Bài thơ dành riêng cho Luydo. Một câu chuyện buồn đã xảy ra từ lâu rồi nhưng luôn và mãi đè nặng lên tâm hồn của một người con. Ngày đó, Luydo cùng nhiều đứa trẻ trong làng đã mất cha trong một chuyến tàu. Nhưng tất cả mọi người cho rằng cha Luydo là “kẻ sát nhân”. Cậu không tin điều đó và không tin rằng chuyến tàu sẽ không bao giờ cập bến. Trong suốt thời thơ ấu Luydo có 2 người bạn thân là chỗ dựa vững chắc. Nhưng rồi 3 người bạn không thể ở bên nhau mãi mãi và giờ chỉ còn có Luydo trên bờ biển vắng lặng đang chờ đợi… Luydo rất sợ sóng và nước, rất sợ sự cô đơn và trống trải nhưng giờ đây Luydo đang đối mặt với những điều đó một cách đầy dũng cảm. Luydo đã chờ đợi suốt cả cuộc đời, chờ đợi tất cả những gì Luydo có trong cuộc đời
Tôi đã đứng trên dải cát này
Sau bao chiều hoàng hôn buông xuống
Vì không muốn cha tôi trở về
Trên bờ biển trống vắng mênh mông
Chiều hôm nay như bao năm về trước
Tôi vẫn chờ chuyến tàu năm xưa
Chợt gió ùa về biển gào thét dữ dội
Tôi thấy mình bé nhỏ trước biển khơi
Biển đang giữ cha tôi ở đâu
Đừng câm lặng lạnh lùng đến thế
Hãy dội giá lạnh vào đôi chân già yếu
Hãy tung sóng trùm lên tấm thân còng
Hãy trút lên tôi sức mạnh của biển
Để tôi biết sự dũng cảm của những người lính thuỷ
Để tôi biết khó khăn của người thuyền trưởng
Và để biết rằng:
Thời gian tôi đứng đây chưa phải là dài
Biển như vỡ ra ôm chầm lấy tôi
Đã xô ngã đôi chân trần yếu đuối
Đã trùm lên tấm thân gầy tội nghiệp
Thật mạnh mẽ ào ạt và dữ dội
Dòng nước đó truyền cho tôi sức mạnh
Mái tóc trắng chuyển màu xanh tuổi trẻ
Tôi thấy mình trở lại thời thơ ấu
Đôi mắt xanh nhìn thấu biển khơi
Cha đã về giữa muôn trùng sóng gió
Trên con thuyền sóng nước bạc đầu
Nâng tôi dậy trong ánh sáng diệu kỳ
Cha đưa tôi đi về phía mặt trời
Gió đã lặng và bầu trời đỏ rực
Bãi cát phẳng im lìm nằm đó
Sóng dạt dào ôm lấy bờ cát vàng
Và biển lại câm lặng
Như bao chiều năm trước
Otoada 2006