Ngày xưa, khu vườn Tử đinh hương tím ấy chỉ có những bông hoa dại, vài bụi cây nhỏ, dăm gốc cây lớn nhưng hai đứa trẻ rất thích chơi ở đây. Đó đã là quá khứ…
Một ngày kia, cô gái đã trao cho chàng trai một cành tử đinh hương… và tất cả quá khứ chỉ như một giấc mơ. Cô gái có ý định lấy một nhà quý tộc. Cô thấy được niềm vui với cuộc sống bên nhà quý tộc.
Rồi những cuộc vui qua đi… chính cô gái cũng nhận được một cành hoa màu tím… Và một ngày kia, mọi người không còn nhìn thấy cô gái nữa, mãi mãi không bao giờ. Cô đã yên nghỉ trên khu đồi yên tĩnh… người ta đã đặt lên mộ cô một chùm hoa Tử đinh hương, và sau đó một đêm hoa phủ tím cả ngọn đồi. Chàng trai đã mang màu tím đó về khu vườn kỷ niệm xa xưa….
Thời gian qua đi… qua đi…
Tử đinh hương nhuộm tím khu vườn
Để tôi buồn vì cánh hoa rời rã
Hỡi linh hồn em ẩn đâu đây
Mà tôi nghe tiếng gió buồn đến thế
…
Một vòng hoa ai đã để lên mộ
Cho cô gái đáng thương thủa nào
Xót xa cho em - người bị từ chối
Bởi tử đinh hương tím ngắt u buồn
Những đoá hoa phủ kín ngọn đồi
Phải chăng em hoá thân từ đau khổ?
Tôi sẽ đưa linh hồn em về
Khu vườn của ta một chốn xa xưa
Và cũng chính tại khu vườn ấy
Tôi đã nhận từ em màu tím
Cành tử đinh hương đau xót một đời
…
Rồi tôi vẫn cứ ngồi, mỗi buổi chiều thu tới
Mãi ngắm nhìn em sắc đẹp tuyệt vời
Với hương thơm bát ngát tâm hồn
Với cảm xúc đớn đau muộn màng
Nhớ về em cô gái thơ ngây
Đã ra đi giữa trời thu lạnh lẽo
(Otoada - 2007)
Và chàng trai vẫn ngồi đó, bên gốc cây Tử đinh hương.
Chàng nhắm mắt lại và mãi mãi sẽ ở đó
(Otoada - 2006)