Hôm nay đọc lại những dòng cảm xúc ngày xưa của mình từ một forum thời sinh viên, chợt thấy ngày ấy mình ngốc nghếch quá, vụn dại qúa. Vậy đấy, có một thời tôi đã từng như thế: sống, yêu, học, và lãng đãng như những chiếc lá mùa thu.
Tôi post lại những bài thơ tôi từng viết cho những mối tình trong cuộc đời mình - một lần cuối - để chúng mãi trôi vào quá khứ ,để không còn phải day dứt. Tôi post lại những bài thơ tôi viết cho những cảm xúc ngày nào để thấy lại mình - một thời nông nỗi.
Tiễn bạn
Tiễn em ra phi trường
Bước chân buồn vương vương
Chào em cô bạn nhỏ
Một thời ta thầm thương
Ngày xưa em còn bé
Tính hay dỗi hay hờn
Có chùm me nho nhỏ
Ta nhường em phần hơn
Giờ đây em người lớn
Tóc dài ngan ngát hương
Áo dài tha thướt trắng
Ai ngẩn ngơ cuối đường
Ta ôm tình mộng ảo
Tình mỏng manh như gương
Một ngày gương vỡ vụn
Tình ơi ! sao chán chường
Em lấy chồng xứ lạ
Giờ lìa xa quê hương
Chào em ! cô bạn nhỏ
Tiễn em một quãng đường
T.D.K
Tình Nhớ
Xin trả lại em những ngậm ngùi tình cũ
Ngày ta xa nhau nắng nhè nhẹ chớm thu
Em lạc bước giữa cuộc đời mưa lũ
Ta tìm em tuyệt vọng giữa sương mù
Phút gặp lại , đóa hoa tình đã rũ
Em theo chồng đã được mấy thu
Ta thảng thốt nghe lòng tê dại
Khóc làm chi ... cuộc tình lỡ... mịt mù
T Đ K
Tặng
Anh viết bài thơ gửi tặng em
Cô bé vừa quen từ bức email nho nhỏ
Anh tặng em một khoảng trời đầy gió
Những nỗi buồn nhè nhẹ chớm mùa mưa
Anh chẳng hiểu mình đã quen nhau chưa
Sao hai đứa giống nhau nhiều quá
Từ cách nghĩ , cách nhìn đời rất lạ
Đến những nỗi buồn rất đỗi vu vơ
Anh trót mang tên một nhà thơ
Nên suốt đời cứ gửi hồn theo gió
Ta gặp nhau giữa cuộc đời bé nhỏ
Âu cũng là duyên có phải không ?
...
Xin tặng em-một tấm lòng
Nụ hôn
Bóng tối chập chùng em và tôi
Phập phồng hơi thở nóng bờ môi
Tóc em xõa lấp màn đêm giá
Phủ cả hồn ta kín mất rồi
T.Đ.K
Vé số
Ta gửi vào tờ vé số những giấc mơ
Với niềm tin một ngày mai giàu có
Viên bi số lăn trong guồng quay nhỏ
Cũng như ta xoay chong chóng giữa đời
Mà đời không như thơ
Nên giấc mơ tan thành nghìn mảnh vỡ
Tờ vé số rơi nhẹ nhàng trên cỏ
....
Ngòai kia có em gái nhỏ
Lất khất xin ăn
Mà trời đầy mưa gió
Em xanh xao gầy guộc đến nao lòng
Khẽ lách người vào đám đông
Đang lao đi
trong con mưa chiều hối hả.
Chẳng ai cho em được một đồng
Có hạnh phúc nào
mà lại cho không...
Ta thả làm gì vào khỏang trống mênh mông
Giấc mơ đời hư ảo
Sao không tặng em chút tiền mua cháo
Hoặc ổ bánh mì phỗng phao
...
Đời còn bao nỗi đau
Dù ta không là Phật
Không thể xóa khỏi trần gian những giọt nước mắt
Nhưng ít ra , hãy làm
Một điều rất thật :
Lau đi giọt nước mắt cho một người
Bằng chút niềm hạnh phúc nhỏ nhoi
....
Mưa buốt con tim, mưa đau vuốt mặt
Mưa khóc cho em hay khóc nỗi đau đời
...
Ngòai trời mưa vẫn rơi
Trong tim ta một thóang ngậm ngùi
Không đề
Một chút nắng ngày cuối tuần thật nhẹ
Một chút buồn trong chiếc lá vàng hoe
Cơn gió thoảng nghe lòng liêu xiêu lạnh
Bụi không vương sao mắt cứ cay xè
T.D.K
Không đề 2
Anh gửi tặng em một cánh hồng
Mà em hờ hững cứ như không
Đời anh nghèo quá nên phải chịu
Áo rách bươm sao đủ sưởi ấm lòng
Em hỏi anh sao thích màu áo trắng
Anh trả lời: không đủ áo để thay
Tấm áo cũ của ba anh mặc lại
Chút tiền tiêu sao đắp đủ hình hài
Em hỏi anh vì sao lãng mạn
Thích thơ buồn và thích ngắm hòang hôn
Anh khẽ đáp : đời anh rách rưới
Phải muợn thơ lấp khỏang trống tâm hồn