Welcome Guest



Cái nghĩa địa xe hơi không biết mọc lên từ lúc nào mà nó phình ra, choán hết cả một vùng đất lớn cạnh nghĩa trang. Người ta đổ vào đó đủ loại phế thải từ khắp nơi trong thành phố. Rồi lớp lớp vỏ xe cũ để lổn ngổn chồng chất lên nhau. Thỉnh thoảng lại có một đám cháy bùng rồi chuyển sang âm ỉ kéo dài cả tuần lễ nếu trời không mưa...



Một người già qua đời ở cái tuổi 71 chẳng có gì là lạ trong cuộc sống ngắn ngủi tạm bợ này. Thất thập cổ lai hy, sống trên 70 đã là hiếm. Bằng tấm lòng thành khẩn xót xa, người ta đặt bà cụ nằm trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, tài sản duy nhất còn lại trong cái chái nhà siêu vẹo, dột nát, tàn tích của một cuộc chiến đại qui hoạch biến đổi biết bao số phận con người. Trong cuộc chiến này, người nghèo đi xuống nhiều hơn là đi lên sau một thời gian vung vít với đồng tiền theo kiều tiêu xài bạt mạng của người vừa mới có trong tay một số tiền qúa lớn. Rồi kẻ ít người nhiều, có tiền bỏ tiền, có sức bỏ công, lo cho cụ tấm vải liệm, cái quan tài, bó hoa, nén nhang, xe đòn và đưa cụ đến nghĩa trang yên nghỉ. Giữa thời buổi hỗm mang này, bao nhiêu đó đã là qúi, nhất là đối với một người gìa...



Thành phố đầu mùa mưa chịu đựng cảnh mất điện và cái nóng ghê hồn. Người ta dồn hết ra đường, ngồi đầy những quán sá, dưới những hàng cây hay trong công viên cố hứng lấy chút gió mát. Tin tức dự báo cho biết thời tiết chẳng có triển vọng gì trong 10 ngày tới. Những cơn dịch bệnh nối tiếp nhau, từ Sarc đến cúm gà, lở mồm long móng, heo tai xanh, dù xảy ra ở nơi khác cũng khoác lên thành phố một vẻ mặt đau ốm, mệt mỏi. Làm như chưa đủ, thành phố còn được bồi thêm bởi những cơn đỏng đảnh của thị trường chứng khóan, những cơn địa chấn gía vàng và cơn điên địa ốc khiến nó vốn đã mang sẵn bệnh vàng da thiếu vitamin lại thêm bệnh viêm gan mạn tính...



Kịp thoa lại một lớp son, bập bập cho hai đôi môi đều son, tôi nhìn thấy ông thắng xe bên lề đường. Hôm nay ông ăn mặc chững chạc như vừa xong một hội nghị nào đó. Compley đen, cà vạt đỏ chói mắt. Ông lúng túng mở cửa xe cho tôi rồi vòng qua bên kia, hỏi “Em chờ có lâu không?” rồi nổ máy chạy. Tôi nói: “Cái xe sóc làm em đau”. Ông nói to: “Cơ quan họp sơ kết 6 tháng lâu lắc qúa!”. Tôi nói: “Mấy giờ rồi anh?”. Ông nói to hơn, như gào lên: “Em đói bụng không?”. Tôi nói: “Không đói. Nhưng anh muốn đi ăn thì cho em đi”. Ông vừa bóp còi xe vừa cằn nhằn: “Đường sá bây giờ đi đứng khó khăn qúa”...


MyRSS
LTS

sonletay

34487 Views


< September, 2010 >
Mon Tue Wed Thu Fri Sat Sun
29 30 1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 1 2 3
4 5 6 7 8 9 10