỉ vì ngành này nữ nhi thường tình tập trung vê đây vô số. Từ ngày tán tỉnh nhầm tiểu cô nương chỉ cao độ 1m47 nhưng lại có tay giang hồ cao 2m1 làm vệ sĩ, RealHMNH ít viếng thăm động thú, vì phải chăm sóc cho hàm răng bể nát của mình ở trạm xá của NetDoctor chuyên ngành phụ nữ học, giới tính học.



Tàn xuân lập hạ. Nhàm chán với những trưa giảng đường vô nghĩa, và cũng mong lấy lòng nàng Cao Liên, khoapq lấy hết can đảm mà thốt nên những lời có cánh với nàng: "Trộm nghe tàn xuân lập hạ, hết hạ sang thu, chia đàn xẻ gánh. Lại nghe tiểu thư đây yêu nhạc trữ tình, thích ba hoa khoác lác, quần hùng thú công nghệ đói nhạc đã lâu, chẳng biết qúy cô nương có cao kiến gì?". Được lời như mở tấm lòng, nàng Cao Liên kẽ nhếc đôi môi xám ngoét để lộ những chiếc răng xỉn màu, nhấp nháy đôi mắt lé mà rằng: "Chàng đã có lòng như vậy, thiếp cũng xin thưa: sao ta không nhân đây mà tổ chức nhạc hội "Thú gào", hỡi chàng?".


Vài hôm sau, sân khấu được dựng lên một cách vội vã, dàn nhạc 300 ngàn đô la VN được thuê từ bảo tàng loa và rác nhanh chóng được lôi ra. Nhưng duờng như thiên hạ không mặn mòi lắm với chuyện tình của Khoapq và nàng Cao Liên thì phải. Họ vẫn xoải bứơc đi, vội vã và bon chen như không có chuyện gì xảy ra vậy. Nàng Cao Liên ra chiều ủ dột lắm, thấy thế KhoaPQ vội an ủi nàng rằng "không sao, sau ngày đại hỉ này ta sẽ bù đắp cho nàng". Nói đoạn, chàng hiệu cho nhạc nổi lên. Nhưng bỗng KhoaPQ ngơ ngác, buông thẳng cánh tay đang dìu nàng Cao Liên khiến nàng ngã sấp mặt xuống đất, há hốc cả mồm. Phải, tiếng gì kỳ lạ quá, nghe như tiếng sấm động, mà lại dịu êm như gà cắt tiếc, hào hùng mà lại bi thương, rên rỉ mà lại gào rú. Trời! Thì ra là tiếng ... tiếng ... tiếng ngài Crank. Thú đường đang huyên náo bỗng dưng im phăng phắc, chim đang bay bỗng dừng cánh, rơi ầm ấm trên mái nhà. Lũ chó cũng im bặt, không còn tiếng sủa. Thì ra cảm thương cho đôi trẻ, ngài đã cất lên giọng rồng gầm của mình như lời chúc phúc. Ngài phi thân lên sân khấu, tung micro lên vạn trượng, cất giọng mà rằng "Đừng sống như hòn đá, sống không một tình yêu, sống chỉ biết cho thân mình, tâm hồn luôn luôn băng giá". Mái tóc bồng bềnh của ngài xoay vần như vũ bão, nhanh hơn cả quạt của cpu, mạnh hơn cả động cơ máy bay concord.  Trong cơn cuồng say đó, ngài bỗng ngưng phắt lại, ánh mắt rực lửa chiếu thằng về hướng những người đẹp xứ công nghệ, khiến hơn chục cô ngất xỉu ngay lập tức, và các chàng trai thì xấu hổ với bản thân mà đập đầu xuống bàn, bất tỉnh nhân sự không biết bao nhiêu mà kể"


Tin đồn chàng Crank đang hát lan tới Hà Nội. Trần Lập từ ngày ra album đầu tiên suốt ngày chỉ lảm nhảm trong bệnh viện mà rằng "sống ko nghe ngài Crank hát, sống để làm gì". Nghe tin ngài hát, Trần Lập vùng ngay dậy, bật CNN, gào rú điên dại, khóc nức nở vì ngài đã ban ơn mà hát bản nhạc anh ta sáng tác.


Trong khi đó, tại Iraq, chiến sự giữa Mỹ và Iraq đang đến hồi căn thằng. Quân Mỹ bị bao vây, bố ráp, bắn tỉa khắp nơi, tin thần bạc nhược, chẳng thiết bắn súng nữa. Ngược lại, Saddam càng đánh càng hăng, lên truyền hình liên tục, động viên binh sĩ ko lùi bứơc. Nhưng than ôi, vào cái giờ khắc nghiệt ấy, nghe tin chàng Crank đang hát, Saddam Hussen bật vội CNN mà nuốt lấy từng lời, binh sĩ buông súng chiến đấu, xe tăng vứt ngổn ngang khắp nơi để lắng nghe tiếng chàng hát vọng qua mấy ngàn cây số, âm vang cả vũ trụ. Than ôi, chỉ vì một vài phút để được nghe lời thần thánh của Crank mà Iraq đã lơ là, Mỹ chọc sâu, khoấy loạn, sụp đổ cả một đế chế oai hùng, thảm thương thay.


Tại Afganistan, trong hầm sâu, Bin Laden đang dò radio để nghe lời vàng ngọc của chàng. Nghe xong, hắn thản thốt mà rằng: "Cả cuộc đời khủng bố này có ý nghĩa gì nữa chứ, chỉ nghe lời chàng thôi, ta đã mãn nguyện lắm rồi". Nói đoạn Bin bỏ đi mất tích, đến nay ko ai biết đang ở đâu...

Tại Singapore. Giáo chủ từ ngày bỏ xứ mà đi, tìm vui trong nhạc rock, bụng phệ mắt vàng thấy rõ. Ngài đang căng đôi tai đầy ráy tai của mình mà nghe tiếng Crank vang vọng. Nghe xong, bỗng ụp mặt xúông gối mà than rằng: "Hỡi ôi, ta lặn lội đến đảo xa chỉ mong tìm kiếm chân truyền nhạc rock, mà bỗng quên mất rằng chỗ tối nhất là ngay dưới chân nến. Cuộc đời của ta nghe được giọng chàng Crank như vậy cũng là đủ quá rồi". Nói đoạn, ngài lao thẳng vào bệnh viện đang cách ly SARS, khiến cho bác sĩ phải lấy dây rọ mõm và xích để buột ngài lại, tránh lây lan căn bệnh chết người đó.


Lại quay về Tự Nhiên Xíêc Thú Nhảm Khoa học đường. Quốc sắc thiên hương ** cũng đang gióng đôi tai thỏ ngọc lên nghe chàng hát. Nàng ngơ khẽ hay cánh tay ngọc ngà đẩy những kẻ muốn chinh phục nàng ra xa, giơ đôi chân kiều diễm như chân đà điểu đạp thẳng vào 2 chàng, 1 chàng dâng nàng 99 đóa hoa hồng, 1 chàng dâng nàng 101 đoá hoa hồng ra xa, kẽ run run cất lời: "Từ thưở cha sinh mẹ đẻ, ta có lời thề rằng trọn đời kiếp này chỉ yêu 1 người và tôn thờ người đó, ta đã tìm thấy chàng rồi. Những kẻ phàm phu tục tử này làm sao có thể sánh với chàng chứ!". Từ đó nàng ko bao giờ nói cười nữa, giữ mãi im lặng, vì rằng nàng đã nghe giọng hát của chàng, tức là đã là người của chàng rồi, và chấp nhận ở vậy đời đời khiếp khiếp, tôn thờ chàng mà không cần bất cứ sự quan tâm nào của chàng cả, vì chàng còn bao nhiêu cô khác, bao nhiêu công việc khác, thì làm sao có thể đoái hoài đến ** được! Và quả thật trong cuộc đời của mình chàng không bao giờ để ý, hay gặp gỡ ** cả.


Nói đoạn chàng Crank hát xong, tức tốc chàng biến mất, để lại trên sân khấu Cao Liên và Khoapq tay trong tay không nói nên lời. Gần 29 phút sau, mọi vật như bừng tỉnh, chim trên mái nhà khi nãy cất cánh bay tiếp, mây tiếp tục trôi, gió tiếp tục thổi, nước miếng trên những cái miệng bé bé đang há hốc ra của các người đẹp, các chàng trai công nghệ tiếp tục rơi xuống. Có tiếng ai đó cất lên "giữ chàng lại!". Mọi người bừng tỉnh, ùa vào giảng đường, nhào lên sân khấu, hơn 30 vạn người chen chúc, chà đạp, đụng chạm, cọ quẹt lẫn nhau nhưng chàng đã không còn ở đó. Chàng đã đi, đã đi thật rồi.....


Kể từ ngày hát nhạc rock, và bị sự theo đuổi, cưỡng đoạt của hàng ngàn cô gái, Crank có vẻ tiều tụy hẳn ra, dương khí tiêu hao thấy rõ. Chàng tìm cách ẩn mình vào mật cốc, suy nghĩ về những chuỗi ngày hào hùng đã qua, và khắc lên vách những sử thi điêu tàn trong suốt 3 năm trời đội lốt người của chàng...


Muốn biết trên vách tường động cốc đó có gì, xem hồi sau sẽ rõ....
Source: http://th00.free.fr/forum/viewtopic.php?id=662