Lại là tiếng kèn Saxo,khó nghe thế không biết!Mà chẳng hiểu tại sao cái gã hàng xóm kia cứ thổi tu tu vào buổi sáng thế nhỉ?...." nó lẩm bẩm,cố chiến thắng cái lười ,nó miễn cưỡng chui ra khỏi chăn. Mùa đông đến rồi! Gió sớm lạnh cắt da,nó thích thú thổi từng làn hơi vào sương sớm,những vạt hơi ấm lan nhanh....,
" này cô bé,tóc em ướt đẫm sương rồi! không rét sao ?"
Nó giật bắn ,''ai thế nhỉ?"
Đưa mắt nhìn sang mé bên kia hàng rào râm bụt,nó thấy mặt mình nóng bừng.Gã hàng xóm đứng đó từ bao giờ nhỉ? Chắc nãy giờ hắn đã nhìn thấy những cử chỉ ngốc nghếc của mình rồi!Ngượng quá!
"cho anh làm quen nhé ,cô bé! '' hắn cười,nụ cườithật hiền .
"Vâng".Nó ấp úng,nụ cười méo xệch nhìn thật tội nghiệp..............
Gió buốt lạnh thổi từng cơn .Rừng thông già xạc xào như suýt xoa với nhau vì cái lạnh.Cả phố núi được bao trùm bởi mùi nồng nồng, hăng hắc của mimosa tỏa lan trong gió.
"hôm nay em không đi học sao?" là giọng anh từ mé kia hàng rào râm bụt.
"Em ốm!"
"Tội nghệp con mèo lười hay ngủ nướng " Anh cười,nụ cười thật hiền ..."hay anh thổi tặng em một bản nhạc nhé ! em thích nghe bài gì nào ?"
Umh....."Khi xưa ta bé "...
Tiếng kèn Saxo trầm buồn,đôi khi chẳng đúng vần điệu,nhưng sao giờ nó thấy thật hay.Tiếng Saxo dịu dàng ,dịu dàng như anh,như ngày anh đến...
Giữa thảo nguyên bạt gió ,thông vẫn rì rào.thoảng trong sương sớm vẫn là mùi hăng hắc của loài hoa cũ theo gió đưa hương.Mấy đông rồi,nơi miền u tịch,nơi gió tuyết đi ngang qua đời ,anh cũng đã theo làn sương tan nhanh trong nắng sớm !