Welcome Guest

WriteOpenStory

Ðây là một câu chuyện đời thường, cảm động của nhà văn khuyết danh (Trung Quốc). Hai nhân vật chính trong truyện đã trải qua những ngộ nhận, bi kịch để cuối cùng nhận ra nhau khi một người không còn nữa trên đời.

Friday, December 26, 2008 - 11:53 PM

Da bao gio ban kho chiu rang: tai sao phai lam nhug viec "chan ngat" lap di lap lai nhieu lan, no co ich j chu??? Ban vung vang tu cho phep minh coi thuong va bo qua no',va su thuc la ban da hoan toan sai lam...Doc cau chuyen nay...ban se thuc su nhan ra nhieu dieu thu vi...

Friday, December 26, 2008 - 11:31 PM

Monday, December 22, 2008 - 10:10 PM

Hai tháng trôi qua, em đã gắn chặt đời mình với màu áo xanh chữ thập và hai giờ chuyền máu mỗi tuần. Em thôi không khóc nhưng trái tim tan nát mỗi khi ai đó nhắc đến tên anh...

Saturday, December 20, 2008 - 9:24 PM

Chỉ cần trở về với mình, trở về với hơi thở và nụ cười, trở về nơi mình ở, nơi có thông reo, chim hót và nắng ban mai, còn nơi nào đẹp hơn nữa?

Friday, December 19, 2008 - 8:32 PM