Thu Hồ Tử là một chàng nho sĩ tài tuấn, thông minh, văn chương thi phú rất giỏi, chỉ hiềm một nỗi chàng Thu thường có tánh gió trăng hay trêu ghẹo người đẹp.
Thu Hồ Tử thi đỗ chờ ngày bổ đi làm quan Đại đăng khoa, vinh quy bái tổ, về quê nhà, Thu Hồ Tử lại Tiểu đăng khoa.
Lấy vợ được năm ngày, Thu Hồ Tử nhận được chiếu vua ban xuống cử chàng Thu đi làm quan ở nước Trần.
Từ giã mẹ già, vợ dại, Thu Hồ Tử thu xếp hành trang lên đường sang Trần quốc nhận việc. Làm quan ở nước Trần được năm năm, Thu Hồ Tử được phép trở về quê thăm mẹ già. Rong ruổi trên đường thiên là ngót ba tháng trời, từ nước Trần, Thu Hồ Tử về đến cố hương. Nhìn ruộng dâu xanh ngát một màu, con sông uốn khúc quanh co như một giải lụa trắng quấn quanh thân áo xanh của nàng thôn nữ tuyệt sắc nơi đồng nội, Thu Hồ Tử vui mừng nhìn thấy quê hương sau bao năm xa cách.
Thu Hồ Tử đang mãi ngắm phong cảnh cũ, bỗng chàng liếc thấy một thôn nữ tuyệt sắc, tuổi vừa đôi chín, má ửng hồng, đôi mày lá liễu, cặp mắt nhung huyền, bàn tay búp măng thoăn thoắt hái những lá dâu xanh bên đường đê thẳng tắp.
Thấy người đẹp, Thu Hồ Tử xuống ngựa bước tới gần buông lời trêu ghẹo. Người đẹp hái dâu không trả lời Thu Hồ Tử. Nàng vẫn lặng lẽ hái dâu non.
Thu Hồ Tử định dùng hư danh cám dỗ nàng thôn nữ diễm kiều. Chàng bảo nàng rằng :
— Nương tử đẹp như hằng nga giáng thế. Hình dáng nàng phải xứng với bậc phu nhân. Bây giờ nàng dùng hết sức để làm ruộng cũng không bằng một năm trúng mùa. Nàng nhọc sức hái dâu nuôi tằm, cũng chẳng bằng gặp một ông chồng làm quan trong nước. Ta đây sẵn có vàng bạc, châu báu, ngọc ngà. Nếu nàng thuận cùng ta gá nghĩa đá vàng thì có thiếu gì thứ nàng muốn, có hơn cặm cụi hái dâu, chăn tầm không ,
Nàng thôn nữ không ưng thuận, mắng Thu Hồ Tử một hồi rồi bỏ ra về không hái dâu nữa. Thu Hồ Tử bị mắng mà vẫn trơ trơ lên ngựa thẳng về nhà thăm mẹ.
Thu Hồ Tử lạy chào mẹ rồi tới chừng vợ chàng ra chào mới hay nàng thôn nữ hái dâu mà chàng chọc ghẹo hồi nãy là vợ chàng. Thu Hồ Tử giật mình tự hổ.
Lúc ấy, vợ chàng, nàng Vạn Quốc Trinh mới nói với chồng rằng :
— Chàng đi làm quan năm năm mới về xứ, lẽ thì phải hối hả về nhà thăm mẹ già cho phải đạo hiếu tử. Chàng đọc sách đã nhiều, thi đỗ ra làm quan để dắt dẫn dân lành, là đâu chàng không hiểu điều lễ nghĩa nhỏ mọn ấy ? Nào ngờ về đã gần tới nhà, mà gặp đàn bà ngoài đường liền xuống ngựa để trêu ghẹo, quên cả mẹ Ở nhà năm năm trời ngong ngóng trông con, và cũng không cần biết người đàn bà ấy có chồng hay không nữa.
Quên mẹ là đại tội bất hiếu, ưa sắc thì lòng dâm, hạnh nhơ thì bất nghĩa. Làm quan mà bất nghĩa thì trị chúng bất minh. Người như vậy không đáng là chồng thiếp nữa.
Thiếp chẳng may lầm chàng là người đọc sách, tưởng đem thân bồ liễu gởi được vào bóng tùng quân, à thuyền quyên tưởng nhờ được người sĩ quân tử. Bây giờ mới được biết rõ chí của chàng. çi thôi ! nhục nhã !
Nói rồi Vạn Quốc Trinh nhảy xuống giếng sâu mà chết.
Người đời sau cho nàng Vạn Quốc Trinh vợ của Thu Hồ Tử là Kiết Phụ.