Welcome Guest

   

PHẦN II: CÁC SỰ BẮT ĐẦU

Author slowly2610
Post at: Friday, May 09, 2008 - 12:16 AM
Image of current story
Ngày ấy tồn tại một truyền thuyết… Tất cả đều có ranh giới. Tất cả đều được phân chia. Cho đến một ngày… ngày mà truyền thuyết bắt đầu một truyền thuyết khác… Các ranh giới đều bị xoá bỏ. Sợi chỉ ngăn cách giữa cái Thiện và Ác… sự khác biệt giữa tình yêu và thù hận… công lý và bóng tối… Tất cả đều biến mất, trở về thế giới hỗn độn trước kia. Chỉ còn một điều tồn tại, đó là lý tưởng, là một hy vọng cho một sự sống.

CHAPTER I: JUST THE BEGINNING


Mọi người đâu cả rồi? Roy? Angie? Megan? Katie? Đừng bỏ đi thế kia, đừng mà! Sao lại quay lưng đi vậy? Tôi đã làm gì sai sao? Không có mà!
Đi cả rồi... đi hết rồi! Sao chỉ còn mình tôi thế này? Ai đằng xa thế? Dan? Dan ơi! Đúng rồi, Dan ơi! … Sao cả Dan cũng quay lưng đi vậy?
Có ai ở đó không? Có ai ở đó giúp tôi với! …Anh là ai? Anh là người đã theo dõi tôi ở Thế Giới Thứ II phải không? Tôi cần Dan, không phải anh. Anh đáng sợ quá! …Dan! Đừng! Đừng giết Dan!


Nó bừng tỉnh, lại một cơn ác mộng nữa. Từ ngày Dan mất, chưa một đêm nào nó có thể yên giấc. Tất cả các giấc mơ đều mờ mờ ảo ảo, đều có Dan trong đó. Chỉ khi có một giấc mơ nào rõ ràng là lúc có chuyện xảy ra. Quả thật như thế, Clark… Thống Lĩnh biến mất… bao nhiêu chuyện dồn dập. Thật mệt mỏi, nó nghĩ! Nó đã ngủ quên lúc suy nghĩ về lời đề nghị của Roy và Clark.
Những nốt nhạc dạo đầu bài Nocturne của Secret Garden vang lên, nó uể oải đưa tay lấy điện thoại. Nó để nhạc chuông này từ ngày Dan mất. Có lệnh triệu tập nó một lần nữa. Nó nhanh chóng thay đồ và 5’ sau, nó có mặt tại đại sảnh nhà Roy cùng mấy đứa kia. Bỏ qua phần chào hỏi rườm rà, Roy đi thẳng vào vấn đề chính.
- Có một lời đề nghị khá hấp dẫn cho mày để mày chấp nhận việc làm Chủ Soái. Nói luôn đây, nếu mày đồng ý, Hội Đồng sẽ chấp nhận việc hồi sinh Dan.
- Cái gì? – nó nhảy dựng lên - thiệt hả?
- Thiệt! – nhìn mặt Roy không có vẻ gì là đùa giỡn cả, nhất là trong chuyện này.
- Người chết sao hồi sinh được? – Katie thắc mắc - bộ xài ma thuật của bóng tối sao?
- Không! – Roy giải thích - Việc hồi sinh một người mà không dùng đến ma thuật bóng tối là một chuyện rất khó, chỉ có những người trong Hội Đồng Thiên Sứ và Thống Lĩnh mới làm được. Đề hồi sinh một người, Thống Lĩnh đời đầu tiên đã tạo ra một loại phép thuật, có thể truỳên sinh khí của bản thân cho người khác, với điều kiện, bản thân người truyền sinh khí phải có công lực trên 500 năm.
- Đủ xài rồi! – Megan hào hứng nói - trừ anh ra thì ai cũng từ 1000 đến 3000 đó thôi.
- Nhưng Dan là một chiến binh, và là một S-Angel, nên việc hồi sinh không dễ. Mỗi người phải hy sinh một nửa công lực của bản thân, vì hồi sinh một S-Angel khó như hồi sinh một Thống Lĩnh. – Angie tỏ ra hiểu biết.
- Sao mày biết? – Megan nheo mắt hỏi.
- Là 1 Pure Angel, cái gì cũng được cho biết. Hì! – Angie nhún vai cười.
- Nói chung là – nó lên tiếng - nếu em làm Chủ Soái trong cuộc chiến lần này, Dan sẽ được hồi sinh.
- Đúng! – Roy khẳng định – hơn nữa, Dan sẽ được ở bên mày, và ký ức về Dan sẽ không bị lấy mất.
- Quá tuyệt! – Katie reo lên.
- Phải, tuyệt! – nó mỉm cười. – nhưng sao Hội Đồng lại phải hy sinh nhiều như thế?
- Vì sự tồn tại của Thiên Đàng. – Roy trả lời thản nhiên.
- Chấp nhận đi Emily! – Megan lên tiếng – thà mày làm còn hơn để đứa khác làm mà tao không được.
- Hì! – nó cười, tâm trạng khá thoải mái - được, vậy em nhận.
- Tốt – Roy nói – tao sẽ báo lại, khoảng 1 tuần nữa, sẽ lại có lệnh báo cho mày lên trên chọn quân, tự do lựa. Toàn quyền quyết định. Giải tán!

Nó đang vui, rất vui. Dan có thề sống lại, nó có thể lại nói chuyện với Dan, như thế không tuyệt sao! Nó đang nghe rock, tâm trạng của nó rất tốt. Tuyệt vời quá! Nó có thể cảm nhận được sự háo hứng lan toả khắp người, nó vui đến tột độ, không kiềm nén. Nó sẽ kể chuyện cho Dan nghe, nửa năm qua có biết bao điều để kể.
Cộc cộc! Nó ra mở cửa phòng, Megan! Nó tắt nhạc và nhảy lên giường nằm, hỏi:
- Chuyện chi thế cưng?
- “Cưng” – Megan rùng mình – nghe ớn quá!
- Hì, giỡn thôi, có gì không? – nó cười.
- Qua phòng mày chơi cũng cần lý do hả? – Megan nhíu mày.
- Xin lỗi, tại lâu quá mày không qua đây, ngạc nhiên tí chút đó mà.
- Tại nửa năm nay, mày hắc ám quá, tao không muốn qua, bây giờ mày thoải mái thì qua với mày thôi.
- Hì, ờ, xin lỗi.
- Mà Emily nè, mày nhận lời rồi hen! Vụ Chủ Soái đó.
- Ừm, đừng buồn nhe.
- Buồn gì, hông lẽ tao nhỏ nhen tới mức đó hả mày? – Megan phát nó một cái rõ đau – tao cũng vui, vì Dan sắp sống lại. Tao cũng vui vì mày quyết định đúng.
- Bạn tốt quá hen! – nó cười.
- Xỏ hả?
- Đâu, nói thiệt. Cám ơn mày nghen.
- Có gì đâu! – Megan bỗng ngập ngừng – Emily nè, còn chuyện tên Clark gì đó thì sao?
- Sao trăng gì, từ chối chứ sao!
- Mày nói nghe dễ dữ à, bộ tụi nó để yên cho mày chắc.
- Ừ, không để yên, mà không sao, cỡ nào tao cũng xử được cả.
- Ừ, hôm qua, …., Clark tìm tao.
- Huh? – nó nhổm dậy – tìm mày làm gì?
- Kêu tao qua phe nó. – Megan vớ lấy cái gối nằm xuống nói.
- Hay nhỉ? – nó cười – thú vị ghê, mày ừ hả?
- Tao đạp mày xuống giường bây giờ. Sao ừ được, coi thường Bloody Angel này quá.
- Giỡn mà. Chứ sao? Kể chi tiết nghe coi.
- Thì đó, nó mời tao làm Tướng Quân cho đội bảo vệ Hành lang kết nối của Thế Giới Thứ I. Tao đương nhiên không đồng ý, nhưng nó bảo Tim đã ưng thuận theo phía tụi nó. Tao thật sự băn khoăn. Không hiểu Tim nghĩ gì mà làm vậy.
- Mày gặp Tim chưa?
- Chưa. Không gặp được. – Megan lắc đầu chán nản.
- Mệt nhỉ! Chắc gì nó nói thiệt hả mày.
- Tao không biết, tao tin Tim tuyệt đối, nhưng lần này tao có cảm giác bất an.
- Thôi được rồi, để từ từ tao coi thử, đừng sau nghĩ nhiều quá nha, mệt lắm.
- Ừ, thôi, kể cho mày nghe thế thôi, tao ngủ đây, khuya rồi. – Megan đi ra cửa.
- Ừ, ngủ ngon!
- Bye, good night!
Mẩu đối thoại không nhiều giữa nó và Megan không ảnh hưởng tới giấc ngủ lắm. Nó chỉ nghĩ rằng, Megan lo quá xa thôi. Và nó cũng thiếp đi.

 

CHAPTER II: CÁI CHẾT CỦA TIM VÀ NHỮNG HUYỀN THOẠI 

 Clark đúng hẹn lại tìm đến nó, nhận được một chữ “Không” rõ ràng và dứt khoát. Hắn bàng hoàng khi nghe tin nó làm Chủ Soái của Ánh Sáng, hắn chỉ buông ra một câu thở dài “Thật sai lầm!” rồi quay đi.
“Chẳng có sai lầm nào ở đây cả! – nó nghĩ dứt khoát – mình sẽ đi thông báo với Megan rằng Tim chẳng xảy ra chuyện gì hết. Clark đã nhận rằng hắn nói dối để dụ Megan. Tìm nó báo cho yên tâm đã rồi tính.”
Nó hồ hởi chạy về nhà tìm Megan và báo tin. Trái với dự mong đợi của nó, Megan không hề cười, chỉ hỏi nó:
- Emi, lúc mày lấy đôi cánh của Dan, mày nghĩ gì?
- Sao tự nhiên hỏi vậy – nó ngạc nhiên – tao chỉ nghĩ rằng, có cả một đội quân đang chờ tao, và tao có một nhiệm vụ phải hoàn thành. Hết! Nếu không tính đến sự đau khổ.
- Ờ! – Megan nói – cám ơn, chỉ hỏi thế thôi.
- Tao báo tin vui cho mày mà làm cái mặt đó là sao? – nó nheo mắt hỏi.
- Đâu có – Megan cười - tại tao đang suy nghĩ bâng quơ đó mà.
- Chuyện gì vậy? Tao thấy có gì đó không ổn.
- Có đó, tao buồn ngủ nên nói nhảm thôi. Tao đi công chuyện chút xíu.
Megan bỏ đi để mặc nó ở lại đầy thắc mắc, nó biết con nhỏ này đã không muốn nói thì cạy răng ra cũng không được một chữ. “Cứ đề đấy, có nhu cầu sẽ nói thôi, tôn trọng riêng tư của người ta một chút”, nó nghĩ, rất đơn giản. Chỉ nghĩ thế thôi, không hề biết rằng Megan đang phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều. Megan đang ngồi trong đại sảnh nhà Roy, sau khi đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện Roy nói. Nó đã quyết định không nói cho Emi nghe, Emi mà biết thế nào cũng lồng lộn lên. Tim là gián điệp sao? Tim phản Hội Đồng Thiên Sứ? Tin này Roy thông báo hôm Emi nhận lời làm Chủ Soái. Roy đã kêu nó lại nói. Thật rất sốc! Chuyện Clark nói với nó có một phần nào đúng, Tim đã dao động trong ý nghĩ. Thật khó chấp nhận chuyện này! Nó biết rằng tình cảm của Tim dành cho nó vẫn không có gì thay đổi, nhưng suy nghĩ của anh đã thay đổi. Nó yêu anh và nó biết anh cũng yêu nó, nhiều lắm! Nhưng Roy đã bắt quả tang Tim đang nghe lén cuộc họp của Hội Đồng Thiên Sứ, không đơn thuần là tò mò. Tim còn bị bắt quả tang bỏ Độc dược vào thuốc ngủ của Thống Lĩnh, tuy không đáng, nhưng sau một hồi tra khảo, Tim đã nhận lỗi.
Thật khó nghĩ! Nó yêu anh, nhưng nó là một S-Angel, nó cũng như Emi, Angie và Kate, nó có lý tưởng riêng. Nó và cả nhóm sống vì một lý tưởng, thế mà giờ đây người nó yêu lại phản bội lý tưởng ấy. Hội Đồng Thiên Sứ đã ra quyết định xử tử, tức là Tim sẽ chết. Nó được quyền bỏ phiếu chống, như thế Tim sẽ được phán quyết lại. Nhưng ngày hôm qua Tim đã thú nhận mọi chuyện, ngay trước mắt nó, chính tai nó nghe mọi chuyện. Nếu nó bỏ phiếu chống, lý tưởng của nó sẽ sụp đổ hoàn toàn nhưng sẽ cứu được Tim, có thể sẽ được. Nhưng rồi nó nghĩ đến cái chết của Dan và suy nghĩ của Emi. Phải, nó còn một nhiệm vụ, và một đội quân. Emi đã bíêt đặt tình cảm riêng ở sau, sao nó không làm được?
Nó nhắm mắt và đưa cho Roy phiếu thuận. Nó làm đúng, nó biết như vậy! Sau chuyện này, nó sẽ không như Emi, nó sẽ sống vui vẻ như bình thường và mãi mang hình bóng của anh trong tim. Nó sẽ cho Emi thấy, nó không giống Emi, nó hoàn toàn có thể vượt qua chuyện này. Nhưng có lẽ, chỉ sau khi Tim chết, nó mới dám nói cho Emi nghe, như vậy chuyện đã rồi, Emi sẽ không can thiệp vào quyết định của nó, cũng như không làm khó dễ cho Hội Đồng. Nó không muốn phiền ai chỉ vì nó. Vì ngày mai sẽ là ngày mà nó mãi không bao giờ thấy anh nữa. Nhưng chắc chắn, nó sẽ nói với anh rằng, cho dù chuyện gì xảy ra, nó vẫn yêu anh. Nó mãi yêu anh!


Emily không hề biết chuyện gì xảy ra với Megan, Angie và Katie đều giấu kín. Không ai muốn nó bị ảnh hưởng trước ngày nó làm Chủ Soái. Nó chỉ cám thấy được sự bất bình thường, nhưng không rõ đó là gì. Niềm vui khi nghĩ đến việc hồi sinh Dan đã làm nó mờ mắt.
Megan đã làm được. Nó đã nói với anh điều cần nói, anh ra đi thật nhẹ nhàng và thanh thản. Câu cuối cùng anh nói với nó là “Anh yêu em”. Như thế đã mãn nguyện lắm rồi. Megan còn sống rất bình thường để chứng minh rằng nó khác Emi khi đón nhận một cái chết.


Clark ngừng một lúc như để ngăn dòng cảm xúc đang trào dâng trong hắn khi nhớ lại chuyện xưa. Nó im lặng chờ, Clark tiếp:
- Ta thật sự yêu nàng. Nhưng tình cảm của ta chỉ là sự mãnh liệt của một tình yêu đơn phương. Hắn thì không như thế. Tình yêu hắn dành cho nàng không đơn thuần là sự mãnh liệt. Hai người yêu nhau say đắm, tha thiết và tuyệt đối. Tình yêu của tên Angel đó dành cho nàng còn là sự hy sinh và trái tim. Ta không có trái tim, ta không thể cho nàng thứ ta không có. Ta vẫn nhớ rõ điều cuối cùng nàng nói với ta trước khi tan biến.
“Ta xin ngươi, hãy giữ ký ức của đứa con ta. Ngươi mãi là người ta tôn trọng và yêu quý nhất. Nhưng tình yêu của ta đã dâng tặng cho người khác, ngươi hiểu rõ mà. Một lời thỉnh cầu cuối cùng, ta xin người hãy giữ lấy mạng sống của con ta và chàng. Năm nó 17 tuổi, hãy đề nghị với nó về chuyện Thống Lĩnh, nhưng xin ngươi hãy tôn trọng quyết định của nó. Nó sẽ hiểu được điều gì là đúng.”
- Mẹ ta nói thế sao? – nó hỏi
- Nàng đã nói thế - Clark tự dứt mình ra khỏi ký ức xưa – và thần đã tôn trọng quyết định của người.
Nó im lặng. Lần đầu tiên nó được nghe kể về cha mẹ nó từ người khác chứ không phải từ ký ức mơ hồ mà nó sở hữu. Clark lên tiếng:
- Người hẳn đã biết sức mạnh của mình?
- Không. Ta bị phong ấn mà.
- Vậy người biết người có cơ thể bất khả xâm phạm không?
- Biết! Ký ức bảo thế.
- Ký ức thiếu rồi, bạch kim sẽ giết được người.
- Ta chưa hề nghe nói rằng bạch kim có thể giết một Thiên Sứ hoặc Ác Quỷ.
- Bạch kim không giết được một Thiên Sứ hay Ác Quỷ, nhưng giết được một Sói Quỷ.
- Ta? Sói Quỷ? Là cái giống gì thế?
- Là một Vampire với bản năng loài sói.
- Ngộ nhỉ - nó nheo mắt thắc mắc- ta tưởng Vampire và Sói là 2 kẻ thù chứ.
- Chính thế, nhưng Sói Quỷ thuộc dòng dõi hoàng tộc. Mẹ người là con gái của Thống Lĩnh đời trước đó.
- Vậy sao mẹ ta không làm Thống Lĩnh?
- Gò bó, và mẹ người thích Hành Lang kết nối.
- Ồ, ra thê! – nó gật gù ra vẻ hiểu biết. - thế bản năng và sức mạnh của ta là gì?
- Bản năng loài sói thì ai cũng biết, người không biết thì tự tìm hiểu lấy. Còn sức mạnh, như mẹ người, người là một trong số rất ít các Sói Quỷ có khả năng điều khiển Gió và Nước.
- Gió? Hấp dẫn nhỉ. Nước thì một S-Angel nào cũng biết điều khiển.
- Không, sức mạnh bóng tối sẽ tạo sự khác biệt. Nhân tiện, thần múôn hỏi, S-Angel là gì?
- Chức vụ thôi. S-Angel là chức vụ chỉ đứng sau Hội Đồng Thiên Sứ, S là Second. Ngoài ra thì còn có T-Angel là Third, đứng dưới quyền Second, lúc nào chẳng thế. Đơn thùân là số đếm thôi. Còn N-Angel là các Normal Angel, bình thường. Các Angel mà chức vụ có chữ P đằng trước là một Angel dự bị, ví dụ như PT-Angel là một Pre Third Angel…
- Thôi – Clark cắt ngang – không cần giải thích kỹ thế, người không sợ lộ thông tin sao?
- Chức vụ thì có gì mà lộ. – nó nhún vai – còn nhiều, mà ngươi không nghe thì thôi.
- Thần đã nói với người rằng rằm là thời điểm để lên ngôi, nhưng không may đêm rằm đó sẽ là cuộc đại chiến. Cuộc đại chiến đầu tiên.
- Chẳng phải các ngươi gây chuỵên sao.
- Hahaha, người nghĩ đâu ra chuyện đó? Không phải chính bọn Thiên Sứ kia đã lăng mạ Ác Quỷ và đòi nắm quyền đó sao. Thế Giới Bóng Tối đã có một thời gian suy sụp, các Thiên Thần đã vùng dậy, từ chỗ làm một vị quan, bọn chúng đã có quyền lực ngang với bọn ta.
- Nhảm nhí! Nhân danh công lý thôi, các ngươi gây ra tội ác thì đền tội phải rồi. – nó cười khẩy.
- Tội ác… - Clark cười, thật khó hiểu. – thôi, thần đưa cho người thứ này - hắn lấy ra một hộp màu đen, nhỏ cỡ lòng bàn tay – trong đây là viên ngọc giúp người có thể vào thế giới của thần, à không của người, khi nào người đổi ý, hoặc đơn thuần chỉ muốn xem thôi, hãy sử dụng nó, và thần sẽ dẫn người đi tham quan vương quốc của người.
- Tốt! Ta không đổi ý đâu, nhưng xem qua thì nghe cũng được. – nó nhận cái hộp đen và nhét túi.
- Nếu người đồng ý làm Thống Lĩnh, thì phong ấn sẽ bị hoá giải vào đêm người lên ngôi, và sức mạnh của gió sẽ được hội tụ.
- Không cần dụ dỗ ta, ta tự biết làm gì.
- Thần chỉ muốn nhắc rằng, trận chiến sắp tới, sẽ không dễ dàng cho người đâu.
- Cần ngươi nhắc sao, ta đã chỉ huy bao trận rồi. – nó vênh mặt.
- Lần này sẽ khác. – Clark lại nói.
- “Khác… lại khác, sao lắm thứ khác thế không biết, xạo cả!” – nó nghĩ. Nó trở về với hộp đen của Clark, giấu sâu trong tủ quần áo, nơi nó chẳng bao giờ lục lọi tìm tòi hằng ngày xem hôm nay sẽ mặc gì. Nó vẫn chưa biết về cái chết của Tim, vẫn chỉ là sự bất thừơng tự nó cảm thấy.
Nó vẫn không biết sự “khác” mà Clark nhắc nó là gì. Nó chỉ biết rằng, nó không ghét Clark, không căm hận Clark như thái độ mà một S-Angel phải có đối với một Vampire. Không phải vì Clark biết mẹ nó, không phải Clark muốn giúp nó hay điều gì cả, chỉ vì Clark và nó cùng một nòi giống, đều là những Vampire hút máu người. Clark có hút máu, nó biết, nó nhờ phong ấn nên chỉ cảm thấy đôi lúc thèm thôi. Những lúc như vậy, nó lại xơi một đĩa thịt bò là mọi chuyện yên ổn. Nó không muốn mất phong ấn, vì như thế, nó cũng sẽ trở thành một tên Vampire hút máu người đáng kinh tởm.

CHAPTER III: THE FIRST DESTINY.


Hôm nay nó lại lên cung điện của Thiên Sứ, lại có lệnh triệu tập. Vẫn căn phòng mà cách đây nửa năm, nó đứng tại đây, và cảm nhận được sự khác lạ. Roy từ trong bước ra dắt theo một tên nào đó, lạ hoắc và ấn tượng.


Hắn là một Pure Angel, nó nghĩ thế, vì đôi cánh của hắn không khác của Angie là mấy, trong suốt và thanh khiết, nhưng ở Angie thì sự thanh khiết rõ rệt hơn. Nhìn cách ăn mặc, nó biết hắn là một chiến binh chứ không phải một Angel bình thường. Khi khoảng cách giữa nó và hắn được rút ngắn là lúc nó thấy rõ khuôn mặt của hắn. Tính từ đầu tiên nó nghĩ ra lúc này là đáng sợ. Chưa một ai làm cho nó thấy sợ cả, kể cả tên này, nhưng nó có cảm giác thật sự nguy hiểm. Đôi mắt của hắn đen láy và nhìn rất có hồn, nhưng hiện tại thì lạnh băng. Nếu hắn bỏ đi đôi cánh và thay một bộ đồ của dân skating thì thật sự rất kool! Không đẹp trai nhưng nhìn mạnh mẽ và cá tính. Đó là nhận xét khách quan, nhưng nó vẫn không ưa tên này.
- Làm quen nào – Roy cất tiếng – đây là em gái ta, Emily, hẳn ngươi biết nó.
- … - hắn gật nhẹ đầu và cử chỉ này làm nó khó chịu.
- Câm hả? – nó buột miệng.
- Emi – Roy nạt nhẹ nó – đây là Kyo, hơi ít nói nên đừng chấp. Bắt tay làm quen đi, cả 2 đều là S-Angel.
- CÁI GÌ? – nó há hốc mồm – còn S-Angel nào nữa?
- À – Roy cười – đây là thế hệ trước, chức vụ còn, nhưng không làm nhiệm vụ nữa.
- Oh, ra thế - nó tỏ vẻ hiểu biết - bắt tay! – nó nói như ra lệnh.
Tên kia có vẻ như chưa hiểu ra bắt tay là gì, mà hoạ may hắn có hiểu, thì vẻ bất cần đời kia cũng không cho hắn đưa tay ra. Nó nói:
- S-Angel thế hệ trước lịch sự gớm nhỉ. Ngươi không biết khi người ta chìa tay ra thế này - vừa nói nó vừa rụt tay lại vuốt tóc (?!) – thì ngươi phải bắt lại hả? Dù sao ta cũng là một S-Angel, phải có sự tôn trọng chứ.
Tên kia có vẻ miễn cưỡng chìa tay ra, gương mặt chẳng có gì thay đổi. Làm sao mà một tên như hắn lại sở hữu đôi mắt hút hồn thế kia chứ. Mình không ưa vẻ lạnh lùng bất cần đời của hắn. Nó nghĩ thế, nên nó chỉ nhìn hắn một chút và nói:
- Cụt hứng rồi, bữa khác bắt tay lại vậy – và mặc cho hắn nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống, nó quay sang Roy nói - triệu tập em lên đây chi?
- Thiệt là … - Roy nhìn nó lắc đầu - chuyện đó thì từ từ. Hội Đồng muốn nhắc trận chiến sắp tới, là trận đầu tiên, cũng như trận quyết định sau này ra sao. Hoà thì tiếp tục cuộc chiến, thắng thì thôi, nhưng thua thì lập tức các S-Angel sẽ được thay toàn bộ và S-Angel cũ sẽ được hưởng án tử hình.
- Hay nhỉ? Lý do gì thế.
- Bên ta có nội gián, tuy đã bắt được, nhưng hiện nay chưa biết còn ai không, và trong số quân đưa đi trận này, Hội Đồng nghi có người bên phe kia.
- Vậy anh nghĩ sao? Ai?
- Chẳng nghĩ ai cả - Roy nói ngán ngẩm - Hội Đồng làm thế cho yên tâm thôi. Nhưng – Roy trở về mặt nghiêm - nếu thua, sẽ bị kỷ luật nặng và tịch thu toàn bộ quân.
- Tốt. – nó cười – còn vị này? – nó nhướn mày nhìn Kyo.
- Đây là cố vấn của mày trong trận chiến, Kyo nhiều kinh nghiệm.
- Cố vấn? – nó hỏi – nhiêu tuổi rồi?
- 180 – tên kia buột miệng.
- 180? Chưa đủ trình độ đâu.
- Đừng khinh thường người khác thế, đây là lệnh – Roy nhắc nó.
- Ok, lệnh. – nó nhại lại, bất mãn thấy rõ.
Roy bảo tụi nó cứ nói chuyện cho quen đi, rồi bỏ đi. Nó chán nản nhìn Kyo một lúc lâu rồi bỏ ra vườn hoa Thiên Đàng. Nó không ưa hoa, nhưng đó là nơi duy nhất nó nghĩ ra lúc này. Kyo đi theo.
Vừa bước vào vườn hoa, Kyo gọi giật:
- Emi!
- Emily – nó sửa – anh chưa đủ thân thiết để gọi thế, và khi chỉ có tôi và anh, cứ yên tâm là tôi sẽ không gọi theo chức vụ đâu.
- Biết mà! - hắn cười, nụ cười đầu tiên từ lúc gặp đến giờ. Hắn như biến thành một con người khác, khác hoàn toàn.
- Tốt! Nói gì nói đi.
- À - hắn bước lại gần nó đưa tay ra sau cổ nó thật nhẹ nhàng. Nó cũng thắc mắc nên để yên. Hắn nhìn nó cười, và đột nhiên rụt tay lại và cầm một bông hồng như thể hắn lấy bông hồng từ cổ nó vậy. Hắn trao cho nó và mỉm cười. Cười đẹp, nó nghĩ, rất khách quan.
- Ảo thuật? – nó vẫn không cầm bông hoa hỏi.
- Không!
- Phép thuật chiến đấu không có cái này… Linh thuật? – nó tiếp tục thắc mắc.
- Không - hắn lại nở một nụ cười và ghé vào tai nó thì thầm – Ma Thuật.
- Đùa vui đấy – nó ngắt một cành hoa gần đấy và bắt đầu dạo bước.
- Đâu nào, thật đó - hắn đi theo nói – em đâu làm được đâu, đúng không?
- Xì, cái đó có gì là không được. Hừ. Không, mình làm không được. Cái đó con nít cũng làm được. Lại xạo rồi, khỉ thật, sao hắn làm được nhỉ.
- Vậy em làm thử xem!
- Anh muốn gì đây – nó quay lại nhìn Kyo – cách đây 1 phút, mặt anh còn lạnh băng, còn muốn ăn tươi nuốt sống tôi mà. Trở chứng hả? – nó cố ý nói sốc để dò phản ứng nhưng vô hiệu. Hắn cười nói:
- Thì cũng tuỳ chỗ để nghiêm mặt chứ, lúc nãy Roy đứng đấy mà - hắn ngả lưng xuống giữa vườn hoa nhìn lên nói – mà ai lại muốn ăn thịt em nè.
- Lại còn thế nữa. – nó nhướn mắt, theo phản xạ ngồi xuống – nói vậy thì đâu là con người thật của anh đây?
- Hiện giờ, còn em?
- Con người tôi chỉ có một! – nó cảm thấy mình thật ngốc nghếch khi ngồi đây tán gẫu với hắn nên lập tức đứng dậy - về đây, nhảm quá!
- Vậy chào nhé, gặp sau! - hắn không thèm đứng dậy chỉ giơ tay chào nó.
Mình không ưa vẻ bắng nhắng của tên này. Nó nghĩ, rốt cuộc thì nó vẫn chẳng thích được điều gì ở tên này. Và chẳng bao giờ nó nghĩ khoảnh khắc nó có cảm giác không ưa hắn là lúc hắn sẽ đóng một vai trò không nhỏ trong cuộc đời nó.


hhhhhhhh


Chưa bao giờ nó có cảm giác chán nản như thế này. Từ khi gặp Kyo, từ khi nó thấy Kyo bắng nhắng, nó tự nhìn lại mình và chán đời. Kyo là một Angel chính hiệu, hay gọi là thuần chủng cũng được. Nó là thứ nửa vời, nực cười thật. Nó cảm thấy ghê tởm chính mình khi làm một Vampire. Nó bỗng giận mẹ sao lại là một Vampire như thế, sao còn sinh ra nó làm gì. Định mệnh? Nó không biết, thật khó nghĩ. Sói Quỷ? Những lời của Clark vang lên trong tâm trí nó.

Đêm nay gió mát quá, sao đầy trời, lấp lánh như những hạt kim cương nhỏ đính trên nền áo đen nhung. Nó ngồi trên thành cửa sổ tận hưởng cảm giác mát mẻ. Tay mân mê tờ lịch nó vừa xé ra. Vậy đó, 1 tờ lịch nữa đã được xé ra từ tay nó. Còn 2 ngày nữa thôi, 2 ngày nữa là tới ngày tận thế của nó. Hai ngày nữa trăng sẽ rất tròn và đẹp, người ta bảo thế. Ừ, người ta nói thế, chứ nó sẽ chẳng bao giờ có thể ngắm trăng tròn cả. Mãi mãi không bao giờ. Nó quyết định rồi, nó sẽ chấm dứt mọi chuyện vào 2 ngày nữa. Nó đã đặt sẵn con dao găm nhỏ bằng bạch kim. Chỉ có bạch kim mới giết được nó. Nó bật cười. Nó là thứ gì vậy chứ. Nó nhăm mắt lại, gió bạt qua tóc nó. Nó cảm thấy bức bối. nó lẩm nhẩm vài câu. Gió mạnh hơn và mưa bắt đầu đổ xúông như trút nước. Nó vẫn ngồi trên thành cửa sổ, để mặc cho mưa tạt. Mưa ngày càng lớn. Dưới nhà có ai đó than sao mưa lớn thế nó đành để mưa dịu lại. Có lẽ đây sẽ là trận mưa cuối cùng của nó. Mà cũng có thể không, nếu nó còn sống sót sau trận chiến dưới Thế giới thứ nhất. Nếu nó thua, nó đã có con dao nhỏ. Nếu nó thắng? Ừ, nếu nó thắng, nó sẽ lại tắm mưa.

CHAPTER 4 : THE VISITING - SỰ VIẾNG THĂM 

 

 



Định mệnh là một từ mà nó rất ghét, nó không tin vào định mệnh. Cuộc đời nó, tất cả mọi thứ về nó sẽ do bản thân nó quyết định. Mọi thứ, trừ nguồn gốc của nó, không một ai, kể cả nó, được quyền quyết định mình sinh ra như thế nào. Nó không hận bố mẹ nó, chẳng hận ai cả việc nó là Vampire. Nó cám ơn bố mẹ nó đã cho nó cuộc sống này, cho nó thân phận hiện nay mặc dù điều này làm khổ nó không ít. Nó muốn chứng tỏ rằng, con người nó sinh ra là để chống lại định mệnh, số phận hay những gì tương tự thế. Mang dòng máu một Angel, nó sinh ra để bảo vệ mọi người, tất cả ai nó quen, tất cả ai nó có thể bảo vệ, nó thật vĩ đại. Ngược lại, trong người nó huyết thống một Vampire đang cuồn cuộn chảy. Nó cảm thấy mình sinh ra để chiến đấu, chống lại mọi thứ, nhất là các luật lệ. Con người nó khao khát sự tự do và khát vọng tìm kiếm một chân lý thật sự, nó thật vĩ đại. Ở khía cạnh nào, tốt hay xấu nó cũng cảm thấy nó vĩ đại.
Sắt đá. Lạnh lùng. Tàn nhẫn. Vô cảm. Tất cả những tính từ mỹ miều đó mọi người dùng để mô tả nó với thân phận một Angel. Mọi người càng nhận xét kiểu đó về nó nhiều chừng nào, nó càng cố tỏ ra như các lời nhận xét chừng đó. Sống mà nhiều tình cảm quá thì khó sống lắm, nó nghĩ thế. Quả thật, tình cảm sẽ ràng buộc các mối quan hệ của nó, chi phối các suy nghĩ và hành động của nó. Vậy mà nó đã dính vào thứ con người gọi là tình cảm, bao gồm các thứ như tình bạn, tình người. Nó không gọi bản thân chính nghĩa, nhưng nó gọi bản thân nó là luật lệ. Nó đặt ra luật lệ và mọi người chấp hành, nó muốn thế. Phải, chỉ múôn thế thôi, chứ hiện nay nó vẫn còn đang nhận lệnh như một tên ngốc.
Tự nhiên nó nói những lời này làm chi? Vì nó đang băn khoăn, băn khoăn dữ lắm. Về Thống Lĩnh Vampire, về Sói Quỷ, về tất cả, cả về chức Chủ Soái nó giữ. Nó đang đi theo công lý, con người nó biểu dương sự công bằng, theo quan niệm của nó. Nhưng bỗng phút chốc thoáng qua, nó sợ. Sợ rằng mình đã sai. Nó tự thu mình vào hốc tối, tự đưa tay cho người khác còng vào và dắt đi. Nó mất phương hướng, kể từ khi ở nhà Clark về. Lời của Clark làm nó suy nghĩ rất nhiều, không phải suy nghĩ về chức vụ ở Thế Giới Vampire. Nó suy nghĩ về mẹ nó, và bố nó. Có một điều gì đó nó đã không biết. Điều gì đó mà có lẽ nó chỉ hiểu khi bứơc chân vào Thế Giới Bóng Tối. Những lời cuối cùng của mẹ nó in đậm trong tiềm thức của nó. Nó không biết đấy là gì. Khi không hiểu rõ một điều gì đó, con người nó trở nên bực bội, và nó sẽ tìm hiểu. Lần này cũng vậy, nó sẽ tìm hiểu.
Nó lôi cái hộp đen của Clark đưa từ trong tủ quần áo ra và săm soi. Nó quyết định có đúng không đây khi sử dụng viên ngọc đen này. Nó nhẹ nhàng mở hộp ra, viên ngọc toả khói đen bao phủ cả bàn tay nó. Thật chậm rãi, nó bắt đầu cầm viên ngọc. Viên ngọc đen ngày càng phủ khói nhiều hơn, cho đến khi biến mất trong bàn tay nó và hoà vào cơ thể. Đôi cánh hào quang đen nhánh kia ngày càng trong suốt, đen và trong suốt.


Nó và Clark đang đứng tại cổng Hành Lang kết nối, đứng trước lùông sáng đen mà trước đây không cách nào nó vào trong được. Nó hồi hộp bước vào trong. Rất khác. Rất khác cảm giác lúc nó bước qua cánh cổng Thiên Đàng kia. Bước qua cánh cổng Thiên Đàng, nó biết rằng nó đang đi xuyên không gian. Nhưng ngay lúc này đây, nó chỉ cảm thấy như bước qua một cánh cửa bình thường. Tại Thiên Đàng, nó chạm vào một khoảng không dưới chân, không điểm tựa. Tại nơi này, nó chạm mặt đất. Mặt đất tuy không bằng phẳng lắm, nhưng nó vẫn là mặt đất. Trong khoảnh khắc, nó nghĩ rằng nơi này thật tuyệt.
Nó thật sự đang đứng trên đất bằng chứ không phải khoảng không nào đó. Không cần xài đôi cánh của nó, nó vẫn di chuyển được, bằng chân, như một con người. Cánh cửa khép lại lập tức ngay khi nó bước qua, và quang cảnh xuất hiện.
Mọi vật hiện ra trước mắt nó khiến nó thật sự bất ngờ. Một thế giới đen tối đầy ma quỷ, bao trùm lên nó là khoảng không gian đen tối và mùi máu tanh phảng phất khắp nơi. Đó là Thế Giới Vampire trong trí tưởng tượng của nó, và tất cả mọi người. Còn sự thật? Sự thật là một điều ngạc nhiên. Trước mặt nó là một khu rừng, một khu rừng thật sự, và tràn đầy nhựa sống. Nó thấy cây xanh um tùm rậm rạp chen chúc nhau trong một khoảng đất để vươn lên. Nó thấy đồng cỏ xanh rì xa xa kia đang nhẹ nhàng uốn mình theo làn gió thoảng. Nó thấy những chú chim non chuyền cành ríu rít đón chào nó, những con sóc nghịch ngợm lâu lâu tót qua hàng cây. Nó thấy sương mai, nó thấy cả mặt trời. Những tia nắng ban mai len lỏi qua các kẽ lá, chiếu xuống đất soi rọi những bụi cỏ dại mọc riêng rẽ bị bỏ quên trong khung cảnh này. Nó thấy sự kỳ lạ, cả dòng suối mát bên cạnh, đang thả mình nương theo dòng chảy. Nhẹ nhàng và cuốn hút, nó đã thấy một Thiên Đàng. Nó tuôn mình ra cánh đồng kia, chỉ toàn cỏ, thật êm khi nó ngả lưng xuống! Nó ngửi được cả mùi đất mới đang cố cho nó thấy mùi hương đặc biệt. Nó thấy sự sống.
Nó đã không biết nơi gọi là Thế Giới Bóng Tối lại đầy ánh sáng thế này.
- Nơi tối nhất chỉ là toà thành của Thống Lĩnh thôi. – Clark cắt ngang dòng suy nghĩ của nó.
- Đây là Thế Giới Bóng Tối sao? Tuyệt nhỉ! Như Thế Giới Con Người vậy.
- Đúng, chỉ khác là nơi đây tồn tại sức mạnh siêu nhiên. Đi theo thần, thần sẽ chỉ người toà thành và cung điện. Không xa đâu, chỉ ngay sau khu rừng này thôi.
Nó háo hức đi theo Clark đến nơi mới, và trông chờ những điều kỳ lạ mới.
Băng qua khu rừng là một nơi khác, một toà thành uy nghi sừng sững trước mắt nó. Uy nghi như trong truyện cổ tích vậy. Clark đọc thần chú và cổng thành từ từ hạ xuống. Nó bước vào trong cùng Clark, tự cảm thấy như một vị vua đang trở về nhà sau trận chiến thắng ngoài sa trường. Nó cảm thấy nó như lạc vào thế giới cổ tích phương Tây nào đấy. Một toà thành cực kỳ bình thường như các toà thành cổ phương Tây, từ kiến trúc đến cách ăn mặc và tập tục. Những đôi cánh đen đầy rẫy, bay trên trời và tự thưởng thức làn gió mát. Họ buôn bán, sinh sống như một thế giới bình thường. Như một toà thành phù thuỷ, họ bán những thứ kỳ lạ. Ví dụ như máu (chắc chắn phải có), máu người, máu thú vật, quý hơn là máu rồng, máu thiên mã,… vân vân…. Nó vừa nhìn quang cảnh xung quanh vừa đi theo Clark như một tên quê ra tỉnh.
Đi được một đoạn thì một vài đứa bé bay ngang qua nó, tà tà đùa giỡn. Con nít! Rất kháu khỉnh, nó chưa bao giờ nghĩ Vampire cũng có con nít. Và đặc biệt, bọn con nít Vampire tất cả đều có một đôi cánh màu xanh da trời bằng lông vũ, nhìn còn thánh thiện hơn cả một Angel.
hhhhhhhh
Cung điện Vampire thì thật sự khác. Khá âm u. Chỉ âm u chứ không tối đen như mực, như một căn nhà vào khoảng chiều tối bị cúp điện vậy. Nó thắc mắc toà lâu đài nó đang chăm chú nghiên cứu kia là sự tài tình của một kiến trúc gia bậc thầy, hay là sự tạp nham của 2 nền văn hoá đối lập.
Bề ngoài, lâu đài nhìn gai góc, hùng dũng và luôn ở thế sẵn sàng chiến đấu như một toà lâu đài của con quái vật. Bên trong là một sự đối lập hoàn toàn. Âm u, ảm đạm với ánh sáng vàng của nến, rực cháy mà cổ kính. Với những nét uốn lượn và hoa văn nền kiến trúc phương Đông, toà lâu đài này làm con người ta dễ chịu và đưa con người vào thế tỉnh táo (hay ít nhất là đối với nó). Nó có cảm giác như nó đang thật sự trở về nhà. Yên tâm, an toàn và thanh thản.
Clark chỉ cho nó từng ngóc ngách lâu đài, nó cũng chẳng nhớ hết, nhưng có biết vẫn hay hơn chứ nhỉ. Có cả tì nữ, như trong phim ấy. Và chỉ cho nó ngai vàng cũng như phòng của Thống Lĩnh. Khá đẹp, theo phong cách Vampire, và không có một chút chướng khí.
Một nơi tuyệt vời! Thật tiếc khi phải đánh chỗ này, nó nghĩ thế.
Trước khi ra về, nó còn cố nằm trên cánh đồng cỏ một lần nữa, tận hưởng cảm giác thanh thản hiếm có.

 

Source: http://my.opera.com/ookami%20hpl/blog/index.dml/tag/S%C3%B3i%20Qu%E1%BB%B7
                    
Previous chapter
  

Next chapter of this story is splitted into these branches

PHẦN III : THỰC TẠI

Posted at Friday, May 09, 2008 - 12:30 AM
Chẳng còn một truyền thuyết nào để kể nữa, chỉ có hiện tại là thứ mà con người phải đối mặt. Tất cả sẽ đi vào cuộc chiến thật sự. Nhưng huyền thoại sẽ xuất hiện, và xoá bỏ các ranh giới. Cảm nhận và lý trí! Truyền thuyết và thực tại! Biến mất!

Your comment

Smiley code

  • :) smiley
  • :( smiley
  • ;) smiley
  • :D smiley
  • ;;) smiley
  • :-/ smiley
  • :x smiley
  • :\ smiley
  • :p smiley
  • :* smiley
  • :O smiley

Your name
Email (is not shown)

Click here to generate new image if you can not see it.

Please input the code on above image before submit.

User comments


Back to top
MyRSS

slowly2610

32130 Views


< January, 2009 >
Mon Tue Wed Thu Fri Sat Sun
28 29 30 1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30 31 1
2 3 4 5 6 7 8