Vào đời Khai Nguyên, có chàng Thôi giao đã đỗ tú tài, nhưng buồn thay lại là con nhà nghèo. Và cũng chỉ vì gia cảnh túng thiếu, nên tuy chàng đã nặng tình với một thiếu nữ kiều diễm, và được nàng yêu lại, mà hai người vẫn không lấy được nhau.
Thiếu nữ ấy vốn là một mỹ nhân ở Hán Nam, giỏi cả thi phú và ca hát, hiện đang làm thị tỳ cho người cô của Thôi Giao.
Và người cô ấy cũng nghèo không kém Thôi Giao, nên tới một thời kỳ, vì trong nhà quá túng bấn, bà đã phải bán nàng thị tỳ cho một vị Liên Súy tên là Vũ Địch, để lấy bốn mươi vạn đồng tiền.
Khi về hầu hạ Vũ Liên Súy, nàng thị tỳ đã được Liên Sùa hết mực yêu thương, và tặng thưởng nàng rất hậu hỹ.
Về phần chàng Thôi Giao, thì khi người yêu đã về phủ đường Liên Sùa mất rồi, chàng nhớ tiếc nàng ngày quên ăn, đêm quên ngủ, rồi lâu dần chỉ vì quá tương tư mà lâm bệnh. Sức đã yếu mòn, nhưng chàng vẫn gắng gượng lần ra đứng trước cửa phủ đường Liên Suà, hy vọng được trông thấy dung nhan con người mà chàng đang mong nhớ.
Và công phu của chàng chờ đợi rốt cuộc đã không uổng phí. Một bữa kia vào tiết hàn thực, quả nhiên người đẹp đã cỡi ngựa dạo chơi ra tận ngoài dinh.
Gặp chàng đang ủ rũ đứng ngóng nàng dưới một bóng cây dương liễu, người thị tỳ của Vũ Liên Sùa quá cảm xúc, ngồi trên ngựa khóc nức nở.
Chàng và nàng đứng bên nhau kể lể bao nhiêu nghĩa cũ, tình xưa. Nay nàng lại một phen thề sẽ sống chết với chàng. Khi hai người từ giã nhau, Thôi Giao có tặng biết nàng một bài thơ nguyên tác như sau :
Công tử Vương tôn trục hậu trần
Lục châu thủy lệ thấp la câu
Hàu môn nhất nhập thâm như hải
Tùng thử Tiêu lang thị lộ nhân
Nhà văn Ngô Tất Tố đã dịch bài thơ như sau :
Theo chân bao kẻ ngớp mùi hương
Tầm tã khăn the lệ mấy hàng
Một tới cửa hầu sâu tợ bê?
Chàng Tiêu từ đó khách qua đường...
Trong bài thơ của Thôi Giao chàng không gọi rõ tên nàng, có lẽ là vì nàng đang ở nơi quyền quà mà đã mượn tên Lục Châu để chỉ nàng.
Lục Châu cũng là một nàng hầu, nàng hầu mến yêu của Thạch Sùng và cũng là một trang giai nhân tuyệt thế.
Còn về phần chàng, thì Thôi Giao tự gọi mình là Tiêu Lang, tức là chàng Tiêu, à là một con người tầm thường không chức tước, vì có tài thổi sáo rất hay.
Bài thơ của Thôi Giao tặng nàng hầu của Vũ Liên Suà, bị một người thù ghét chàng, mang ra viết lại nguyên văn trên vách tường của phủ đường Liên Suỳ, cố để hãm hại chàng.
Tới khi Vũ Liên Sùa đi qua, liếc trông thấy bài thơ, liền đứng lại ngâm đọc vài lượt, rồi sai lính triệu Thôi Giao tới phủ đường ngay, làm ai cũng lo cho số phận của chàng.
Vì chính ngay Thôi Giao cũng lo sợ hơn ai hết. Nhưng biết lẫn trốn đi đâu bây giờ, chàng tú tài si tình đành phải vào hầu Vũ Liên Suà, và cúi đầu quỳ xuống để chịu tội.
Không ngờ, Vũ Liên Sùa lại cầm tay Thôi Giao đỡ lên, hỏi :
— “Một tới cửa hầu sâu tựa bể. Chàng Tiêu từ đó khách qua đường...” Những câu thơ đó của chàng, thầy làm phải không ?
Trời, bốn mươi vạn đồng tiêu có là bao, sao thầy tiếc gì một lá thơ mà không chịu viết cho tôi, để tôi biết chuyện ?
Nói xong, Vũ Liên Sùa liền cho mời người yêu của Thôi Giao ra, tặng nàng thêm tiền bạc và nữ trang, rồi dạy nàng trang sức xiêm y rất lộng lẫy để về với người tình cũ.
Nhờ lòng quân tử của Liên Suà, Thôi Giao từ ngày đó không những đã chiếm lại được người yêu, mà còn trở nên giàu có nữa.