Tôi không tin rằng sẽ có một ngày
Vào hôm ấy bạn sẽ giận tôi
Tôi không tin rằng một ngày nào đó
Một ngày mà chúng ta sẽ giận nhau
Tôi tin rằng đã có một ngày
Tôi đùa bạn trong nỗi buồn đau đớn
Một nỗi buồn chưa có thật trong tôi
Nhưng nó đã khắc sâu trong bạn
Tôi đã tin rằng vào cái ngày ấy
Nỗi buồn đó không bao giờ xẩy ra
Nhưng bạn vẫn cứ tin như một người bạn tốt
Rồi cầu mong tôi bớt đi nỗi buồn.
Và cũng vào cái ngày hôm ấy
Tôi đã nói ngay ra tất cả
Để mong bạn đừng buồn hơn nữa
Nhưng tất cả đã là quá muộn.
Rồi tôi phải tin rằng đã có một ngày
Mà từ hôm đó bạn sẽ mãi giận tôi
Coi như tôi đã ra đi mãi mãi
Khuân mặt xưa giờ thành xa lạ
…
Thời gian dài trôi trong vô tận
Tôi vẫn tin rồi một ngày nào đấy
Bạn thấy rằng sự thật đó hẳn là một niềm vui
Vì có thể không còn ai cho bạn giận.
Nỗi đau đớn ảo ảnh ngày xưa
Giờ đã là sự thật trong tôi
Và bây giờ tôi phải tin rằng
Tôi sẽ không có bạn ở bên
để tin tôi có một nỗi buồn.
Nếu bạn quay lại nhận lời tôi xin lỗi
Trong hơi thở yếu ớt cuối cùng
Thì cũng mong thêm lần nữa tha thứ
Vì không thể làm người bạn như xưa
Còn ai đâu đi khắp nơi với bạn
Cùng trò chuyện với bạn với bạn đêm thâu
Sẽ chẳng còn ai biết nhiều điều về bạn
Hơn tất cả mọi người thân quen
Tôi không thể tin rằng mình đã có một nỗi buồn
Sự đau đớn lớn hơn tôi tưởng nhiều
Nhưng trò đùa đã là sự thật
Chỉ như vậy bạn mới hết giận tôi
Tôi có thể mơ một ngày nào đấy
Bạn quay lại ngồi trước mặt tôi
Mỉm cười và nói rằng : Đây chỉ là một trò đùa
Và tôi không tin rằng ngày mai đây tôi sẽ ra đi
trong trái tim bạn
(Otoada 2007)