Sao hôm
Luceafărul
Chuyện ngày xửa ngày xưa,
Giống như thời cổ tích,
Có một nàng mỹ nữ,
Thuộc dòng dõi hoàng gia.
Nàng là đứa con một
Lại xinh đẹp hơn người,
Như Đồng Trinh Đức Mẹ
Như trăng giữa trời sao.
Dưới hàng hiên tráng lệ
Nàng cất bước dạo chơi
Bên cửa sổ lâu đài
Nàng đợi Sao Hôm mọc.
Mắt nàng dõi xa xăm
Nàng trông Sao Hôm dậy,
Rọi chiếu ngoài khơi xa
Dẫn dắt thuyền lại qua.
Ngày lại ngày ngắm Sao,
Nàng trở nên quen lệ;
Sao cũng dần cảm mến
Nàng thiếu nữ yêu kiều.
Nàng tựa cửa ngóng trông
Thả hồn theo mơ mộng,
Trái tim nàng rung động
Nỗi nhớ rộn trong lòng.
Và mỗi buổi hoàng hôn
Sao Hôm lại bừng sáng,
Dõi về hướng lâu đài
Khi bóng nàng ngóng trông.
*
Mỗi bước chân nàng đi
Có Sao Hôm theo sát,
Bằng muôn vàn tia sáng
Dệt nên lưới lửa tình.
Và khi nàng tựa gối
Trên đệm ấm giường êm,
Sao vuốt nhẹ tay nàng
Vuốt hàng mi hiền dịu;
Từ tấm gương phản chiếu
Sao toả sáng lên nàng,
Lên đôi mắt mơ màng
Lên má nàng tựa gối.
Nàng mỉm cười nhìn lại,
Sao rùng mình trong gương.
Bởi vì trong giấc nồng
Sao theo nàng từng bước.
Thổng thức trong ngái ngủ
Nàng cất tiếng hỏi Sao:
Này Hoàng tử bóng đêm?
Trong mơ sao không đến?
Hãy xuống đây Sao Hôm!
Lần theo luồng ánh sáng,
Lọt qua cửa nhà em
Sưởi ấm lòng em nhé!
Sao nghe lời, xúc động,
Dồn ánh sáng chiếu thêm
Rồi đột ngột bùng lên,
Sao lao mình xuống biển;
Nơi Sao Hôm rớt xuống
Biển cuộn lên sóng trào,
Và từ dưới đáy sâu
Một chàng trai xuất hiện.
Chàng lướt nhẹ ngoài khơi
Đến sát bên cửa sổ,
Tay cầm chiếc gậy dài
Làm bằng thân cây sậy.
Trông chàng rất dũng mãnh
Tóc vàng óng như tơ,
Chiếc áo choàng thắt nơ
Trên đôi vai tráng kiện.
Da mặt chàng trắng ngà
Trông như là tô sáp
Đôi mắt chàng long lanh,
Nhìn như đang có lửa.
Khó giã từ trời xanh
Đến em theo tiếng gọi
Bởi trời – cha của anh
Còn mẹ anh - biển cả.
Để đến được phòng em,
Được ngắm em tận mắt,
Anh đã bỏ trời xanh
Để được sinh từ biển.
Khát khao không kể xiết
Giã cõi trần đi em
Anh Sao Hôm trên trời
Hãy theo anh làm vợ.
Trong lâu đài san hô
Tuổi xuân em sống mãi,
Cả thế giới trần gian
Sẽ phục tùng em gái.
- Ôi chàng trai trẻ đẹp
Như thiên thần trong mơ,
Nhưng theo đường chàng mở
Em chẳng dám bao giờ;
Chàng nói gì lạ vậy,
Như người chết dưới mồ,
Đôi mắt chàng lạnh giá,
Làm đông cứng người em.
*
Một ngày rồi ba ngày,
Vào ngay đêm kế tiếp,
Chàng Sao Hôm xuất hiện
Toả sáng tìm kiếm nàng.
Nàng cần sao trong mơ
Trả nàng niềm khao khát,
Cơn sóng lừng biển cả
An ủi trái tim nàng.
-Hãy xuống đây Sao Hôm!
Lần theo luồng ánh sáng,
Lọt qua cửa nhà em
Sưởi ấm lòng em nhé!
Trên cao nghe tiếng gọi,
Chàng đau đớn tắt dần,
Bầu trời như đảo lộn
Nơi Sao vừa biến đi;
Cả không gian bốc lửa
Vũ trụ như đảo điên,
Và từ cõi mông lung
Một chàng trai xuất hiện;
Mái tóc chàng đen nhánh
Toả chiếu ánh hào quang,
Chàng lướt nhẹ trên không
Tắm mình trong nắng lửa.
Tà áo đen phấp phới
Để lộ cánh tay ngà,
Chàng suy tư, buồn bã
Mặt chàng trắng bệch ra.
Nhưng mắt chàng mở to
Lấp lánh điều bí ẩn,
Như hố sâu khát vọng
Bóng tối phủ không cùng.
-Gặp được em lần này
Phải đâu là chuyện dễ,
Mặt Trời – cha của anh,
Còn mẹ anh – đêm tối;
Khát khao khôn kể xiết
Giã cõi trần đi em;
Đến với anh – Sao Hôm ,
Làm nàng dâu thượng giới.
Mái tóc nàng vàng óng
Anh kết tặng vành sao,
Về với anh trên cao
Làm rạng ngời vũ trụ.
Chàng đẹp như trong mơ
Như thiên thần chợt hiện,
Nhưng con đường chàng kể
Em chẳng dám bao giờ!
Em khao khát tình anh
Cho lòng đau nghiệt ngã
Khao khát mắt anh nhìn
Rụi thiêu đời em đó.
Vì đâu mong anh xuống
Em không hiểu vì sao:
Anh là người bất tử,
Còn em - người trần gian?
Không lựa lời đẹp đẽ
Chẳng biết nên từ đâu
Anh nói rằng anh hiểu
Còn em chẳng hiểu nào?
Nhưng nếu chàng tha thiết
Muốn em mến em thương,
Thì hãy xuống với em,
Làm người trần hạ giới.
-Em đòi anh đánh đổi
Bất tử lấy nụ hôn,
Anh sẽ cho em thấy
Anh yêu em thật lòng;
Anh sẵn sàng mắc tội
Để làm một kiếp người;
Cõi vĩnh hằng thượng giới,
Anh sẽ dứt bỏ thôi.
Và vì yêu cô gái,
Sao Hôm quyết ra đi,
Rời cao xanh thượng giới,
Biền biệt biết bao ngày.
*
Cũng trong thời gian ấy,
Có chàng Cơtơlin,
Một anh hầu ma lanh,
Bưng bê nơi bàn tiệc.
Y đứa hầu thân cận
Của đức nữ hoàng kia,
Y là đứa con hoang,
Nên bạo tay bạo mắg\t.
Nhìn đôi má ửng hồng
Như hai quả bồ quân,
Y theo rình từng bước
Ngắm trộm Cơtơlina.
Ôi cô nàng xinh đẹp,
Rực rõ như lửa hồng;
Cơtơlin say lòng
Thử vận may theo đuổi.
Y thừa lúc vắng vẻ
Nhẹ ôm lấy người nàng:
-Gì thế, Cơtơlin?
Hãy lo làm đi chứ!
-Anh muốn em từ bỏ
Những suy nghĩ vẩn vơ,
Và hãy vui hãy cười,
Cho anh hôn một cái.
-Anh nói gì lạ vậy,
Hãy để cho tôi yên –
Ôi Sao Hôm trên trời,
Tôi nhớ chàng da diết.
-Anh sẽ cho biết
Thế nào là tình yêu,
Chỉ cần em đừng giận,
Chỉ cần em yêu chiều.
Giống như tên thợ săn
Bẫy chim bằng thòng lọng,
Khi anh đưa tay trái,
Em dang tay ôm anh;
Rồi em ngước mắt lên
Nhìn mắt anh chăm chú…
Khi anh đỡ lưng em
Em kiễng chân đón đợi;
Khi mặt anh cúi xuống,
Em ngửa mặt hướng lên,
Hãy nhìn nhau say đắm,
Ôi cuộc sống dịu êm;
Và để cho hoàn thiện
Cuộc tình của đôi ta,
Khi anh cúi hôn em,
Em cũng hôn đáp lại.
Nghe chàng trai tán tỉnh
Nàng ngạc nhiên ngỡ ngàng,
Rồi đỏ mặt thẹn thùng,
Không muốn nhưng để mặc,
Rồi khẽ khàng nàng nói:
-Em chẳng lạ gì anh,
Anh là kẻ ba hoa,
Nhưng với anh em thích…
Nhưng có chàng Sao Hôm,
Vẫn làm em nhớ mãi,
Trên biển cả cô đơn,
Nơi chân trời vời vợi;
Và mỗi khi cưỡi sóng,
Lướt nhẹ tới bên chàng,
Mắt em cứ đầy vơi
Nước mắt tràn thương nhớ.
Yêu chàng khôn kể xiết
Đau khỏ mãi không thôi
Chàng ở trên cao xanh
Em đến làm sao được.
Từ thế giới xa xôi,
Chàng buồn rầu lạnh lẽo…
Em yêu chàng mãi mãi,
Và mãi mãi xa chàng..
Vì thế mà ban ngày
Em thấy đời trống vắng,
Còn ban đêm yên ắng
Đời hấp dẫn lạ kỳ.
-Em thật là ngây thơ…
Hãy cùng anh đi trốn,
Cùng xoá đi dấu vết
Để không ai biết mình.
Hai ta đều hiền lành,
Đều dễ thương vu vẻ
Em sẽ hết nhứ nhung,
Hết mơ chàng sao lạnh.
*
Chàng Sao Hôm lên đường,
Dang cánh trên trời biếc,
Vượt qua ngàn vạn dặm trường,
Qua ngàn năm vạn tháng.
Chàng vượt chín tần sao,
Trên dưới đều chi chít
Như tia chớp không cùng
Chàng lạc loài trong đó.
Rồi giữa chốn mông lung,
Bao bộc chàng tứ phía,
Chàng thấy như ngày đầu
Ánh sáng nguồn, nguyên thuỷ;
Chàng như bị ngập chìm,
Trong mênh mông biển cả
Chàng nấu nung khát vọng,
Sẽ bay đến tận cùng;
Bởi vì nơi chàng đến,
Vẫn chẳng thấy giới ranh,
Thời gian trôi vô tận,
Điều trống rỗng nảy sinh.
Chẳng còn có gì hơn
Ngoài khát khao bỏng cháy,
Sâu như là vực thẳm
Của quên lãng quáng mù.
-Thưa cha già kính mến,
Hãy giải thoát cho con
Khỏi bóng đêm vĩnh hằng,
Muôn đời con ơn nguyện.
Cho con thay số phận
Bằng bất cứ giá nào,
Bởi sống chết đời này,
Đều do tay cha cả;
Con xin thôi bất tử,
Để lấy ngọn lửa tình,
Xin trả người tất cả
Để một giờ được yêu…
Từ hư vô xuất hiện,
Con lại về hư vô…
Từ bình yên ra đời,
Bình yên con xin lại.
-Hỡi Sao Hôm con yêu
Con sinh từ vực tối,
Đừng đòi điều kỳ diệu
Vô ảnh và vô danh;
Con lại muốn được như
Những người nơi trần thế?
Nhưng mọi người đều chết,
Để lại sinh ra người.
Đời ngắn như ngọn gió
Trong hoang mạc nghĩ suy
Khi làn sóng chết đi,
Mới lại sinh ra sóng;
Người có sao chiếu mệnh,
Có số kiếp rủi may,
Còn ta không có ngày,
Không có giờ tận số.
Từ vĩnh hằng muôn thủơ
Sống và chết đổi nhau,
Mặt trời sẽ tắt đi
Mặt trời rồi lại mọc;
Muôn đời này vẫn vậy,
Cái chết luôn đuổi đeo,
Sinh ra để mà chết,
Chết rồi lại tái sinh.
Hỡi Sao Hôm con yêu,
Dù nơi đâu con lặn…
Hãy nghe lời thông thái,
Của ta dành cho con.
Ta chỉ muốn khuyên con
Như lời ca muôn thuở
Núi hãy yêu lấy rừng
Biển hãy yêu lấy đảo.
Hay con muốn oai hùng
Ra tay phô sức mạnh?
Ta sẽ ban lãnh địa
Cho con làm đế vương.
Ta cho con thuyền chiến,
Cho con cả đoàn quân
Để dọc ngang tung hoành,
Trừ điều con muốn chết…
Vì ai con muốn chết?
Hãy trở lại mà coi
Nơi mảnh đất lỗi lầm
Con hãy nhìn cho rõ.
*
Sao Hôm lại trở về
Nơi chàng hằng sinh sống,
Lại giống như mọi ngày,
Sao lạnh lùng chiếu sáng.
Mỗi khi chiều buông xuống
Đêm tối lại phủ dày;
Trăng lại soi ngang đầu
Lung linh in đáy nước.
Ánh trăng vằng vặc snág
Soi tỏ những hàng cây,
Dưới rặng bồ đề dày
Đôi trẻ đang tình tự:
-Hãy cho anh ngả đầu,
Vào ngực em nóng hổi
Để cho anh được ngắm,
Ánh mắt em ngọt ngào;
Dưới ánh trăng sáng lạnh
Rưới mát mái đầu anh.
Toả chiếu ánh bình yên
Trong bóng đêm mê đắm.
Em hãy ở bên anh
Cho anh thôi đau đớn,
Vì em - mối tình đầu,
Và giấc mơ lần cuối.
Sao Hôm từ trên cao
Sửng sốt nhìn đôi trẻ;
Vòng tay nối vòng tay
Họ nhìn nhau say đắm.
Hoa rừng phảng phất hương,
Mưa phùn nhè nhẹ rắc
Lên đầu đôi bạn trẻ,
Làm tóc mềm như tơ.
Say sưa với tình đầu,
Nàng ngước mắt nhìn lên.
Thấy Sao Hôm toả sáng
Nàng khẽ gọi mong mỏi:
-Hãy xuống đây Sao Hôm,
Lần theo luồng ánh sáng,
Đem vận may theo cùng,
Em vẫn hằng ngóng trông?
Sao run như mọi lần
Trên cao xanh rừng rú
Sao vẫn soi cô độc
Bởi cơn sóng dâng trào.
Không xuống như mọi lần
Sao trên trời cao rộng:
-Xin em đừng để ý
Tôi ta hay là ai?
Các người cứ bình yên
Trong cõi đời phạm tục
Cứ mặc ta lạnh lẽo
Bất tử với cao xanh
(Eminescu)