Printer friendly version

Cô gái và con hổ

Table of content

Chapter 1 - Cô gái và con hổ

Sunday, October 12, 2008 - 4:13 PM
tình yêu,chọn lựa
Một câu chuyện hay mà tôi và một người bạn đã thảo luận. Câu chuyện về những sự lựa chọn trong tình yêu và cuộc sống.

Chuyện xảy ra lâu lắm rồi. Tại một vương quốc nọ, nhà vua là một người rất bãn lĩnh và thông minh nhưng kèm theo một chút độc đoán và bạo tàn. Bằng tài trí đó ông đã cai trị đất nước một cách khôn ngoan, đem lại thái bình thịnh vượng.

Và đương nhiên một người đàn ông thông minh và có quyền lực tối thượng sẽ có một cô vợ trí tuệ tương xứng. Người ta cũng không ngạc nhiên khi công chúa con vua vừa xinh đẹp, nữ tính như mẹ, đồng thời thông minh quyết đoán như cha. Dĩ nhiên cô góp phần giúp cha cai trị đất nước rất hiệu quả.

Con gái lớn lên dĩ nhiên sẽ bắt đầu yêu. Người lọt được vào mắt xanh của nàng theo một hệ quả tất dĩ cũng là một thanh niên ưu phẩm. Chàng là một người dân bình thường nhưng tài trí không hề bình thường. Chàng là đệ nhất dũng sỹ của vương quốc cũng như được cả nước ngưỡng mộ vì tài năng, trí tuệ hoàn hảo.

Mọi chuyện bắt đầu khi nhà vua phát hiện ra tình cảm của công chúa dành cho chàng trai. Tuy thông minh và quyết đoán, nhưng nhà vua vẫn là nhà vua với quyền lực tối thượng trong tay, ông có quyền quyết định bất cứ vấn đề gì liên quan đến số phận của bất cứ người nào trong vương quốc mà mình cai trị. Đương nhiên, cái đầu thông minh và một chút bạo tàn của nhà vua không bao giờ chấp nhận cho công chúa yêu thương và lấy chàng trai làm chồng. Chỗ của công chúa là ở bên cạnh chàng hoàng tử nước làng giềng. Tuy chàng hoàng tử này vô cùng đáng chán nhưng công chúa có thể hy sinh, vì tham vọng mở rộng bờ cõi của một quốc gia hùng cường. Từ trước đến nay công chúa luôn luôn cho rằng mình có thể hoàn thành ước muốn của vua cha, bằng trí thông minh và tham vọng quyền lực mà cha cô đã truyền cho cô.

            Đến đây các bạn có thể hình dung một Huyền Trân công chúa với thiên tình sử bi tráng với Trần Khắc Chung. Tuy nhiên nếu chỉ như thế thì mình sẽ không kể tiếp làm gì. Câu chuyện này thực sự không mang tầm vóc lịch sữ vĩ mô như thế, nó rất bình thường và liên quan đến tất cả chúng ta.

Tuy nhiên công chúa lại bỗng nguội lạnh với quyền lực, cô muốn có một bờ vai vững chãi để nương tựa, vì cô thấy dù cô có thông minh mạnh mẽ đến đâu thì cô vẫn luôn cần một người đủ thấu hiểu mình bên cạnh Embarassed . Cả quốc gia đều mừng cho chàng trai và công chúa. Riêng có hai người không đồng ý là nhà vua và một  cô gái khác.

Cô gái là một thiếu nữ xinh đẹp, hiền dịu, nết na và đảm đang, đã ở bên chàng trai từ khi họ còn là những đứa trẻ. Và rất tự nhiên tình cảm của cô lớn dần theo năm tháng. Hơn một lần cô gái đã thổ lộ rằng cô rất ghen tị với công chúa vì công chúa đã có được chàng trai, và rằng nếu có được chàng trai làm chồng thì cô sẽ chăm sóc cho chàng trai chu đáo hơn công chúa gấp nhiều lần. Chàng trai chỉ im lặng mỉm cười, vì hơn ai hết chàng biết rằng chàng đến với công chúa không phải là để được chăm sóc, mà là để yêu thương và được yêu thương, cũng như là để hoàn thiện hơn lên cho xứng đáng với tình yêu thương đó. Khi nghe tin chàng trai đến gặp vua cha hỏi xin lấy công chúa làm vợ, cô gái gần như ngã quỵ, bỏ ăn và không thiết sống trên cõi đời này nữa.

Ngược lại, khi được tin chàng trai đến xin cưới công chúa, nhà vua rất phấn khích. Ngài luôn ưa chuộng những người thông minh và dũng cảm. Tuy nhiên lúc này vấn đề là cái người thông minh và dũng cảm đó có thể phá vỡ kế hoạch bành trướng quyền lực của ông ta. Vốn là một người bạo tàn và quyết đoán, nhà vua muốn xử trảm chàng trai ngay lập tức. Nhưng vốn là một vị vua thông minh và tài trí, nhà vua không muốn xử trảm chàng trai một cách quá thô thiển khiến cho dân chúng phải oán than.  Nhà vua chọn một ngày chủ nhật để mở một đại hội. Trong ngày đó nhà vua ra hai điều kiện để được lấy công chúa làm vợ thì chàng trai phải có hai điều kiện: được thần linh đồng ý và đủ dũng mãnh để bảo bọc công chúa suốt đời.

Để kiểm chứng hai điều kiện đó, nhà vua cho thiết kế hai căn phòng với hai cánh cửa giống hệt nhau. Chàng trai sẽ phải mở một trong hai cánh cửa để xem thần linh có cho phép mình lấy công chúa làm vợ không. Đằng sau cánh cửa thứ nhất là cô gái xinh đẹp, cô gái này chỉ có một ước muốn duy nhất là được chung sống với chàng trai. Còn đằng sau cánh cửa thứ hai là một con hổ hung dữ nhất trong vương quốc đã bị bỏ đói cả tuần lễ, con hổ này cũng chỉ có một ước muốn duy nhất là được ăn tươi nuốt sống chàng trai. Đương nhiên chàng trai, và tất cả mọi người khác trong vương quốc ngoại trừ nhà vua, đều không thể biết đằng sau cánh cửa nào là cái gì. Đó là sự phán quyết của thần linh. Nếu chàng trai mở cửa có cô gái, nghĩa là thần linh không đồng ý lương duyên của chàng trai và công chúa. Còn nếu đằng sau cánh cửa mở ra là con hổ, nghĩa là thần linh đã chấp thuận cho chàng trai lấy công chúa làm vợ, thì chàng trai phải vượt qua thử thách tiếp theo để chứng minh mình là một người dũng mãnh: tay không chiến đấu với con hổ. Nếu chiến thắng, chàng sẽ được lấy công chúa làm vợ. Nếu thua, ai cũng hiểu chuyện gì sẽ xảy ra.

Đám dân chúng rất phấn khích, vì họ không biết chuyện gì sẽ xảy ra: một đám cưới giữa chàng trai và cô gái, hay một đám ma của chàng trai, hoặc tuyệt vời hơn là đám cưới của công chúa và chàng trai.

Chàng trai, vốn là người bản lĩnh và dũng cảm, nói với công chúa rằng hãy cố tìm cách dò hỏi xem đằng sau cánh cửa nào là con hổ, rồi vào ngày đại hội hãy khẽ nhấc cao ngón tay trỏ của một bàn tay, chàng trai sẽ tiến đến mở cánh cửa ở phía bàn tay đó. Chàng trai nói với công chúa rằng mình sẽ chiến thắng con hổ để được lấy công chúa làm vợ. Tuy khẳng định với công chúa như thế nhưng trong lòng chàng rất lo sợ và mâu thuẫn. Vốn là một dũng sĩ, chàng thừa biết một con người với tay không thì cũng khó mà chiến thắng được một con hổ bình thường, huống gì đây lại là một con hổ hung dữ đang đói mồi. Nhiều lúc chàng lại mong mình mở được cánh cửa có cô gái, vì dù sao chàng cũng có cảm tình với cô gái này. Nhưng chàng lại cảm thấy làm như thế là có lỗi với tình yêu của công chúa, là không xứng đáng với chinh bản thân. Vì thế, chàng phó mặc số phận mình vào tay công chúa. Dù có chết, nhưng trọn nghĩa với người mình yêu thương, chàng cũng cam lòng.

Nếu bạn là chàng trai, bạn sẽ làm gì khác không? Nếu có, hãy viết tiếp câu chuyện từ chỗ này. 

Chapter 2 - Cô gái và con hổ - 2.1

Monday, October 13, 2008 - 5:12 AM
Chàng dũng sĩ không chỉ dũng mãnh mà còn tài trí. Chàng không muốn để người khác quyết định số phận của mình. Do đó câu chuyện ở phần 1 chỉ nên tới đoạn nhà vua đưa ra lời thách thức, và sau đó nên diễn tiến như sau. Các bạn có thể thấy diễn biến này hơi miễn cưỡng và khôi hài, nhưng không sao, đây chỉ là một câu chuyện có thể là giả tưởng, còn mỗi người chúng ta đều có thể giải quyết vấn đề của mình theo cách mình cho rằng hợp lý nhất.

Chàng trai biết rõ là mình yêu công chúa và muốn làm mọi việc để có được nàng. Chiến đấu với con hổ ư? Điều đó không dễ, nhưng có thể là cơ may để chàng thể hiện tài năng và tình yêu của mình.Tuy vậy, chàng trai cảm thấy tham gia vào sự thách thức này không phải là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề, ngược lại, nó cũng có phần nào làm giảm đi giá trị của chàng, vì cuộc đấu này cũng gần như một trò vui của nhà vua bày ra cho dân chúng, mà không nhằm một mục đích chính đáng nào. Là người võ sĩ chàng không chịu làm trò vui cho thiên hạ như thế. Chàng cũng cảm thấy tình yêu của mình không đáng bị thử thách một cách may rủi như vậy. Chàng cũng không tin thần linh sẽ can dự vào việc này. 

Hơn nữa, tuy yêu công chúa và hiểu nàng rất nhiều, chàng cũng có một chút lo ngại người chàng yêu sẽ vì sự thương cảm mà dành cho chàng con đường sống, bằng cách nào đó, sẽ không để chàng chọn cánh cửa có con hổ. Nàng vốn thông minh và khi đã muốn, có thể làm điều đó, bất chấp sự cấm đoán của nhà vua. Chàng không muốn người mình yêu sẽ quyết định như thế. Nàng có thể quyết định về phía nàng, còn phần chàng phải cho chàng quyết định chứ.

Với một chút suy nghĩ, chàng hiểu động cơ nhà vua muốn công chúa thành hôn với hoàng tử kia là tham vọng bảo vệ và mở mang bờ cõi. Liên minh với nước đó, để làm cho quốc gia mình hùng mạnh hơn, và có thể chinh phục các nước khác, là suy nghĩ của nhà vua. Chàng dũng sĩ cũng biết chàng hoàng tử kia si mê công chúa, ắt hẳn sẽ tức giận khi không đạt ý định lấy nàng làm vợ. Nếu vì tình yêu của mình mà để hai nước chiến tranh, nhân dân mệt mỏi, chàng cũng không thể làm.

Rõ ràng điều nguy hiểm nhất không phải là con hổ, mà là suy nghĩ của nhà vua. Chàng dũng sĩ bèn xin nói chuyện với nhà vua và xin cơ hội được thử thách một cách một cách mạnh mẽ hơn là chiến đấu với con hổ mà thôi. Chàng xung phong làm tướng bảo vệ biên cương ở những nơi nào khó khăn nhất. Bằng lý lẽ của mình, chàng làm cho nhà vua phải suy nghĩ lại. Ông thấy không khôn ngoan khi làm mất một dũng sĩ và sẽ bị dân chúng oán than vì trò thách đố tàn nhẫn này. Tuy nhiên, làm thế nào để tránh sự giận dữ của vương quốc láng giềng cũng là nỗi lo của nhà vua. Do đó nhà vua cho chàng thời hạn một tháng để giải quyết việc này, còn không, chàng sẽ không có cơ hội nào để lấy công chúa nữa.

Thấu hiểu nỗi lo này chàng dũng sĩ đã qua vương quốc kia, bí mật tiếp cận hoàng tử nọ. Hiểu được tình cảm với công chúa của hoàng tử cũng chỉ vì vẻ ngoài của nàng, chàng bèn vào vai một công tử cũng sành sỏi và hiểu biết nhiều về thế giới xung quanh. Làm quen với hoàng tử, chàng dũng sĩ dẫn hoàng tử đi qua một nước khác nơi đang tổ chức cuộc thi Hoa hậu hoàn vũ. Tại đây, hoàng tử đã bị sắc đẹp của hoa hậu làm mê hoặc, và hoa hậu cũng thích vẻ phong lưu, giàu có của hoàng tử, nên đã bằng lòng trước lời cầu hôn của chàng.  Vậy là vấn đề giải quyết xong.

Ở nhà, vua thấy chàng dũng sĩ giải quyết vấn đề thật thông minh, nên rất hài lòng. Còn công chúa, thấy dũng sĩ đi coi thi hoa hậu mà không hề mảy may bị lung lạc gì, trong khi hoàng tử đó lại dễ dàng thay đổi, càng yêu dũng sĩ hơn và tin chọn lựa của mình là đúng. Cuối cùng, dân chúng được thấy một đám cưới vui vẻ giữa công chúa và chàng dũng sĩ.