
Đời nhà Đường, Quách Tư? Nghi, Lý Quang Bật cùng làm phó tướng của An Tư? Thuận. Tính hai người vốn không ưa nhau; nhiều khi, tuy cùng đi với nhau một xe, ngồi với nhau một tiệc, mà vẫn như cừu địch, không ai đàm đạo với ai cả.
Sau Tư? Nghi đươ.c lên làm tướng thay Tư? Thuận, Quang Bật sơ. Tư? Nghi hại mình, quả cảm đến nói rằng: “Phần tôi chết cũng cam tâm, nhưng xin rộng lươ.ng đừng hại đến vơ. con tôi là kẻ vô tộị”
Tư? Nghi thấy nói chạy ngay lại, cầm tay Quang Bật thưa rằng: “Tôi đâu dám đem lòng oán hận riêng mà nỡ hại ông. Hiện nay trong nước loạn lạc, vua tôi lo và nhục, không ông thì không ai gánh vác nổi việc thiên hạ.”
Nói xong nước mắt ràn rụa, rồi lại lấy những điều trung nghĩa khuyên răn, và lập tức cất Quang Bật lên làm chức Tiết độ sứ.
Từ đó hai người tuyệt nhiên không chút nào ghen ghét, ngờ vư.c nhau, chỉ cùng nhau một lòng đánh giặc, yêu dân, giúp vua trị nước.
GIẢI NGHĨA:
Đường: Một nhà thống trị nước Tàu 618-901 sau Th. Ch..
Cừu địch: Người thù hằn đối đầu với mình.
Đàm đạo: Đàm: bàn; đạo: nóị
Quả cảm: Bạo dạn không còn do dư. e sơ. gì.
Cam tâm: Cam: ngọt; tâm: lòng, vui lòng mà chịu việc gì thiệt hại khổ sơ? đến mình.
Việc thiên hạ: Đây là việc cả nước.
Tiết độ sứ: Tên quan đời nhà Đường đươ.c quyền tư. chủ coi một địa phương về việc chính trị, lý tàị
Tuyệt nhiên: Thôi hẳn không còn một tí nào nữạ
LỜI BÀN:
Thù riêng cá nhân là việc nhỏ mọn, nghĩa công đối với cả nước là việc rất trọng. Biết quên thù riêng để làm nghĩa công như Quách Tư? Nghi, Lý Quang Bật, thư.c là đáng khen vậỵ Nghĩ đến thân, đến nhà trước, đến quốc gia su cũng là nghĩa, song nghĩa hẹp mà gọi là tư. Nghĩ đến quốc gia trước, đến thân, đến nhà sau cùng là nghĩa song nghĩa rộng mà gọi là công. Quốc gia hay, hay dơ?, một kẻ bình dân cũng có trách nhiệm, huống chi là người gánh vác đươ.c việc quốc gia như Tư? Nghi và Quang Bật. Ôi! nước là cái thành để giữ thân, giữ nhà không biết trọng nước tức là khinh thân, khinh nhà vậỵ Tiếc thay cho những kẻ chức trọng, quyền cao, đối với thân, với nhà, thì việc nhỏ mọn cũng lấy làm lo lắng quan tâm, mà đối quốc gia thì việc dù to lớn đến đâu cũng xem thường, xem khinh, chỉ thù hằn nhau, khuynh loát nhau, không biết đồng tâm hiệp lư.c lo liệu việc dân việc nước, thật là lầm to vậỵ